Vô Tiên - Chương 687:
Kim Ngô một cánh, Kim Ngô hai cánh lần lượt dũng mãnh tiến ra, đều khoác áo giáp kim hoàng, hàm răng bén nhọn va vào nhau lộc cộc, dưới bụng có vô số chân cứng nhanh chóng di chuyển, trên vách đá tràn ra hỏa tinh lấm tấm.
Có lẽ là nhìn thấy có người xông vào lãnh địa, hai con Kim Ngô cầm đầu vỗ hai cánh, diện mạo dữ tợn như giành ăn mà xông tới.
Đây là hắn đã xông vào sào huyệt của một con Kim Ngô rồi, thảm! Lâm Nhất không dám chống đỡ, quay đầu chạy đi. Đừng nói tới một tu sĩ Trúc Cơ như hắn, cho dù tu sĩ Kim Đan ở đây chỉ sợ cũng chỉ còn cách chạy thoát thân mà thôi.
Những con Kim Ngô này sao bằng lòng bỏ qua, mỗi con đều hưng phấn men theo cửa động đuổi theo.
Chưa qua một hơi, thở Lâm Nhất cả kinh thiếu chút nữa kêu thành tiếng. Vốn tưởng rằng dưới đất này quanh co, Kim Ngô hai cánh không có đất di chuyển, nhưng nó lại thần tốc như tu sĩ sử dụng Ngự Phong thuật. Còn tình hình sau lưng làm người ta há miệng trợn mắt.
Súc sinh này không bay, bò trong động nhưng lại không hề chậm hơn chút nào. Vô số chân bắt đầu vung lên, chỉ nghe tiếng vang sàn sạt như hàng vạn cái muôi cơm cọ sát vào nhau, làm da đầu tê dại, dái tai co rút. Chỉ trong thời gian một nháy mắt, Kim Ngô liền đuổi theo, nhanh chóng như vậy khiến ngự phong thuật của Lâm Nhất cũng ảm đạm phai mờ.
Lúc này Lâm Nhất mới hiểu, Kim Ngô này có tốc độ độn kinh người trên trời nhưng dưới đất cũng như cá gặp nước. Còn mình lúc này chỉ là một con mồi của đám súc sinh này mà thôi. Nếu cứ tiếp tục đuổi bắt như thế này, mình căn bản không trốn thoát nổi. Một cơn gió lạnh làm người ta hít thở không thông tập kích tới phía sau, hắn không dám lưỡng lự, cánh tay chấn động, Lang Nha kiếm nở rộ ngân mang, rít lên một tiếng liền hóa thành một vệt sáng, một người một kiếm vội vã rời đi.
Tình hình nguy cấp ở phía sau hơi chậm lại, trong khoảnh khắc, cửa động mới rồi đi tới đã nằm trong thần thức, khiến sắc mặt của Lâm Nhất lại biến đổi.
Trong thạch động hai ba chục trượng không tìm thấy thân ảnh của ba người đi tìm kiếm lối ra, lại nhìn thấy mấy con Kim Ngô đang tấn công lung tung vào trận pháp của Tiển Phong.
Sao lại có tình hình như vậy?
Đang lúc Lâm Nhất vô cùng gấp gáp, Tiển Phong lại không ngừng hối hận. Sớm biết như vậy thì cần gì phải dây dưa ở chỗ này. Bây giờ bị mấy con Kim Ngô vây khốn, đi không được trốn không xong, phải làm sao mới ổn đây!
Tiển Phong ở trong trận pháp cố gắng duy trì, lại không làm gì được đám Kim Ngô đang điên cuồng và hung mãnh. Gã dồn linh lực toàn thân như không muốn sống mà dẫn vào trong trận pháp, nhưng trận pháp vẫn lung lay sắp đổ, sắp bị lật úp.
- Sư muội! Giúp ta một tay!
Tiển Phong gào thét, căn bản không cố kỵ người nọ đang có trọng thương trong người.
Lan Kỳ Nhi vẫn yên lặng không di chuyển, chỉ là thần sắc mệt mỏi khẽ thở dài một tiếng, nói:
- Ta không tiếc sức mình, thế nhưng...
Thương tích đã kéo dài nhiều ngày vẫn phải đau khổ chống đỡ, vì cứu Lâm Nhất đã dồn toàn lực rồi, lúc này trong cơ thể nàng đã hoàn toàn kiệt sức, không khác gì người phàm. Trước mắt sự sống chết chỉ có thể bất đắc dĩ.
- Đều tại tên Lâm Nhất ghê tởm kia...
Tuyệt vọng sinh phẫn nộ, phẫn nộ rống lên, Tiển Phong đổ hết nguyên nhân tai họa lên người Lâm Nhất. Dường như không như thế, không đủ để giải quyết sự khủng hoảng trong đầu bây giờ, không làm như thế, cảnh tuyệt vọng này sẽ không thể nghịch chuyển!
- Ầm!
Một tiếng nổ vang, Kim Ngô bất chấp oán niệm của Tiển Phong, phá vỡ trận pháp. Nhất thời, thân ảnh của hai tu sĩ hiện ra. Chỉ có điều một người tĩnh nhược như trăng non, một người điên cuồng như chó dại.
Đối mặt với Kim Ngô hai cánh hung ác dũng mãnh, thương thế của Tiển Phong đã khỏi hơn nửa, còn có sức đánh trả. Chỉ là, lúc này gã không có chút ý niệm chống lại trong đầu nào.
- Ầm!
Lại một tiếng vang dội, một con Kim Ngô bị đụng tới lộn ngược, tiếp đó xuất hiện một tu sĩ toàn thân là vết máu, trên tay phải chỉ còn lại nửa đoạn, tình hình chật vật nhưng lại đằng đằng sát khí. Đây chính là Thịnh Truyền Chi của Hắc Sơn tông, nhìn thấy hai tu sĩ bị Kim Ngô vây khốn, y có vẻ hơi kinh ngạc, ngược lại, mắt lộ hung quang.
- Ùng ùng
Lại một trận nổ đất rung núi chuyển theo nhau mà tới, không đợi Lan Kỳ Nhi và Tiển Phong nhìn lại, Thịnh Truyền Chi kia sau khi mắng một tiếng liền chui vào một cái cửa động.
Lúc còn chưa kịp nhìn, Thịnh Truyền Chi tới cửa hang kia liền có một tiếng nổ tung ở cửa hang, Kim Ngô ba cánh đào một đường đuổi tới động.
Hai, ba lần thay đổi này chẳng qua phát sinh trong một hơi thở. Dường như tất cả vận rủi và kiếp nạn khiến người ta kinh hãi và bất ngờ không kịp đề phòng trên thế gian này trong một tích tắc đã ập vào hang động.
Tất cả chuyện này xác thực làm người ta không biết làm thế nào cho phải.
Tiển Phong sợ đến mức hồn phi phách tán, lúc Thịnh Truyền Chi chạy thoát thân, lúc Kim Ngô ba cánh đuổi theo, nhìn thấy có chỗ trống, gã liền đâm thẳng đầu vào một cái cửa động. Sư muội mà gã luôn coi như trân bảo bị vứt lại sau lưng không chút lưu tình.
Thần sắc của Lan Kỳ Nhi vẫn bình yên, dưới tình hình như này, nàng biết khó có thể may mắn tránh khỏi cái chết. Cùng với việc bi thương cùng bàng hoàng, không bằng cứ thản nhiên đối mặt. Chỉ là, trong lòng mơ hồ sinh ra một phần mong đợi! Mong đợi cái gì đây?
Kim Ngô ba cánh đã tới, trong thạch động còn lại một con Kim Ngô bắt đầu càn rỡ, liều lĩnh đánh tới thân ảnh nhu nhược kia. Đang lúc Lan Kỳ Nhi khẽ thở dài một tiếng khép hai mắt lại, một giọng nói trong trẻo mà lạnh lùng vang lên bên tai nàng.
- Ta tới đây!
Là hắn tới! Lan Kỳ Nhi ngạc nhiên mở hai mắt ra, dục niệm lần nữa hiện lên, lúc sắp bị ánh sáng màu vàng khống chế, nàng đứng dậy, chỉ thấy một tia ngân quang xuyên qua khe hở tử vong, đột nhiên tới.
Một bàn tay to hữu lực ôm vào hông của Lan Kỳ Nhi. Nàng không chút chậm trễ nắm chặt cánh tay của đối phương.
Tiếng gió gào thét bên tai, thân thể đột nhiên bay lên khỏi mặt đất. Lan Kỳ Nhi chỉ cảm thấy mình cùng người nọ như hóa thành lưu tinh đâm rách đêm tối bay trên không trung, tim của nàng đập thình thịch! Mới rồi sinh ra sự chờ mong, chính là chờ mong hắn tới sao?
...
Lâm Nhất ôm Lan Kỳ Nhi nhảy vào một cái cửa động, thấy phía trước cũng không có Kim Ngô xuất hiện thì không khỏi thầm hô một tiếng may mắn! Lúc gần bay tới thạch động, không ngờ lại kinh tâm động phách như vậy! May mắn, sinh tử như ngàn cân treo sợi tóc, cuối cùng vẫn hữu kinh vô hiểm!
Trường kiếm giơ phía trước, hồng quang chiếu sáng lối đi. Lâm Nhất ôm Lan Kỳ Nhi bay ở phía sau, đi dưới lòng đất. Cứ vậy không chút ngừng nghỉ, cho tới hơn nửa canh giờ sau, phía sau lại không có động tĩnh của Kim Ngô, hai người chậm rãi ngừng lại.
- Ân tình hôm nay, ngày sau... Kỳ Nhi sẽ liều mình tương báo!
Giọng nói mang theo hương lan nhè nhẹ vang lên bên tai, lúc này Lâm Nhất mới bận tâm tới sự mềm mại trong ngực, trong lòng đột nhiên giật mình. Hắn vội vàng buông tay ra, nói:
- Nói quá lời rồi!
Lan Kỳ Nhi lại vịn tay đứng vững, hai người cách xa nhau trong gang tấc, bốn mắt nhìn nhau, trong chốc lát lặng lẽ không tiếng động!
- Lâm Nhất...
- ...
- ... Gọi ta là Kỳ Nhi là được...
- ... Nghỉ ngơi một chút, thế nào?
- Ừ!
- ...
Trong không gian đen đặc, hai người lẳng lặng ngồi đó. Sau một lúc lâu, Lan Kỳ Nhi nói:
- Thương thế của ta không dùng ba ngày thì chưa thể khỏi hẳn được, cũng không vội vã lắm... còn không biết Thái Doanh và Ngọc Lạc Y thế nào rồi nữa?
Lâm Nhất vẫn chưa trả lời, cứ như thế trong chốc lát vẫn là thần thái quẫn bách.
... Nói liều mình tương báo... Lời nói của nàng rất nhẹ, thần thái rất thong dong, dường như nói một câu bình thường vậy, nhưng khi Lâm Nhất nghe được lại không chỉ đơn giản là một lời hứa sinh tử, nhất thời làm lòng người khó dằn lại được. Trên thế gian hỗn loạn này có nhiều sinh linh luân hồi đền đáp lại, mà người nguyện chết vì ngươi, dốc cả một đời đâu ra gặp được vài lần? Nam nhi chính là một người cởi mở trong chuyện sinh tử, một tiên tử dung mạo xinh đẹp như thế lấy mệnh tương báo, có ý nghĩa như thế nào?
Đây tựa như là một câu hứa hẹn trong lúc lơ đãng, nhưng làm tâm tư của Lâm Nhất càng thêm trĩu nặng. Hắn cảm thấy mình không chịu nổi, thực sự kỳ vọng đó chẳng qua là một câu nói trong chốc lát Lan Kỳ Nhi cảm khái mà thôi... lúc nỗi lòng đang hỗn loạn lại thấy đối phương ân cần hỏi:
- Không phải là có gì không thích hợp đấy chứ...?
Thu lại tâm hồn đang lơ lửng, lắc đầu ra hiệu mình không sao cả, Lâm Nhất nói:
- Dưới lòng đất tứ phía là huyệt động, ứng với sào huyệt của Kim Ngô, hai người chúng ta có thể chạy thoát được hay không còn chưa biết, chỉ mong mấy người Ngọc Lạc Y... có thể tìm được lối ra!
- Ừ! Nơi có nguy cơ tứ phía như thế... đi tới đâu lo tới đó, chỉ có thể tự cầu nhiều phúc mà thôi.
Lan Kỳ Nhi cũng nghe được ý mà Lâm Nhất muốn nói. Sau khi phụ họa một câu, thần sắc nàng trù trừ, tiếp đó tự nhiên cười nói:
- Trước đây gặp ngẫu nhiên trên biển, ai mà ngờ tới hôm nay, lúc này lại có tình hình như vậy...
Nói về sự chật vật của hai người, lời nói của Lan Kỳ Nhi ung dung mà không thiếu sự khôi hài. Lúm đồng tiền nhẹ hiện, có mùi lan nhè nhẹ làm trong lòng đất nặng nề mà đen nhánh này thêm mấy phần ấm áp trong bóng đêm.