Vô Tiên - Chương 671:
Chém xuống một kiếm, hắc y nhân không tránh được liền bị lìa đầu. Lâm Nhất thu hồi Long Tu tiên, bất chấp thi thể trên đất, thân hình vừa chuyển liền xông vào trong mây mù mịt mờ.
Bị trận pháp làm khó khăn, Mạc Chi Dư dừng chân ngay tại chỗ nhưng cũng không hề thấy hoảng loạn. Triệu hoán đồng môn không nhận được tiếng trả lời, ông ta đen mặt lại, chất đầy sự lo lắng, trong ánh mắt là sát ý ngập trời! Tiểu tử, ngươi thực sự là cả gan làm loạn! Đợi lão phu phá trận ra, không xé xác ngươi ra thề không bỏ qua!
Lúc này Mạc Chi Dư đè cơn giận ngập trời xuống, thúc giục phi kiếm xông tới trận pháp trước mắt điên cuồng chém lung tung. Chỉ là mây mù bốc lên, dùng sức vào phi kiếm chém ra cũng không có hiệu quả gì.
Tiểu tử này rốt cuộc có được trận pháp từ đâu mà lại khó chơi như vậy? Trong chốc lát bận rộn, cơn tức của Mạc Chi Dư dần yên, không khỏi ngẫm nghĩ. Cứ tiếp tục mù quáng như vậy, cường lực phá trận không được còn hao tổn thể lực, nói không chừng làm gian kế của tiểu tử kia thành công nữa. Nếu có thể tìm được trận cước, về sau toàn lực phá một điểm đó mới là đạo phá trận.
- Lớn mật!
Mạc Chi Dư đột nhiên quát to một tiếng, sau lưng lóe lên kim mang, tiếp theo chính là một tiếng keng, một cái kim tiên đột nhiên xuất hiện bị phi kiếm của ông ta ngăn cản.
- Là ngươi!
Dưới cơn tức giận, Mạc Chi Dư đã xoay người lại. Còn tiểu tử áo bào tro chẳng biết từ lúc nào đã xuất hiện ở đỉnh đầu, tay thuận cầm phi kiếm toàn lực đánh xuống.
- Muốn chết!
Mạc Chi Dư không tránh không nhường, giơ tay lên lấy một thanh phi kiếm khác ra, xông tới.
Long Tu tiên đánh lén không được làm Lâm Nhất không ngừng ngạc nhiên, Mà lúc này người đang ở giữa không trung, đã thành thế cưỡi cọp. Không nghĩ ngợi nhiều được, hắn dồn toàn lực đánh ra một kiếm.
Ầm một tiếng vang dội, uy thế khó có thể địch nổi ập tới, thân thể Lâm Nhất bị chấn động bay ra ngoài.
- Trốn đi đâu!
Mạc Chi Dư đắc thế không buông tha, phi kiếm tấn công bất ngờ, đã thấy mây mù lan tràn, thân ảnh của đối phương thoáng qua một cái rồi biến mất. Ông ta còn chưa kịp kinh ngạc, một tia kim quang nhanh như linh xà thuận theo không trung bay sâu vào trong mây mù.
- Tiểu tử thối chết tiệt, ta giết...
Mạc Chi Dư lần nữa phẫn nộ. Trong ánh kiếm quang tới tấp, mây mù cuồn cuộn qua đi, chỉ còn lại hư vô mờ ảo như có như không cùng tiếng gầm gừ của ông ta.
Ngã ngồi xuống đất, Lâm Nhất chưa kịp đứng dậy thì đã phun một ngụm máu nóng ra ngoài.
Miệng lớn thở hổn hển, vội vàng móc bình thuốc ra, lấy ra hai viên đan dược, nuốt chửng. Lúc này Lâm Nhất mới tỉnh hồn, bó gối ngồi vững vàng. Chậm rãi lau đi vết máu nơi khóe miệng, nhặt Long Tu tiên bên người lên, vẻ mặt hắn khổ sở, lắc đầu. Lần này đánh hổ không thành, ngược lại còn bị hổ làm bị thương, thiếu chút nữa đã mất mạng. Nghĩ lại, tu vi chênh lệnh quá xa so với đối phương, không phải là thứ mà trận pháp có thể bù đắp.
Xem xét hạ thân, chỉ là khí huyết bị nghẹt, thương thế lại không có gì đáng ngại, Lâm Nhất thầm hô may mắn. Nếu không phải thấy thời cơ bất ổn, thừa cơ mà chạy, chỉ sợ không chỉ đơn giản bị thổ huyết mà thôi. Nhìn thấy Mạc Chi Dư còn đang tìm tòi trong trận pháp, trong chốc lát cũng khó có thể tìm ra được con đường chân chính, hắn liền phân một tia thần thức ra để phòng ngừa bất chắc, nắm chặt thời gian để điều tức.
Một canh giờ trôi qua, Lâm Nhất có chút không yên lòng mở mắt. Mạc Chi Dư vẫn còn đang tìm kiếm trong trận pháp, còn thỉnh thoảng chửi vài tiếng.
Hai canh giờ trôi qua, khí cơ trong cơ thể thông thuận, thân thể khôi phục kha khá, thần sắc của Lâm Nhất cũng thả lỏng đi nhiều. Trong Huyền Thiên tiên cảnh này, cho dù là trên trời dưới đất, đều có linh khí nồng nặc, hành công chữa thương đỡ tốn nhiều công sức đi nhiều.
Mạc Chi Dư vẫn còn đang hành hạ không biết mệt mỏi, trong chốc lát khó có thể tìm được đầu trận tuyến, cũng không thể nào phá trận. Nhìn người đang nhảy lên nhảy xuống cách hắn không xa, Lâm Nhất bắn ra một chuỗi thủ quyết...
Một tiếng rồng gầm mơ hồ truyền đến làm Mạc Chi Dư sửng sốt một chút, liền nhìn thấy trong mây mù dày đặc đột nhiên xuất hiện một cái đầu rồng to lớn. Đây là một con thanh long dài không biết bao nhiêu, mang theo khí thế làm người ta sợ hãi, giương nanh múa vuốt đánh tới.
- Hừ! ! Chút tài mọn mà thôi!
Mạc Chi Dư không hề sợ hãi, lấy phi kiếm ra đón đầu. Thế tới của thanh long hung mãnh, thân hình cao vút, quần đấu với nhau nhưng ai cũng không làm gì được đối phương.
Lại là một tiếng hổ gầm vang lên, một con bạch hổ cao vài chục trượng mang theo khí thế dữ tợn mà bạo ngược nhảy ra từ trong mây mù.
Gặp nguy không loạn, Mạc Chi Dư thuận tay lấy ra một thanh phi kiếm khác, khó khăn đấu cận thân với bạch hổ.
Ý chí chiến đấu của ông ta càng tăng lên, hét lớn:
- Tiểu tử thối, còn chu tước, huyền vũ đâu? Mau mau cho đám súc sinh đó hiện thân, để lão phu một lượt đánh hết nào!
Ở một góc trận pháp, hai tay bắt ấn quyết của Lâm Nhất chậm lại, gương mặt ảm đạm.
“Càn Khôn Tứ Tượng trận có cả công lẫn thủ. Kỳ ẩn không nhận ra, khốn không thể thoát, thủ không thể động vào, sau khi liên tục thử nghiệm, uy lực của trận này thật bất phàm, khiến người ta tăng sự tin tưởng hơn nhiều. Nhưng sát trận lại hoàn toàn ngược lại với các tính năng khác, chuyện này là vì sao?
Thanh long thể hiện khá uy thế nhưng lại khó chịu được phi kiếm sắc bén của Mạc Chi Dư, chỉ đành chạy xung quanh, đối phó với địch không còn chút sức lực nào; bạch hổ hung mãnh cũng có thể nhìn ra, nhưng vẫn không làm gì được với người trong trận. Mấy con này đã vô dụng, nếu tiếp tục cho chu tước và huyền vũ hiện thân, chẳng qua chỉ làm lão già này chê cười mà thôi.
Sát trận của Tứ Tượng kỳ trận không thể chỉ như này chứ? Thủ trận cũng là lần đầu thử nghiệm đã có sự cứng cỏi như huyền vũ, có thể chịu một kích toàn lực của tu sĩ Kim Đan mà không vỡ. Còn sát trận lại không có cách nào, phải làm sao mới ổn đây?
- Ha ha, không còn cách nào nữa hả? Tiểu tử thối, một Tứ Tượng kỳ trận tầm thường mà thôi, chắc là không có trận bàn làm cơ sở ngầm, uy lực của nó chỉ thường thôi.
Nhìn thấy thanh long bạch hổ hiện thân, Mạc Chi Dư đã đoán ra căn nguyên của trận pháp. Thấy đối phương không thể gây ra thương tổn gì tới mình, ông ta càng thêm đắc ý, mở miệng đe dọa:
- Nhanh chóng thả lão phu ra! Nếu không, lúc phá được trận, ta sẽ cắt gân, lột da của ngươi!
Sau khi nghe vậy, Lâm Nhất cách đó không xa cũng nghiêm túc lắc đầu, thần sắc chợt bừng tỉnh. Đây mới là “Càn Khôn tứ tượng kỳ! Ta đã hiểu được “tứ tượng, lại bỏ quên “càn khôn. Nghĩ lại, “Càn Khôn tứ tượng kỳ ứng với một trận pháp hoàn chỉnh, sẽ có trận kỳ bốn mặt cùng một cái trận bàn. Mà năm đó tổ sư chỉ có được tứ tượng kỳ, một bộ trận pháp này vẫn bị khuyết thiếu!
Còn mệt bản thân từng tu tập trận pháp, cũng biết sau khi trận kỳ hợp với trận bàn sẽ bất phàm, lại bỏ quên bộ Tứ Tượng kỳ trận bên người. Một lời đánh thức người trong mộng, hôm nay phải cám ơn Mạc lão nhi này rồi! “Càn Khôn tứ tượng kỳ chỉ vì thiếu trận bàn nên thanh long và bạch hổ như bị thiếu đi hồn phách, hào nhoáng bên ngoài nhưng khó có thể phát huy được uy lực chân chính của sát trận.
Tứ Tượng kỳ trận tầm thường? Đối với chuyện này, Lâm Nhất không cho là đúng. Một kỳ trận thiếu đi trận bàn đã có thể ngăn cản tu sĩ Kim Đan cường công, cũng có thể vây khốn được một tu sĩ Trúc Cơ hậu kỳ như ngươi. “Càn Khôn tứ tượng kỳ này tuyệt đối không tầm thường!
Trong chốc lát cũng không giết được Mạc Chi Dư, cũng không thể thả ra ngoài được, cứ như vậy ở trong địa huyệt, không chết không ngừng tốn thời gian sao? Vốn muốn bày cạm bẫy tính toán đối phương, ai ngờ lại là tình cảnh lưỡng nan như vậy. Có thể thấy được tu vi có hạn, mặc dù có trận pháp tương trợ, muốn giết một tu sĩ Trúc Cơ hậu kỳ cũng là si tâm vọng tưởng.
Lúc này phải làm như thế nào đây? Lâm Nhất bắt đầu lo lắng. Lòng người không đủ! Còn không phải tại nguyên nhân tu vi thấp sao! Luôn muốn mở mang kiến thức ở Huyền Thiên tiên cảnh một phen, sau đó sẽ tìm một nơi yên tĩnh thử nghiệm Trúc Cơ. Nhưng tình cảnh trớ trêu lại xen ngang, càng ngày càng gặp phải nhiều cao thủ, cứ tiếp tục như vậy, có thể còn sống bình yên thoát thân cũng là một chuyện may mắn, còn nói gì tới Trúc Cơ nữa!
Trúc Cơ, Trúc Cơ, nếu như ta thành công vào Trúc Cơ, có thể giết được Mạc lão nhi không?
Tình thế cấp bách khiến hắn thay đổi suy nghĩ, không thể không như thế. Cùng cực sinh biến cũng là tình thế bức bách.
Tứ Tượng kỳ trận chỉ cần không bị ngoại lực tấn công, hoặc là không tìm được trận cước tiến hành mạnh mẽ phá trận, trận pháp này có thể mượn sức mạnh đất trời tự vận chuyển, không cần đặc biệt duy trì. Còn khốn trận ngầm có phương pháp ngũ hành, sẽ từ những thời điểm khác nhau mà diễn biến thành trận pháp khác nhau.
Mạc Chi Dư bị nhốt trong trận, chỉ cần không tìm được lối ra, theo như tình hình này, vây khốn ông ta mười ngày nửa tháng không phải việc khó.
Không cần nửa tháng, chỉ cần mười ngày! Bằng vào tiện lợi trong Huyền Thiên tiên cảnh, khi dùng toàn lực, mười ngày cũng đủ thử tiến vào Trúc Cơ. Chỉ đợi thành công vào Trúc Cơ có thể ngự kiếm phi hành, mặc dù không giết được Mạc lão nhi, chí ít chạy cũng nhanh hơn nhiều. Nếu như thất bại, không thể thành Trúc Cơ? Không quan tâm được nhiều vậy, dù sao vẫn tốt hơn là cứ ở trong hoàn cảnh không thể tiến thối này.
Mạc lão nhi, đây đều là do ngươi ép ta!