Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 715:

Bất an lại xộc lên trong lòng, dưới sự bất đắc dĩ, Lâm Nhất kéo Vũ Nhi chui vào trong bụi cỏ, sau lưng lại truyền đến một c tiếng nói quen thuộc, rất kinh hỉ kêu to.

- Lâm Nhất? Là ngươi sao?

Ngừng bước, Lâm Nhất chậm rãi xoay người lại, sắc mặt trở nên âm trầm.

Một nam tử trung niên chân đạp phi kiếm xuất hiện phía trên gò đá, tay áo phất phơ, râu xanh tung bay, thần thái đắc ý mà lại tiêu sái bất phàm.

- Tiên nhân!

Vũ Nhi như quên mất bi thống, hô lên thất thanh.

- Một tiểu nhân!

Lâm Nhất lạnh lùng thốt ra một câu. Mặc dù hắn cảm thấy bất ngờ, nhưng trong lòng lại rất bất đắc dĩ. Người tới chính là Tiển Phong!

- Ha ha! Quả thật là ngươi à? Ngươi sao lại thành đức hạnh như vậy? Huyền Thiên môn ta trên dưới nhận dụ lệnh của tôn lão tổ, nhất định phải bắt ngươi về quy án! Mà ta từ Vương Tử quận tới bờ đại hải, khổ sở tìm kiếm mấy tháng, thủy chung không có thu hoạch! Vừa hay gặp tu sĩ Hắc Sơn tông lạm sát phàm nhân, Tiển Phong ta lòng đầy căm phẫn đuổi giết, lại bất ngờ tìm được chánh chủ. Lâm Nhất, không ngờ phải không?

Tiển Phong cảm khái một phen, quan sát một nam một nữ phía dưới, cười khẩy nói:

- Ta nói sao không tìm được ngươi, thì ra là tu vi mất thết, trở thành một phàm nhân. Ha ha, còn làm người đánh cá! Sao? Còn tìm nữ tử phàm nhân để chàng chàng thiếp thiếp sống qua ngày à?

Lâm đại ca tên là Lâm Nhất à? Chẳng lẽ hắn từng là tiên nhân? Nếu không phải như vậy, sức của hắn sao có thể giết hai người áo đen khiến người ta sợ hãi đó. Còn nữa, Vũ Nhi nhìn người bên cạnh, nàng ta nắm lấy vạt áo đối phương, không chịu buông ra.

- Ồ? Ngươi rõ ràng không có tu vi, không ngờ vẫn có thể giết người?

Nhìn thấy tử thi thể trên mặt đất, Tiển Phong thoáng kinh ngạc rồi lập tức lại quan sát nam nữ ở phía dưới đang nép vào nhau, khinh thường lắc đầu. Trên người Lâm Nhất không có dao động linh lực, nữ tử đó lại là một nữ tử ngư dân tầm thường.

- Ngươi định như thế nào?

Trầm mặc một lát, Lâm Nhất lạnh giọng hỏi.

Hừ một tiếng, Tiển Phong từ ngoài năm sáu trượng nhảy xuống phi kiếm, trong mắt đột nhiên xuất hiện thần sắc oán độc, cười gằn nói:

- Ta định như thế nào à? Bằng vào ngươi mà cũng xứng hỏi sao?

Khi nói chuyện, hắn đột nhiên giơ tay lên, chưởng hình biến ảo tát về phía Lâm Nhất.

Vốn định né tránh, nhưng vì bị khí cơ của đối phương kiềm chế. Bị bức cho đành chịu, Lâm Nhất đẩy Vũ Nhi sang bên, tiến lên giơ song chưởng lên.

Bùm một tiếng, Lâm Nhất bay ngược ra ngoài hơn mười trượng, rơi vào trong bụi cỏ. Hự một tiếng, khóe miệng trào máo, song chưởng run rẩy. Một chưởng đó cực kỳ uy mãnh, chấn cho song chưởng của hắn đau tới muốn gãy, lực đạo mạnh mẽ xộc vào trong cơ thể, ngũ tạng lục phủ thậm chí là tứ chi đều chấn động.

- Ồ?

Vốn định tát một bạt tai để làm nhục đối phương, cũng tiện phát tiết oán khí chất chứa mấy chục năm, ai ngờ tiểu tử này dám dùng tay che mặt, sau khi bị hất ngã vẫn không ngất đi như trong tưởng tượng. Một phàm nhân sao có thể chịu nổi nộ khí của tu sĩ Kim Đan? Tiển Phong ồ một tiếng rồi lơ đễnh cười mắng:

- Thân thể phàm tục mà thôi, có được mấy khúc xương cứng! Đánh gãy tay ngươi để xem ngươi làm thế nào mà che được khuôn mặt đó?

Nói xong hắn không nhanh không chậm đi về phía trước, lại vung tay lên.

Đây không phải tiên nhân, đây là tiểu nhân, còn là người xấu! Vũ Nhi biết người này sẽ hạ độc thủ với Lâm đại ca, nàng ta chẳng buồn nghĩ nhiều, tiến lên giang tay ra, chặn đường đi của Tiển Phong. Lâm Nhất thì loạng choạng đứng lên, thấy thế kinh hãi nói:

- Vũ Nhi, tránh ra.

- Ta không tránh, không ai được làm tổn thương ngươi.

Vũ Nhi bướng bỉnh đáp lại, trong thần sắc không hề có vẻ sợ hãi, ngược lại kiên quyết đối mặt với trận tai nạn không thể biết trước này. Nàng ta lúc này mày liễu dựng thẳng, trong mắt lóe lửa giận.

Một nữ tử phàm nhân dám cản đường mình! Tiển Phong ung dung cười cười. Đối mặt với sự phẫn nộ của một nữ tử, trong thần sắc hắn bỗng nhiên có thêm mấy phần âm lãnh, không khỏi có dụng ý hỏi:

- Ngươi có biết hắn là ai không? Ngươi nguyện chết vì hắn sao?

- Hắn là nam nhân của ta, ta tự nguyện chết vì hắn.

Vũ Nhi ngẩng đầu lên, cao giọng nói.

Nhìn Lâm Nhất ăn mặc như ngư dân, lại nhìn nhìn nữ tử phàm nhân trẻ tuổi này, Tiển Phong hơi ngây ra, lập tức cười âm trầm, nói:

- Lâm Nhất à Lâm Nhất, ngươi đúng là có phúc khí! Luôn có nữ tử cam nguyện chết vì ngươi! Có điều một nam nhân mà luôn trốn dưới váy nữ nhân, ngươi đúng là mặt dày.

Mắng đau một phen, Tiển Phong tay vuốt râu, lẩm bẩm:

- Nhìn nữ tử mình yêu chết đi, nhất là chết vô ích vì một tiểu tạp chủng, loại tư vị này thật chua cay!

Ngược lại nhìn Lâm Nhất, mang theo thần sức oán độc thở dài:

- Nhưng nếu nhìn nữ nhân của mình bị người ta giết chết, vậy sẽ có cảm thụ thế nào?

Tận hết thủ đoạn làm nhục, tra tấn Lâm Nhất tới chết đi sống lại, sau đó dẫn về sơn môn nhận thưởng, đây chính là tâm tư của Tiển Phong.

Nhận thấy được mấy phần không đúng, Lâm Nhất gạt cỏ trước mặt, bước tới, nói:

- Vũ Nhi quay về với ta, việc này không liên quan tới ngươi. Tiển Phong, ngươi dám động thủ với một nữ tử phàm nhân, ta sẽ không bỏ qua cho ngươi.

- Đại ca đi mau đi.

Vũ Nhi bất vi sở động, mà Tiển Phong thì lạnh lùng cười nói:

- Ta xem ngươi có thể làm gì nào.

Hắn há miệng, một đạo kiếm quang đột nhiên bay tới.

- Súc sinh ngươi dám...

Nào ngờ, một tu sĩ danh môn đại phái lại động sát thủ với một nữ tử phàm nhân. Dưới cơn hoảng hốt, dưới chân Lâm Nhất đột nhiên dùng lực lao về phía trước, hắn phải cứu được Vũ Nhi. Mà cô nương đáng thương đó đang quay đầu nhìn Lâm đại ca của nàng ta, thân thể đã bị kiếm quang xuyên qua.

Trong tiếng kêu thảm của Lâm Nhất, cô nương đó từ từ ngã xuống, mắt vẫn nhìn chằm chằm đại ca của nàng ta. Hắn giống như gió lao tới, một tay ôm Vũ Nhi vào lòng. Mà miệng nàng ta đã hộc máu, sinh cơ đang mất dần.

Gọi khẽ "Vũ Nhi", Lâm Nhất điểm ngón tay như gió muốn chặn thương thế, muốn cứu sinh mệnh của Vũ Nhi. Nhưng thủ thuật của giang hồ đã định trước là vô ích. Hắn gấp đến độ đầu đầy mồ hôi, nhưng lại đành bất lực, chỉ có thể luôn miệng an ủi:

- Vũ Nhi đừng sợ, có đại ca đi cùng ngươi.

Nhìn Lâm đại ca đã mất đi sự trấn định ngày xưa, nhìn Lâm đại ca vì nàng ta mà lo lắng vạn phần, Vũ Nhi nở nụ cười, cố hết sức giơ tay lên, nắm lấy vạt áo hắn, nói:

- Đại ca, đợi kiếp sau Vũ Nhi sẽ là nữ nhân của ngươi.

Chưa nói xong, phun ra một búng máu, nàng ta chậm rãi nhắm mắt lại, khóe miệng dính máu vẫn lộ nụ cười thỏa mãn.

Chỉ trong chớp mắt, Vũ Nhi đáng thương đã hương tiêu ngọc vẫn, chết trong lòng nam nhân mà nàng ta yêu. Lâm Nhất trợn mắt, nhìn nữ tử luôn thích nắm vạt áo của hắn này.

Vũ Nhi cứu mình, cũng luôn coi mình như thân nhân. Mà ở trong mắt Lâm Nhất, đây là một nữ oa nhi đáng thương, một đứa bé cơ khổ mà thôi! Mà một nữ tử yếu đuối như vậy, vào lúc sinh tử đã đứng ra chắn trước mặt hắn. Bởi vì nàng ta coi mình là duy nhất của nàng ta! Nam nhân mà nàng ta sẵn sàng hy sinh tính mạng!

Ta chỉ có thể trơ mắt nhìn ngươi chết đi, ta còn là nam nhân gì nữa!

Ôm chặt lấy thân thể Vũ Nhi, cả người Lâm Nhất run rẩy, buồn bã nói:

- Vũ Nhi... Là ta không tốt... Kỳ Nhi, là ta không tốt, ngươi không nên chết. Vũ Nhi, ngươi không nên chết đi...

Những cơn đau lòng xộc lên, khó có thể khống chế, hắn nhất thời không phân được rõ nữ tử trong lòng rốt cuộc là Kỳ Nhi hay là Vũ Nhi. Chỉ, cơn đau đó rất rõ ràng, rất giống nhau.

- Ha ha! Nhìn bộ dạng giống như cha chết mẹ chết của ngươi, đúng là hạ lưu. Lại một nữ tử nữa phải chết vì ngươi. ha ha ha!

Nhìn nhân vật danh chấn Đại Hạ này quần áo cũ nát, hai chân trần, ôm một nữ tử phàm nhân đau đớn vô cùng, một loại khoái ý hiếm có hiện ra trong lòng, Tiển Phong không nhịn được cười ha hả. Lâm Nhất, ngươi cũng có ngày hôm nay! Sư muội, nếu ngươi còn sống thì tốt biết bao, cũng tiện tận mắt nhìn kết cục của tiểu tử này!

Tiếng cười càn rỡ truyền tới trong tai, những lời nói làm nhục đâm vào trong lòng, bi thống và phẫn nộ khôn kể trong phút chốc xộc lên não, Lâm Nhất chỉ cảm thấy trong lòng giống như có một tiếng sấm, tai nổ vang.

- Tiển Phong, ta giết ngươi.

Giống như phát ra một tiếng gầm thét từ tận đáy lòng, Lâm Nhất đột nhiên xoay người lại, mắt đỏ rực. trong thần sắc lộ ra vẻ dữ tợn chưa từng có, sát khí dày đặc nhanh chóng ùa ra, không ngờ khiến cho Tiển Phong run rẩy.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free