Vô Tiên - Chương 727:
Một mình đứng lặng rất lâu ở Thập Tự Nhai rộng ràng, Lâm Nhất đang Chắp tay sau lưng bỗng nhiên đuôi lông mày khẽ nhúc nhích. Khí cơ mạnh mẽ của ánh sáng mặt trời giống như có một tia liên thông với đan vỡ trong cơ thể, lại khiến người ta khó có thể nắm lấy, không thể thể hội.
- Ha ha! Vị sư huynh này đang làm gì thế? Chẳng lẽ là đang ngửi mùi bánh bao?
Theo một tiếng nói hơi có vẻ non nớt vang lên, Lâm Nhất đang suy tư mở bừng mắt. Bên cạnh là một tiểu đạo sĩ mười hai mười ba tuổi, bộ dạng khôn lanh, đang nghiêng đầu nhìn hắn, còn không quên vươn tay ra chỉ về phía ven đường.
- Bánh bao của Thái Bình tửu lâu rất ngon! Gặp nhau chính là có duyên, ta mời ngươi ăn hai cái nhé?
Tiểu đạo sĩ nói xong lại cười ha ha với Lâm Nhất, vung tay áo quay đầu đi. Ven đường chính là cửa hàng bánh bao của Thái Bình tửu lâu.
Nhìn thân ảnh của tiểu đạo sĩ này, Lâm Nhất có chút thất thần, lập tức liền lắc đầu cất bước đi tới.
- Cổ chưởng quầy, cho ta hai lồng bánh bao và hai bình trà!
Tiểu đạo sĩ rất quen thuộc hô, rồi tùy tiện ngồi xuống một cái bàn. Chưởng quầy là người trung niên đôn hậu, vừa làm việc vừa cười nói:
- Thì ra là Tiểu Ngư đạo trưởng, mấy ngày không gặp rồi, ha ha!
- Ha ha! Giờ không phải là gần đông chí rồi sao! Ta phụng sư mệnh tới đốc thúc một số công việc mua bán, bận rộn mất mấy ngày. Vị sư huynh này đừng khách khí, mau ngồi đi. Chưởng quầy tính tình phúc hậu, nước trà không tính tiền.
Tiểu đạo sĩ tuy ra vẻ già dặn, nhưng lời nói khó tránh khỏi vẫn mang theo vẻ trẻ con.
- Chẳng lẽ là muốn ăn bánh bao, Tiểu Ngư đạo trưởng mới tìm cớ chuồn ra khỏi sơn môn!
Cổ chưởng quầy nói xong liền bật cười, đã đưa bánh bao và trà tới, gật đầu một cái với Lâm Nhất rồi cười nói:
- Vị đạo trưởng này nhìn lạ mặt thế, ha ha! Mời ngồi, nếm thử bánh bao của lão Cổ ta đi!
Tiểu đạo sĩ tên là Tiểu Ngưu không để ý tới câu đùa của chưởng quầy. Hắn nuốt nước miếng rồi khẩn cấp vươn tay ra. Một cái bánh bao cắn một miếng hết một nửa, lúc này mới có chút thích ý cười vui sướng.
Gật đầu với chưởng quầy, Lâm Nhất vén vạt áo ngồi xuống. Tiểu đạo sĩ ở Bên cạnh khách khí nói:
- Vị sư huynh này cứ ăn hết mình đi. Tiểu Ngư Nhita làm chủ, bánh bao này đúng là ngon thật.
Cầm lấy một chiếc bánh bao, chậm rãi nhấm nháp trên mặt Lâm Nhất lộ ra nụ cười thản nhiên. Bánh bao rất ngon, vỏ mỏng lại thơm. Có phải là hương vị năm đó hay không thì không nhớ nổi. Thấy Tiểu Ngư ăn sảng khoái, hắn đẩy lồng bánh bao trước mặttới.
- Ngươi không đói bụng à? Vậy ta không khách khí nữa.
Tiểu Ngư đạo trưởng thấy Lâm Nhất vẫn cầm một chiếc bánh bao chậm rãi mà ăn, hắn không nghĩ nhiều, tiếp tục nhai.
Lâm Nhất uống chén trà xanh, Tiểu Ngư đã ăn xong bánh bao. Hắn đứng dậy vuốt cái bung đã trương phềnh, cười hắc hắc rồi từ thắt lưng lấy ra mấy đồng tiền, miệng nói:
- Tiền hai lồng bánh bao ta trả...
Mà chưởng quầy ở đối diện thì cười ha ha:
- Cứ coi như lão Cổ ta mời hai vị đạo trưởng.
Trên người Lâm Nhất có không ít trên người, còn mang theo toàn bộ khố phòng của Hứ Châu đảo Trịnh gia. Có vàng có bạc, chỉ là không có tiền đồng. Hắn nhìn chưởng quầy họ Cổ, đứng dậy, giơ thỏi vàng lên ném tới rồi xoay người bỏ đi.
- Trời đất ơi! Mấy cái bánh bao không đáng một thỏi vàng lớn như vậy đâu, thế này không phải là hù chết người à.
Phía sau truyền đến tiếng kinh hô của Cổ chưởng quầy, còn có tiếng thở dốc hổn hển và tiếng bước chân dồn dập. Lâm Nhất cũng không quay đầu lại, từ ngã tư đường đi thẳng về hướng bắc.
Có một thỏi vàng này, Cổ chưởng quầy từ nay về sau không phải lo áo cơm. Người đứng xem bên đường vẫn tấm tắc lấy làm lạ và hâm mộ không thôi, mà người ném vàng thì đã đi xa rồi, phía sau hắn còn có một tiểu đạo sĩ đi theo.
- Ta nói nói vị sư huynh. Ăn bánh bao vốn là ta làm chủ, ai lại để ngươi bỏ tiền. Lại còn rộng rãi như vậy nữa! Bảo Tiểu Ngư Nhi ta biết phải làm sao.
Vất vả lắm mới chen lên được trước, Tiểu Ngư gấp giọng oán giận.
Tiểu Ngư Nhi ôm bụng chạy gấp thở hổn hển, Lâm Nhất dừng chân, không nhịn được mỉm cười nói:
- Ngày khác ngươi lại mời ta là được, còn nữa, ngươi tới từ đạo quan nào?
- Như vậy thì được, Tiểu Ngư Nhi ta không thể làm người nuốt lời! Ta đương nhiên đến từ Huyền Nguyên quan.
Tiểu Ngư Nhi giật mình nói:
- Chẳng lẽ ngươi là đến Huyền Nguyên quan ta bái sơn? Xin hỏi sư huynh xưng hô thế nào!
Đúng là suy đoán trong lòng, Lâm Nhất nhìn Tiểu Ngư Nhi trước mặt từ trên xuống dưới, trong lòng lập tức cảm thấy thân thiết. Hắn gật gật đầu, nói:
- Ngươi gọi ta là Lâm tiền bối được rồi, ta chính là tới Huyền Nguyên quan!
- Hừ! Muốn chiếm tiện nghi của ta à?
Không đợi Lâm Nhất nói xong, Tiểu Ngư Nhi mặt nghiêm lại, rất ra dáng chắp tay, có chút bất mãn nói:
- Ta chính là đại đệ tử thứ đời hai mươi sáu của Huyền Nguyên quan, trên giang hồ không ai dám xem thường Tiểu Ngư Nhi đạo trưởng ta. Ngươi chẳng qua chỉ hơn ta mấy tuổi, há có thể chiếm tiện nghi của ta như vậy? Còn nữa, Huyền Nguyên quan ta chính là đạo quan đứng đầu thiên hạ, người tới bái sơn học nghệ như cá diếc trên sông, nhiều không đếm xuể, ý đồ đến của ngươi thế nào há cần nói nhiều? Theo ta là được!
Ngẩng đầu ưỡn ngực, Tiểu Ngư Nhi đổi bộ dạng vừa rồi, trịnh trọng bước đi. Lâm Nhất hơi ngây ra, mắt lộ vẻ tán thưởng, khẽ gật đầu rồi chậm rãi đi theo.
Thật sự không ngờ, đệ tử Huyền Nguyên quan đã truyền tới đời thứ hai mươi sáu. Trước kia chỉ là vài ba gian nhà cũ, thầy trò già trẻ hai người, cô đơn chiếc bóng không nói, còn phải sống những ngày gió lạnh trăng buốt. Mà trước mắt đạo quan được gọi là đệ nhất có là bộ dáng gì, thật sự khiến Lâm Nhất sinh ra mấy phần chờ mong. Hắn cố nén thu liễm thần thức, chỉ muốn từng bước tới gần, chậm rãi trở về chỗ cũ trốn cũ, lẳng lặng cảm thụ.
Hai người một trước một sau ra khỏi thôn trấn, vốn đi thông tới Tiên Nhân đỉnh là một đường nhỏ chật hẹp ngoằn ngoèo, hiện tại lại là đường lớn thẳng tắp, người đi đường không ít, thỉnh thoảng còn có xe ngựa vi vu.
Chưa đi được xa, Tiểu Ngư Nhi đã không nén được xoay người nói chuyện với Lâm Nhất. Chỉ là hắn tự nói cho sướng, trong lời nói không khỏi có ý khoe khoang.
Tình hình của Huyền Nguyên quan không tồi, điều này đã được biết từ chỗ Mộc Thanh Nhi. Nàng ta cố ý không nói tình hình cụ thể, chính là muốn mình chính mắt đến xem, hoặc là sẽ có thêm mấy phần bất ngờ. Mà miệng của Tiểu Ngư lại không chịu yên.
Quan chủ đương nhiệm của thiên hạ đệ nhất đạo quan này là Thiên Nguyên Tử đạo trưởng, chính là tổ sư của mấy trăm đệ tử, thần long thấy đầu không thấy đuôi, cho dù Tiểu Ngư Nhi cũng chưa được gặp người thần. Dưới quan chủ có trưởng lão, có quản sự, có chấp sự, ngoài ra còn có nội môn, ngoại môn vân vân, một môn phái giang hồ có gì thì nó đều có. Mà cái môn phái giang hồ không có thì nó lại có.
Trên đường đi, Lâm Nhất không nói lời nào, trong mắt lại có thêm mấy phần thâm trầm, trong vui vẻ lộ ra mấy phần buồn bã. Đạo quan mà Tiểu Ngư nói từng là bộ dạng trong tưởng tượng của hắn. Nhưng tất cả những cái này lại khác quá xa quá khứ của hắn.
Hai mươi ba mươi dặm đường là không xa, khi nói chuyện Thái Bình sơn đã ở trước mặt. Nhìn một dãy phòng ốc vây quanh chân núi, cùng với tình cảnh náo nhiệt như thị trấn, Lâm Nhất vẫn không khỏi kinh ngạc.
Đi tới gần, Lâm Nhất không khỏi chậm bước. Cửa hàng hai bên đường san sát nhau, người qua lại cũng phục sức khác nhau, thỉnh thoảng có đệ tử mặc đạo bào ngẩng đầu đi qua. Mà từ ngã tư đường đi về phía trước, ở cuối chính là sơn môn của Huyền Nguyên quan.
Đền thờ sơn môn xiêu vẹo trước kia hiện giờ đã ngăn nắp, xung quanh còn có một số trang trí bằng ngọc thạch, lộ ra vẻ rất khí phái. Ba chữ Huyền Nguyên quan màu vàng càng tăng thêm mấy phần quý.
- Người tới dừng lại!
Một tiếng quát to vang lên, kinh động Lâm Nhất đang đứng nghiêm ở sơn môn. Hai đạo sĩ trẻ tuổi lưng đeo trường kiếm chạy tới cản đường, mặt không biểu tình nói:
- Vị đạo hữu này không phải là người trong đạo quan ta, xin sang bên kia để kiểm tra thân phận.