Vô Tiên - Chương 681:
Ngọc Lạc Y quên mất việc chém giết với hắc y nhân, kinh ngạc vì hành động của Lâm Nhất. Trong hang dần hiện ra vài bóng người, cũng là gương mặt ngạc nhiên, chỉ có trong con ngươi của bạch y nữ tử là trong kinh ngạc lộ ra sự vui vẻ mơ hồ...
Động tĩnh lớn như vậy cũng đã làm cho một người một thú quan tâm. Ai cũng có chút bất an, cũng không thể quản hết được, tiếp tục giằng co lẫn nhau...
Rơi xuống như lưu tinh, kiếm hồng nhoáng lên hiển hiện ra thân ảnh của Lâm Nhất. Cũng đạp không mà đến, trường kiếm của hắn chỉ thiên, mang theo một người chậm rãi hạ xuống.
Hắc y nhân kia biến sắc, thần sắc khó tin. Y lui về phía sau mấy bước, thất thanh nói:
- Là tiểu tử ngươi ư? Lại là Trúc Cơ? Sao lại có dáng vẻ ngự kiếm phi hành này? Còn nữa, Mạc sư huynh cùng Ba sư đệ đâu rồi?
Ngự kiếm phi hành là dáng vẻ gì, thân làm tu sĩ lại có thể không biết. Ta lại không có thời gian thử nghiệm! Hai chân đứng vững, Lâm Nhất cũng không để ý tới hắc y nhân một bụng nghi vấn đó mà ánh mắt nhìn quanh. Nhìn thấy quần áo Ngọc Lạc Y nhuốm máu, tóc mai mất trật tự, vừa mừng vừa sợ lại khó có thể tin lắc đầu liên tục; trong cái hang ba bốn thước sau lưng, thần sắc Lan Kỳ Nhi suy yếu, nhưng ánh mắt lại mỉm cười. Miệng của Thu Thái Doanh nửa há, chỉ lo trừng mắt đẹp lên nhìn; Mộc Thiên Viễn cũng toàn thân là máu, ngạc nhiên nhìn. Sâu trong cái hang, người đang ngồi xếp bằng chính là Tiển Phong vẻ mặt âm thầm.
Nhìn tình hình của đám đông trong mắt, thần sắc Lâm Nhất lạnh nhạt đi tới bên cạnh Ngọc Lạc Y. Buông Ngô Thất đang túm trong tay xuống, lúc này hắn mới xoay người nhìn hắc y nhân kia, khóe miệng nhếch lên, lạnh giọng nói:
- Ngự kiếm phi hành, có thể bay là được! Ba Quế và Mạc lão nhi đều đã bị giết! Muốn báo thù, cứ tìm ta!
Hắc y nhân có tu vi Trúc Cơ trung kỳ, căn bản không để ý tới thanh niên như Lâm Nhất mới tân tấn Trúc Cơ. Ân oán của Thịnh Truyền Chi và Kim Ngô giống như hai cao thủ Kim Đan đang quyết đấu. Chuyện không liên quan này, gã không muốn dính vào. Chỉ cần giết hết đám đang trốn trong hang này chính là lập được công lớn rồi. Nữ tu Trúc Cơ sơ kỳ kia không đáng để lo, nhưng lại có một nam một nữ đang bị thương ở trong hang kia chống đỡ sau lưng. Nếu không, làm sao cần phải khổ cực như vậy. Chỉ là không ngờ tới, tiểu tử áo bào tro lại xông vào vào lúc này, còn dám mượn cơ hội này để nói dối dọa dẫm.
Cười một tiếng, hắc y nhân nói:
- Thật là một tiểu tử cuồng vọng vô tri! Ngươi có thể thoát được cái mạng trong tay Ba sư đệ đã là một chuyện đáng cảm thấy may mắn, sao lại dám vọng ngôn nói đã giết Mạc sư huynh?
Theo gã thấy, một tu sĩ Trúc Cơ sơ kỳ muốn giết một tu sĩ Trúc Cơ hậu kỳ, đơn giản là người si nói mộng. Cho dù là đám Ngọc Lạc Y, mặc dù không biết Lâm Nhất làm thế nào thoát thân đến tận đây nhưng cũng không tin hắn có thể giết hai tu sĩ Trúc Cơ, chỉ coi như hắn nói vậy có dụng ý khác.
Bàn tay Lâm Nhất mở ra để lộ ba chiếc nhẫn. Hắn tùy ý ném vật trong tay ra, khóe mắt khẽ nhướng, nói với hắc y nhân:
- Ngươi biết thứ này không?
- Đây là linh khí phòng thân “Cửu Liên Hoàn của Mạc sư huynh, ngươi có được từ chỗ nào?
Thần sắc của hắc y nhân biến đổi, lên tiếng chất vấn.
Khẽ gật đầu với đối phương một cái, Lâm Nhất lại lấy ra tam diện tiểu kỳ, nhoáng trên tay rồi liền thu vào, mang theo khẩu khí khó đoán, nói:
- Những thứ đồ ngổn ngang này, Mạc lão nhi không dùng được nữa...
Lúc này, gương mặt của người áo đen mới khiếp sợ. Gã lần nữa quan sát Lâm Nhất, mang theo thần sắc kinh hoảng nói:
- Chẳng lẽ ngươi che giấu tu vi?
- Hừ!
Thần sắc Lâm Nhất như trước, múa trường kiếm trong tay, lạnh giọng trả lời:
- Ngươi nói xem?
Lại bước lên mấy bước, quay đầu lại nhìn một cái, hắc y nhân cắn răng nói với Lâm Nhất:
- Coi như ta ngu ngốc, có mắt không nhìn ra cao nhân, vậy liền cáo từ...
- Từ đã...
Tình hình bất lợi với mình, lúc hắc y nhân đang định rời đi thì trong hang đột nhiên truyền tới một tiếng quát chói tai, Tiển Phong vốn đang tĩnh tọa điều tức lại cầm trong tay phi kiếm vọt ra. Thương thế của gã vẫn chưa khỏi hẳn, dáng vẻ lại bệ vệ mười phần, lớn tiếng nói:
- Một tên tiểu tử mới tân tấn Trúc Cơ, tính là cao nhân chó má gì! Thật là chuyện tiếu lâm!
Không hiểu rõ người của đối phương vì sao lại nổi lên nội chiến, dưới chân hắc y nhân chần chừ.
Lâm Nhất chợt xoay người lại, hai hàng lông mày đã dựng thẳng lên, trợn mắt nhìn. Huyệt động này nguy cơ khó lường, phe mình đều là người mang chồng chất vết thương, hắn cũng không muốn động thủ với một hắc y nhân Trúc Cơ trung kỳ ngay đây bây giờ. Ép gã phải đi rồi mau chóng tìm kiếm đường thoát thân mới là thượng sách. Ai mà ngờ tên Tiển Phong này lại ghê tởm như thế!
- Tiển Phong sư huynh! Ngươi có ý gì?
Mặc dù chưa biết mới vừa rồi Lâm Nhất nói là thật hay giả, Lan Kỳ Nhi vẫn đoán được dụng ý của hắn. Nàng ra khỏi cửa động, má ngọc hàm sương. Đám Ngọc Lạc Y cũng kinh ngạc không ngừng, thật sự là không nghĩ ra vì sao tên Tiển Phong này lại làm ra hành động khó tin như thế ngay lúc này.
- Hừ! Các người không cần phải nhìn ta như vậy. Chẳng lẽ sau khi đuổi người này rời đi rồi hắn sẽ dẫn nhiều đồng lõa tới hơn, các người mới cam tâm hay sao?
Tiển Phong già mồm át lẽ phải, lại khiến vẻ mặt mọi người bị kiềm hãm lại, cho dù Lan Kỳ Nhi trong chốc lát cũng phải nghẹn lời, khó có thể cãi lại.
Thần sắc cười âm hiểm, Tiển Phong nhìn Lâm Nhất, trong ánh mắt lóe lên một tia oán niệm. Lập tức, gã ra vẻ nghiêm nghị nói:
- Bọn ta chém giết lâu rồi, đều là người yếu bị thương nặng. Ngươi cần chém giết tướng địch để tránh khỏi hậu hoạn. Nếu như để kẻ địch đào tẩu mà gây họa tới người khác, ngươi sẽ mang tội lớn!
Không đợi Lâm Nhất hỏi vặn, Tiển Phong còn nói thêm:
- Không phải ngươi tự lực chém chết cao thủ Trúc Cơ hậu kỳ sao? Một tên tu sĩ Trúc Cơ trung kỳ cỏn con trước mắt này, đối với ngươi chắc cũng không có vấn đề gì, nhỉ?
Hắc y nhân kia bất chấp không đợi câu trả lời của Lâm Nhất, nghi ngờ nhìn Tiển Phong trước mắt. Mấy ngày liên tiếp khổ đấu không ngừng với nữ tu Trúc Cơ sơ kỳ của Chính Dương tông kia, đều là bởi vì nữ tu Huyền Thiên môn ở phía sau lưng xuất thủ giúp đỡ, lúc này mới có cảnh tượng giằng co như thế. Còn tên tu sĩ Trúc Cơ hậu kỳ của Huyền Thiên môn vẫn luôn núp ở trong động không ló đầu ra, rõ ràng là dáng vẻ thương thế rất nặng. Vì thế gã mới tăng mạnh dũng khí, có can đảm lấy ít địch nhiều.
Nhưng tình hình trước mắt không đúng! Tu sĩ Huyền Thiên môn này cũng không phải không chịu được như trong tưởng tượng, thương thế cũng không nghiêm trọng như trong tưởng tượng. Hơn nữa còn có thêm tên tiểu tử khiến người ta đoán không ra này, phần thắng đã mất, lúc này không đi, còn đợi đến khi nào?
Hắc y nhân không muốn nói nhảm, xoay người muốn rời đi.
Đối mặt với sự khiêu khích ác ý cùng làm bộ làm tịch của Tiển Phong, Lâm Nhất vẫn chưa mở miệng tranh chấp. Lạnh lùng liếc mắt một cái, khi xẹt qua đám Lan Kỳ Nhi thì trong ánh mắt của hắn không còn hàn ý nữa. Ngọc Lạc Y không có cách nào tiếp tục ôn hòa uyển chuyển như trước nữa, mà giọng mang tức giận nói:
- Nơi này không phải nơi chúng ta xen vào việc của người khác, Lâm Nhất, chúng ta đi thôi!
Nể tình đồng đạo cùng với về mặt tình cảm thì Lan Kỳ Nhi từng xuất thủ tương trợ, Ngọc Lạc Y một mình bảo vệ mọi người sau lưng đã nhiều ngày. Cho dù có ân tình lớn bằng trời thì cũng đã sớm trả hết rồi. Bao nhiêu lần cực kỳ nguy hiểm, chỉ có Lan Kỳ Nhi không để ý tới thương thế của bản thân mà xuất thủ giúp đỡ, còn tên Tiển Phong kia thì vẫn luôn coi như không thấy, khoanh tay đứng nhìn. Bây giờ tình hình nguy khốn đã bớt đi, người này liền nhảy ra ngoài làm khó Lâm Nhất.
Đây là một loại khinh thường và bỡn cợt làm người ta thất vọng mà phẫn nộ. Không phải là vì mình mà là vì Chính Dương Tông, vì Lâm Nhất, Ngọc Lạc Y nàng mới muốn đứng ra nói chuyện. Mộc Thiên Viễn đã yên lặng đi tới ôm lấy Ngô Thất rồi đi tới bên người Lâm Nhất.
Đệ tử tới từ hai tiên môn khác nhau vẫn kề vai liên thủ, chỉ vì Tiển Phong hành động hồ đồ mà lập tức trở thành ngăn cách rõ ràng.
Tiển Phong hơi kinh ngạc, thần sắc của Lan Kỳ Nhi có chút buồn bã, Thu Thái Doanh vô tội nhìn mọi người. Còn hắc y nhân kia thì lười để ý tới những thứ này, một bước nhảy lên phi kiếm.
Đột nhiên, vù một tiếng có gió mạnh thổi tới, mọi người chấn động. Chỉ thấy một cây gai nhọn mang theo tiếng gió gào thét bay thẳng tới.
Ngọc Lạc Y sắp sửa lấy phi kiếm ra hỗ trợ lại nghe hai người đồng thời lên tiếng:
- Không thể!
Nàng hơi do dự, đã thấy hắc y nhân trong thế đi tiện tay vung một kiếm đẩy gai nhọn ra ngoài.
Ánh mắt của Lâm Nhất vừa chạm mắt với Lan Kỳ Nhi, hai người liền mang sầu lo đồng thời nhìn lại, nhất thời, sắc mặt đột biến.