Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 725:

- Ngươi cũng biết trọng đồng à? Ta không phải chỉ có thể sống đến tám mươi tư tuổi sao?

Bị Tần Bán Tiên bám lấy, Lâm Nhất thuận miệng hỏi lại một câu.

- Khinh bán tiên của ta là hư danh à?

Tần Bán Tiên có chút không vui, lại mang theo vẻ bí hiểm nói:

- Ta vừa rồi nói chính là số phận của ngươi sau tám mươi tư tuổi. Đến lúc đó nếu thọ nguyên của ngươi có thể kéo dài thì việc gì cũng có khả năng!

Nghĩ nghĩ, Lâm Nhất lại lấy ra một thỏi bạc lớn nhét vào tay Tần Bán Tiên, nói:

- Tiền bạc đỏ mắt người, chớ có để xảy ra sự đoan, lại thêm trời đông giá rét, ngươi hay là mau về nhà nghỉ ngơi đi.

- Ái chà, đa tạ đạo trưởng!

Hết vàng lại bạc, đầu óc Tần Bán Tiên nhất thời có chút ngây đơ, đành phải liên tục nói lời cảm tạ. Đối phương lại xua tay, mỉm cười hỏi:

- Trước kia nơi này có một tiên sinh làmthầy tướng số, gọi là Hồng Bán Tiên. Không biết hắn có hậu nhân không, hiện nay đang sống ở đâu?

- Người đạo trưởng nói, chẳng lẽ chính là Tần thành Hồng tiên tổ?

Tần Bán Tiên cẩn thận nhét bạc vào túi. Thuận miệng hỏi lại. Thấy đạo trưởng xuất thủ hào phóng này ngạc nhiên, hắn cười ha ha nói:

- Tục truyền, nơi này chính là nơi phát tích của Hồng tiên tổ.

Chỉ vào thạch đôn mà mình trông coi, mang theo mấy phần mê mẩn, Tần Bán Tiên nói tiếp:

- Năm đó, Hồng tiên tổ chính là lở đây xem số đoán mệnh cho người ta, ngẫu nhiên được tiên nhân điểm hóa, dùng y đạo và thuật phù lục thần hồ kỳ kỹ nổi danh thiên hạ, được đồng đạo chúng ta tôn xưng là tổ sư gia. Tôn xưng tiên tổ. Sau khi lão nhân gia người thành danh liền tiên tung khó tìm. Đạo trưởng đừng đi! Ta còn chưa nói xong mà.

Nhìn bóng dáng rời đi của đạo sĩ, Tần Bán Tiên ý vẫn chưa tận lau nước mũi, không nhịn được tóm chặt áo dài. Trên mặt hắn bỗng nhiên hiện ra vẻ vui mừng, thầm nghĩ, đêm qua thấy Lộc tinh lấp lánh, hôm nay liền có tiền từ trên trời rơi xuống, chẳng lẽ Tần mỗ ta cũng tới lúc chuyển vận như Hồng tiên tổ năm đó à? Chỉ là, tiên nhân của ta ở đâu.

....

Trên bờ đi ở ngoài cửa tây thành, khu hộ lều ở đó vẫn như trước kia, chỉ là rộng ra không ít. Có điều, tiểu viện của nhà Hồng Bán Tiên trước kia đã không thấy bóng dáng. Cách đó không xa trên bến tàu vẫn bận rộn như xưa, lại có bóng dáng của một số binh sĩ, khiến cho trong trời đông giá rét này có thêm vẻ xa lạ khác thường.

Một mình đi ra ngoại ô, ở chỗ không người ném bình rượu trong tay xuống, thân ảnh của Lâm Nhất biến mất.

Cửu Long sơn, trước cửa Xa Mã đại viện, Lâm Nhất đứng chắp tay sau lưng, sắc mặt hiện ra vẻ hồi ức. Người đó, chuyện đó, vẫn như quanh quẩn trước mắt, giống như chỉ mới hôm qua.

Khi Lâm Nhất đang thất thần, một đệ tử nuôi ngựa xách quần chạy ra, thấy ở cửa có thì nhìn thoáng qua rồi nói:

- Vị sư huynh này thật có nhã hứng quá, chẳng lẽ là đến nhìn ta đi tiểu. ha ha!

Nói xong hắn cười vừa đáng khinh vừa tự đắc, khiến cho trong chuồng truyền đến tiếng thở mũi phì phì của ngựa.

Lâm Nhất thản nhiên nhếch miệng, xoay người bước về phía phía sau núi, thần thức quét qua mấy ngọn núi của Cửu Long sơn, bước chân hắn thoáng dừng lại rồi tiếp tục đi về phía trước.

Ngọa Long cốc xuất hiện trước mắt, thở dài một tiếng, Lâm Nhất dừng chân, ngẩng đầu nhìn. Một mảng mây xanh từ trên ngọn núi xa xa bay tới, chưa đến gần, một tiếng nói quen thuộc đã vang lên.

- Lâm Nhất, đúng là ngươi rồi.

Mây xanh tan đi, một nữ tử trung niên xinh đẹp xuất hiện trước mặt. Nói chưa hết, dươi sự kinh hỉ khó nén, nàng ta trăm mối cảm xúc ngổn ngang, lệ tuôn như mưa.

Người tới chính là Mộc Thanh Nhi, chỉ có điều, tiểu nha đầu ngang ngược điêu ngoa ngày xưa hiện giờ đã là người trung niên, chỉ có khuôn mặt xinh đẹp là vẫn còn mấy phần thần thái của quá khứ.

Nhìn người trước mắt, nhớ lại tất cả ngày xưa, Lâm Nhất sinh cảm khái, lại cảm thấy vui mừng. Khi hắn rời khỏi Đại Hạ không phải không nghĩ tới đến Chính Dương tông, nhưng nhiều năm như vậy trôi qua, bản thân lại gây họa không ngừng, liền từ bỏ ý định đó.

Không ngờ, Lâm Nhất thăm lại chốn xưa vẫn ở trên Cửu Long sơn phát hiện một thân ảnh giống như đã từng quen biết. Hắn thầm cảm thấy may mắn, cũng truyền âm bẩm báo. Cũng may, Mộc Thanh Nhi đã về rồi, còn có tu vi Luyện Khí tầng thứ chín!

Cảm thấy đã thất thố, Mộc Thanh Nhi nén còn mắt, quan sát Lâm Nhất từ trên xuống dưới, giống như là nhìn mãi vẫn không đủ. Bỗng nhiên nàng ta lấy hai tay che mặt, rất thẹn thùng nói:

- Ta đã già rồi, sao gặp người ta được.

Mộc Thanh Nhi trong cơn thẹn thùng, giống như như là nữ nhi gia ngày xưa, đâu còn giống người gần trăm tuổi. Nàng ta nghĩ tới gì đó, lập tức kinh ngạc ngẩng đầu lên, hỏi:

- Ngươi sao vẫn trẻ thế?

Lâm Nhất lắc đầu, nói:

- Ta cũng không biết.

- Ngươi đó! Vẫn là đức hạnh đó!

Gắt một câu, Mộc Thanh Nhi ngừng nói, lại cúi đầu mím môi. Ánh mắt Lâm Nhất lướt qua Ngọa Long cốc, dừng ở trên sườn núi, nụ cười hờ hững không còn.

Đã nhận ra điều khác thường, thẹn thùng mất đi, Mộc Thanh Nhi khôi phục thái độ bình thường. Nàng ta lau nước mắt, nhẹ giọng nói:

- Ta cùng ngươi đi thăm sư tỷ nhé?

Quay sang nhìn Mộc Thanh Nhi khí độ ung dung mà phong vận vẫn còn, Lâm Nhất gật đầu, hơi áy náy nói:

- Ngày đó từ biệt chính là tình thế bất đắc dĩ, ai ngờ đã trải qua bảy mươi ba năm.

Mắt đối phương lại đỏ lên, kéo ống tay áo hắn nói:

- Ngươi sinh tử không rõ, ta cũng không biết phải làm sao. Tới chỗ sư tỷ rồi từ từ nói.

Năm đó Mộc Thanh Nhi theo hải thuyền của Thiên Long phái quay về, Thiên Long phái biết được Mộc gia ở Đại Hạ xảy ra biến cố, Cửu Long sơn mười năm rời bến một lần liền chấm dứt. Sau hơn mười năm, Thái thượng Kiều trưởng lão và Chu trưởng lão thọ nguyên đã hết, lần lượt đạo tiêu nhân vong. Sau đó nhị sư huynh Quý Thang và Du Tử Tiên bế quan mấy lần, cuối cùng có thể bước vào đỉnh phong võ đạo. Mà năm đó các môn phái lớn nhỏ thương cân động động đều từ bỏ tâm tư làm loạn, miệt mài nghỉ ngơi lấy lại sức. Kể từ đó Thiên Long phái thực lực cường đại vẫn một nhà độc đại, tiếu ngạo giang hồ.

Sau khi Nguyên Phong tới Thái Bình sơn Huyền Nguyên quan, Cửu Long sơn liền phái người đến liên lạc làm thân. Có đại phái đệ nhất thiên hạ tương trợ, không mất mấy năm, Tiên Nhân đỉnh Huyền Nguyên quan đã vang danh thiên hạ. Người bái sư cầu nghệ nối liền không dứt. Khiến người ta bất ngờ là trong kinh thành xa xôi không ngờ truyền đến ý chỉ của hoàng đế, phong nơi này là đạo quan hoàng gia.

Kết quả là Huyền Nguyên quan thanh danh có một không hai, lờ mờ có thế giang hồ đệ nhất, mà Thiên Long phái cũng rất vui mừng, kết thành liên minh huynh đệ. Việc này vào lúc ấy là chuyện lạ, giang hồ Đại Thương cũng lộ ra cảnh tượng một mảng hòa thuận.

Trong mưa gió, cho dù mấy chục năm trôi qua, rất nhiều chuyện không đáng nhắc đến! Đợi những người và chuyện quen thuộc dần qua đi, Mộc Thanh Nhi trở thành Thái thượng trưởng lão duy nhất của Cửu Long sơn. Nàng ta nói từng dùng tu luyện để giết thời gian. Khi tu vi dừng lại không tiến tới, nàng ta mỗi ngày đều sẽ đến sơn cốc này.

- Cỏ này khô rồi lại xanh, xanh rồi lại vàng, sư tỷ đã qua đời hai mươi năm rồi. Ta không có ai nói chuyện, tiểu bối trong môn cũng không dám nói chuyện với ta, ta liền tới tìm sư tỷ, nói chuyện Đại Hạ, cùng với tất cả những gì về ngươi.

Hai người đi tới sườn núi đó, dừng lại trước một ngôi mộ. Mộc Thanh Nhi nói:

- Thiên Long phái đều có mộ địa, mà sư tỷ lúc lâm chung được táng ở đây, mặc dù không biết nguyên do chân chính nhưng ta vẫn đáp ứng. Sư tỷ còn nói. đừng quên ngọc bội và hai viên huỳnh thạch của nàng ta.

Trên bia mộ khắc Thiên Long phái trưởng lão Từ Tử Huyên.

Khẽ thở dài, Lâm Nhất không lên tiếng. Hắn lấy ra một vò tử, nhẹ nhàng rải xuống sơn động kia, xa xa huỳnh thạch chớp động, hồ nước yên ắng, có giai nhân đứng cạnh mặt nước, giống như một bức tranh, đẹp tuyệt trần, khiến cho người ta động dung!

Lúc này không còn nữa, ngươi đã đi rồi. Lâm Nhất, ngươi sẽ quên được những điều này sao? Lời nói của người đó rất khẽ, giống như là nói mê: Cám ơn ngươi! Dẫn theo đi đoạn đường này trong đêm đen! Cuộc đời này thế là đã đủ rồi.

Bên cạnh chợt có tiếng rải rượu khác, Lâm Nhất thu hồi suy nghĩ, hơi lộ vẻ kinh ngạc. Trong tay Mộc Thanh Nhi có một chiếc hồ lô, sau khi dùng rượu để tế, đang ngẩng đầu uống một hụm.

Lúc này Mộc Thanh Nhi có bộ dạng ba bốn mươi tuổi, nhưng vẫn là dáng người nữ nhi, trong mỗi cái giơ tay nhấc chân vẫn có một phen phong tình. Thần thái uống rượu đó có chút quái dị, có mấy phần giống với Lâm Nhất, lạnh lùng xuất trần.

- Đừng nhìn ta như vậy, ta chẳng phải là học theo ngươi sao. Vốn tưởng rằng mượn rượu có thể tiêu sầu, ai ngờ sầu chưa quên mà lại thành kẻ nghiện rượu!

Lúc nói chuyện vẫn có mấy phần ngượng ngùng, Mộc Thanh Nhi nói:

- Thiên hạ to lớn, chỉ có uống rượu trước mặt ngươi và sư tỷ, nhưng ngươi không được chê cười ta.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free