Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 733:

Lâm Nhất ta cũng có hậu nhân? Một đại gia đình như vậy đều là hậu nhân của Lâm Nhất ta! Nghe thấy Thiên Phúc tóm tắt lại, Lâm Nhất trong lòng vô cùng kích động, đứng dậy cúi người hành lễ với Thúy Nhi.

- Đại ca làm gì thế? Ngươi dạo chơi bên ngoài, muội tử phải có trách nhiệm lo cho gia đình chứ. May mắn là ta cuối cùng cũng có thể tự tay giao lại gia đình này cho ngươi.

Mấy câu trước còn có ý oán trách, nhưng nói đến về sau, Thúy Nhi hai tay che mặt, khóc nức nở.

- Các ngươi đứng dậy đi!

Cao giọng hô một câu, Lâm Nhất chậm rãi đi tới bên cạnh Thúy Nhi, nắm tay lại hướng về phía mọi người, trầm giọng nói:

- Lâm Nhất ta rời nhà từ lúc thiếu niên, nháy mắt đã bảy mươi tám năm. Trải qua vô số mưa gió, vượt qua bao lần sinh tử, vẫn nhớ mãi không quên phiến cố thổ này! Nơi này có người thân của ta, nơi này có tình thân mà ta không thể dứt bỏ! Ta là người tu đạo, định trước phải rời xa huyên náo, định trước là phải sống cô độc, địch trước có có tiếc nuối phàm tục. Mà các ngươi lưu truyền hương khói của Lâm gia ta, hiếu tiết thay ta, Lâm Nhất ta rất biết ơn. Xin nhận một cái cúi đầu của ta!

Nói xong, không để ý tới sự ngạc nhiên của mọi người, Lâm Nhất trịnh trọng thi lễ với các hậu nhân ở phía dưới! Trong phòng và trong viện lại là một mảng quỳ rạp. Thúy Nhi rưng rưng đỡ đại ca dậy, Thiên Phúc thì cũng cúi người vái theo sư phụ.

Trong khoảng thời gian ngắn, trong phòng ngoài phòng là một mảng thổn thức. Lễ xong, Lâm Nhất chắp tay sau lưng, cao giọng nói:

- Đã là con cháu của Lâm gia ta, ta sẽ bảo đảm các ngươi được ngàn năm bình an!

....

Bất kể là như thế nào, gia chủ của Lâm phủ cũng đã trở lại. Sau một phen bận rộn, không tránh được có tiểu bối sinh ra nghi ngờ đối với tổ phụ có tướng mạo quá mức trẻ trung này, lại bỏ qua một câu đại ca ta là tiên nhân mà tổ nãi nãi nói!

Trên gia yến đón gió tẩy tần, Thúy Nhi và Thiên Phúc ở bên cạnh bồi tiếp, bốn đứa cháu của Lâm gia ân cần kính rượu, khiến cho Lâm Nhất có mấy phần bộ dạng của gia chủ. Bốn đứa cháu phân biệt tên là Lâm Bình, Lâm An, Lâm Như, Lâm Ý, đơn giản dễ nhớ nhưng lại rất có ý nghĩa. Cầu khẩn Lâm gia được bình an như ý, ứng với tâm nguyện của tổ mẫu đại nhân.

Ai kính rượu cũng không cự tuyệt, lúc cao hứng, Lâm Nhất thuận tay lấy ra hơn mười bình rượu, bốn tôn tử trợn tròn cả mắt, lúc thán phục thủ đoạn của tổ phụ đại nhân, ai nấy lại ôm chén rượu nhỏ trong tay, mặt lộ vẻ xấu hổ. Cho đến cuối cùng, trên bàn rượu chỉ có một người uống không ngừng, cười to không ngừng.

....

Hậu viện Lâm phủ đặc biệt để ra hai gian tĩnh thất cho Lâm Nhất va Thiên Phúc ở lại, mà đôi thầy trò này lại không nhàn rỗi.

Mấy ngày tiếp theo, có đồ tử đồ tôn của Lâm Thúy Nhi tới bái kiến. Còn có nhà chồng của nàng ta, cũng chính là hậu nhân của Đồ gia ở cách vách, không tránh được muốn tới khấu kiến người của nhà nhà mẹ đẻ tổ nãi nãi. Trong nhất thời Lâm phủ rất náo nhiệt. Mà gia chủ Lâm gia lần đầu lại nói nhiều như vậy, uống nhiều như vậy.

Ngày thứ ba sau khi Lâm Nhất về nhà, một đám người của Lâm phủ bị Lâm Thúy Nhi dẫn tới từ đường của Lâm gia, sau đó thì lại đi tới mộ viên của Lâm gia.

Khi tế bái cha mẹ, Lâm Nhất không hề lẻ loi một mình. Khi dẫn hậu nhân lễ bái, trong lòng hắn bớt đi vẻ thê lương ngày xưa, lại thêm vẻ vui mừng chưa từng có. Có nhiều con cháu hậu bối, khiến Lâm gia có thể kéo dài hương khói. Vào khoảnh khắc đó hắn giống như đã đi xong luân hồi cả đời, xiềng xích vô hình đã chậm rãi vỡ vụn, tâm thần bỗng nhiên trở nên thoải mái hơn nhiều.

Sau nửa ngày bận rộn, các vãn bối tự tản đi. Mà Thiên Phúc được sư phụ tặng đan dược, lấy cớ trở về đả tọa. Trong sân còn lại hai huynh muội đang nói chuyện.

Tiểu Thiên ao hôm nay không giống như xưa, Lâm gia không chỉ có từ đường khí phái, còn có mộ viên tùng bách vờn quanh, u tĩnh mà không mất vẻ trang trọng. Mà tất cả những điều này đều xuất phát từ tay tiểu nha đầu năm xưa!

Nhìn Thúy Nhi đã tóc bạc đầy đầu trước mặt, Lâm Nhất nhẹ giọng nói:

- Những năm qua muội tử đã vất vả rồi.

Thấy đại ca im lặng hồi lâu, không ngờ lại thốt ra một câu như vậy, Thúy Nhi lộ ra vẻ hờn dỗi hiếm có, oán trách:

- Đừng có nói những lời khách khí nữa. Ta dẫn ngươi đi thăm Tô tiên sinh!

Nàng ta kéo tay Lâm Nhất, hai người đi đến núi tây của Tiểu Sơn ao.

Trên Sơn đạo, một lão phụ nhân và một người trẻ tuổi mặc đạo bào sóng vai mà đi. Lão phụ nhân tinh thần quắc thước, người trẻ tuổi thì nụ cười hiền hoà.

Giống như cảnh năm ấy theo đại ca lên núi hái thuốc, trên mặt Thúy Nhi nở nụ cười thư thái. Giống như muội tử vẫn là đứa trẻ con, Lâm Nhất thả chậm bước để chỉ là vì nàng ta nói chuyện.

Nơi này là nơi luyện kiếm của Thúy Nhi năm đó, cỏ dại khô vàng lạnh run trong gió, thể hiện ra hết vẻ hoang vắng vào đông. Trên vách núi phía đông có hai nấm mộ lẻ loi, không biết là đang quan sát Tiểu Sơn ao hay là nhìn ra phương xa.

- Đây là mộ Tô tiên sinh, đây là mộ Tô tỷ tỷ.

Ngón tay chỉ mộ bia, Thúy Nhi nói:

- Tô tỷ tỷ tài mạo song toàn! Nàng ta khi còn sống cũng tốt với ta nhất.

Lâm Nhất tới trước mộ phần của Tô tiên sinh, khom mình hành lễ! Sau đó, ánh mắt hướng lên trên mộ bia của Tô Tuyết Vân, trong thần sắc hắn thoáng hiện vẻ buồn bã!

- Tô tiên sinh, tiểu Nhất mời ngươi uống rượu!

Lấy ra một vò rượu rồi rải xuống. Sau đó, hắn ngửa đầu lên uống cạn chỗ rượu còn lại, sau đó mới tới trước mộ phần của Tô Tuyết Vân, nhẹ nhàng phả ra mùi rượu.

Lâm Thúy Nhi ở bên cạnh nói:

- Tô tỷ tỷ năm đó

Năm đó, Tô Tuyết Vân tìm tới Tiểu Thiên ao gặp lại cha già, tự có tình cảnh vui buồn lẫn lộn. Nàng ta không phải đến một mình, còn có một nam một nữ hộ tống, chính là phu phụ Xa Hải của Thái Bình tiêu cục. Nghe nói nữ tử này lẻ loi một mình tới Thái Bình trấn, liền cầm thư tín trong tay tìm tới Thái Bình tiêu cục, phu phụ Xa Hải sau khi thấy thư, không nói hai lời tự mình hộ tống đến Tiểu Thiên ao.

Một nữ tử lẻ loi xinh đẹp như thiên tiên, làm thế nào mà có thể từ kinh thành một đường bôn ba đến đây, không ai biết, bản thân nàng ta cũng chưa bao giờ nhắc đến. Có điều, Tô Tuyết Vân lại nói với cha già, ân nhân cứu mạng chính là Lâm Nhất. Tô tiên sinh vui mừng cùng nữ đăng môn cám ơn. Cả nhà một nhà rất vui sướng, từ đó hai nhà qua lại càng thân thiết.

Lâm Thúy Nhi hâm mộ học thức của Tô Tuyết Vân, người sau cũng yêu thích muội tử này của Lâm Nhất. Hai người ở chung thật vui, trở thành một đôi hảo tỷ muội.

Không được mấy năm, Tô tiên sinh chết bệnh, Tô Tuyết Vân như vẫn ở lại Tiểu Thiên ao. Trừ qua lại với Lâm Thúy Nhi ra thì nàng ta luôn ru rú trong nhà, cho tới mười năm sau thì không bệnh mà chết.

Đó là một buổi sáng mùa thua mưa xuân dai dẳng, Tô Tuyết Vân ở trong phòng nằm nguyên quần áo. Thần thái của nàng ta rất an tường, giống như là đang ngủ, nhưng không tỉnh lại nữa.

Lâm Thúy Nhi nói, bên gối Tô tỷ tỷ đặt một hộp gỗ trống trơn, dưới gáy nàng ta treo hai miếng ngọc bội hình trăng, lòng bàn tay nắm chặt một mảnh ngọc bội khác, bên trên lờ mờ có mấy vết rạn.

....

Trong một số ngày sau khi Lâm Nhất về nhà, trước trang viện của Tiểu Thiên ao, trên đường nhỏ giữa núi, vào lúc sớm muộn đều sẽ có hai bóng người quen thuộc.

Thúy Nhi nắm tay ca ca, kể lại biến hóa trong sơn thôn, kể lại những gì đã phát sinh ngày đó. Lâm Nhất thì cả ngày uống rượu, không thì dắt tay muội tử đi dạo trong sơn dã, nói về những điều mắt thấy tai nghe ở hải ngoại. Nàng ta sẽ hỏi cố sự về thần tiên, ca nói, thế gian này có người biết pháp thuật, về phần có tiên nhân hay không thì hắn chưa tìm được!

Cho đến khi đông chí đến, Tây Cương có tuyết lớn. Lâm Nhất ngồi trong tĩnh thất, không tĩnh tu mà học theo bộ dạng của người tục, tựa vào lò sửa mà uống rượu ấm. Ở bên cạnh có thể có Thiên Phúc, hoặc là mấy huynh đệ Lâm Bình bồi tiếp. Hắn rất ít nói chuyện, phần lớn là lắng nghe và mỉm cười.

Một ngày này, sắc trời tối dầm, bông tuyết vẫn không ngừng bay. Xong hết việc tế tổ của gia tộc, gia yến cũng qua rồi. Lâm Nhất trở lại trong tĩnh thất ở hậu viện. Thiên Phúc nhớ sơn môn, đi theo phía sau sư phụ không nói lời nào, thần sắc do dự. Mà đúng vào lúc này, một đóa mây xanh rơi vào trong viện, một thanh âm vang lên.

- Đêm đông chí có lão hữu tới chơi, có thể uống rượu không?

Khi mây xanh từ trong Tiểu Thiên ao bay lên, bên trên có thêm ba người là Lâm Nhất, Thiên Phúc và Lâm Thúy Nhi.

Khi đêm Đông chí, Mộc Thanh Nhi tới. Nàng ta nói:

- Huyền Nguyên quan hưng thịnh như vậy, được tự mình chứng kiến một phen cũng là chuyện may mắn!

...

Trong đêm đông tuyết bay, từ xa có thể thấy trên Tiên Nhân đỉnh có nhiều tia lửa. Bay tới gần, chỉ thấy từ chân núi tới trên đỉnh núi, có rất nhiều đệ tử tay cầm đuốc đứng sánh vai, ở trên thềm đá gắn một đạo hỏa long rất đồ sộ. Mà trong Huyền Nguyên quan đầu người lúc nhúc, đèn đuốc sáng trưng.

Mây xanh tự nhiên hạ xuống, trong tuyết bỗng nhiên xuất hiện bốn nhân ảnh, kinh động Huyền Nguyên quan đang trang nghiêm túc mục. Trong ánh mắt kinh hỉ của mọi người, Lâm Nhất dẫn theo ba người dẫn theo bước vào đại điện. Các trưởng lão đang kiễng chân chờ đợi tiến lên đón chào, Đạo Hanh bước tới thềm đá trước điện.

Vị đại đệ tử của Thiên Phúc này râu dài tung bay, ánh mắt sáng ngời, thần thái uy nghiêm. Hắn ngẩng đầu ưỡn ngực, vận đủ nội lực cao giọng hô:

- Đại điển tế tổ của Huyền Nguyên quan bắt đầu.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free