Vô Tiên - Chương 668:
Bất giác non nửa ngày đã trôi qua, động tĩnh ở cửa động ngừng lại. Trong thần thức của Lâm Nhất, bên ngoài có một cái truyền âm phù bay tới, sau đó, tu sĩ Kim Đan kia mang theo hai người rời đi. Có lẽ là cho rằng tàn binh bại tướng bên trong động không đáng để lo, thần sắc của hai người ở lại này ung dung, mỗi người canh giữ cách cửa động không xa, ngồi tĩnh tọa nghỉ ngơi.
Mạc Chi Dư từng đuổi tới mình không có chỗ để trốn kia vẫn chưa rời đi mà là mang theo một hắc y nhân Trúc Cơ sơ kỳ ở lại đây canh gác. Lâm Nhất bất đắc dĩ nhíu chân mày, lấy ra một miếng linh thạch siết trong tay, mượn cơ hội lấy hơi, lúc này mới cố quay đầu kiểm tra tình cảnh trong địa huyệt.
Đặt mình vào chỗ này xác thực là gần sát cửa động, vì thế chỉ cao khoảng một hai trượng. Phía sau chính là một lối đi không tới một trượng, tối om, trong thần thức không thấy được điểm cuối, cũng không biết là đi thông tới nơi nào.
Nghĩ tới điều gì, Lâm Nhất lần nữa bất an. Nếu như sâu trong địa huyệt này có vật gì lao tới, tình thế hai mặt thụ địch thì sẽ xui xẻo tận cùng.
- Vị Lâm đại ca này, mới rồi ngươi trượng nghĩa xuất thủ cứu giúp, Thu Thái Doanh của Huyền Thiên môn xin cảm tạ!
Thu Thái Doanh đứng dậy thi lễ, gương mặt trịnh trọng; khoanh chân trên đất, mặt mũi Lan Kỳ Nhi vẫn tái nhợt, nở nụ cười thản nhiên.
Mặc dù là trong đêm tối cũng có thể cảm nhận được đôi mắt sáng như nước, làm tâm hồn người ta nhộn nhạo lại như có gió mát thoảng qua. Thần sắc không khỏi quẫn bách, Lâm Nhất sắp sửa đứng dậy đáp lễ, người nọ đã nhẹ nhàng nói:
- Lần trước ngươi cứu nàng một mạng, nhận lễ là điều đương nhiên. Hôm nay lại cứu thầy trò ta, nàng tiếp tục thay thầy trí tạ cũng là hợp tình hợp lý. Làm sao ngươi phải khiêm nhường?
- Sư phụ hai lần nhắc tới người này cứu ta, chuyện này là vì sao?
Thu Thái Doanh khó hiểu hỏi.
Lâm Nhất không biết nên đáp lại như thế nào, Lan Kỳ Nhi lại nói thêm:
- Trước khi đi, sư phụ ta tặng ta một viên kim độn phù đặc chế, chỉ có thể sử dụng trong Huyền Thiên tiên cảnh, không ngờ tới thật sự đã có tác dụng. Chỉ có điều nếu không phải ngươi vừa may xuất hiện, chỉ sợ hai thầy trò ta sớm đã thân vẫn đạo tiêu. Lâm Nhất, khổ cực cho ngươi rồi!
Nhìn thấy sư phụ không để ý tới mình, lúc Thu Thái Doanh còn muốn lên tiếng tiếp lại thấy Lâm Nhất gãi đầu một cái, thần sắc cổ quái hỏi:
- Chỉ là đúng lúc gặp phải mà thôi, không đủ thành đạo. Không biết... Không biết Lan tiền bối làm thế nào nhận ra được người huynh trưởng kia của ta?
Đây không phải là một nơi tốt để nói chuyện, nhưng Lâm Nhất vẫn luôn vì chuyện này mà canh cánh trong lòng. Hắn quanh co lòng vòng nói ra nhưng cũng âm thầm hối hận, quả nhiên nghe được Lan Kỳ Nhi nói:
- Ta với huynh trưởng kia của ngươi quen biết đã lâu, ngươi tự đi hỏi hắn là được...
Trong chốc lát nghẹn lời, Lâm Nhất ngạc nhiên nhìn lại. Hương lan nhàn nhạt mang theo nụ cười có chút bỡn cợt, giống y ngày xưa. Chỉ là, trong thần sắc uể oải cùng suy yếu, làm người ta lo lắng!
Chẳng biết tại sao, Lan Kỳ Nhi nhìn tiểu bối Luyện Khí này cảm thấy khó xử. Nhìn thấy vẻ ân cần rất đậm trong ánh mắt, tim của nàng chậm rãi sinh ra sự ấm áp.
Lúc này, trên mặt đất truyền đến một tiếng rên rỉ, Thu Thái Doanh vội vàng nói:
- Sư bá đã tỉnh...
Nhờ dược lực của hai viên đan dược mà Lâm Nhất cho, Tiển Phong đã tỉnh lại. Nhìn thấy bốn phía đen kịt, dọa gã giật mình, nằm trên mặt đất không quên kinh sợ hỏi:
- Đây là nơi nào? Chẳng lẽ đã vào luân hồi... Đây không phải là sư muội sao? Ngươi cũng... Không đúng... Tiểu tử này?
Lan Kỳ Nhi không muốn nhiều lời, cũng may có Thu Thái Doanh ở một bên nói ba xạo nói ra ngọn nguồn, cũng đỡ gã ngồi dậy, an ủi:
- Lần này chúng ta được Lâm đại ca cứu giúp, tạm thời không có gì đáng ngại. Ngoài động còn có cường địch, mong sư bá nghỉ ngơi cho tốt...
- Ở một bên nói bậy nói bạ! Hắn chỉ là một tiểu bối Luyện Khí, làm sao có thể cứu chúng ta từ trong tay tu sĩ Kim Đan được! Đợi thương thế của ta chuyển tốt thì kẻ địch ngoài động không đáng để lo!
Quần áo xốc xếch, quanh thân là vết máu, mặc dù Tiển Phong có chút chật vật nhưng khẩu khí nói chuyện vẫn mang theo kiểu cách trưởng bối, căn bản không để lời nói của Thu Thái Doanh trong lòng, cũng không để Lâm Nhất vào mắt. Tuy chịu một kích rất nặng của tu sĩ Kim Đan nhưng khiến người ta bất ngờ chính là thương thế bên trong cơ thể lại đang chậm rãi chuyển biến tốt đẹp. Ngoài ra, có thể ở cùng sư muội ở đây, gã âm thầm vui mừng. Cái gọi là mất bên đông được bên tây, cùng lắm cũng chỉ như thế này thôi!
Trước mặt cường địch, thân là tu sĩ Trúc Cơ hậu kỳ, Tiển Phong có thể tỉnh lại cũng là một chuyện tốt. Lâm Nhất nhìn thấy tướng mạo tu vi của người này đều không tục, lại đồng hành với Lan Kỳ Nhi, còn là một vị tiền bối, vốn muốn bái kiến một cái. Ai ngờ, đối phương không để ý tới mình cứu giúp thì cũng cho qua, ngược lại còn mở miệng bôi nhọ hắn.
Hắn chỉ có thể giả vờ như không biết, cũng âm thầm nhíu mày một cái, một thân một mình ngồi đối mặt với cửa động, cẩn thận tỉ mỉ lưu ý động tĩnh bốn phía.
Nửa canh giờ qua đi, Mạc Chi Dư kia còn chưa muốn bỏ qua, hợp tác với một tu sĩ Trúc Cơ sơ kỳ khác động thủ tiếp, không ngừng tấn công về phía Tứ Tượng kỳ trận. Không thể nghỉ ngơi, Lâm Nhất chỉ đành cẩn thận lo liệu trận pháp để tránh khỏi có sơ xuất.
Nhất thời, cửa động lại trở nên ồn ào.
Tiếng ầm vang đinh tai nhức óc khiến người ta khó có thể chịu nổi, chỉ có thể đau khổ nhịn xuống. Còn Tiển Phong mới vừa tỉnh lại cũng hơi biến sắc mặt. Gã có chút nôn nóng bất an, lớn tiếng nói:
- Sư muội! Nơi này không tiện để ta và muội điều tức chữa thương, ta cho rằng vẫn nên rời khỏi nơi này mới thỏa đáng.
Đang yên lặng nhìn chăm chú vào bóng lưng của Lâm Nhất, Lan Kỳ Nhi khẽ gật đầu một cái, nói:
- Sư huynh cho rằng... lúc này chúng ta có thể đi đâu?
Thu Thái Doanh ở bên người cũng âm thầm gật đầu, hoàn toàn đồng tình với lời của sư phụ. Còn lời vừa rồi của Tiển sư bá có chút không hợp lý, lúc này lại thất thố như vậy, uổng cho một vị trưởng bối.
- Phía sau địa huyệt này không biết đi thông tới nơi nào, không bằng chúng ta cứ đi theo đó, nói không chừng có thể tìm được lối ra. Sư muội, muội nghĩ như thế nào?
Tiển Phong nói.
Nghĩ trong chốc lát, Lan Kỳ Nhi mới lên tiếng:
- Ta cho rằng... chúng ta được Lâm Nhất cứu, đi hay ở lại đây đều do hắn quyết định...
- Cái gì...?
Sau khi Tiển Phong uống thuốc trị thương của bản môn lại điều tức nửa canh giờ, dùthương thế chưa khỏi hẳn nhưng tinh thần đã hoạt bát hơn, giọng cũng lớn hơn rất nhiều. Gã khinh thường liếc tên tiểu tử đang lo liệu trận pháp một cái, lại khó tin nhìn về phía sư muội, nói:
- Muội lại giao an nguy của chúng ta cho một tên tiểu bối Luyện Khí cảnh? Thật là sai lầm!
Nhận thấy được ý lạnh trên người Lan Kỳ Nhi, thần sắc Tiển Phong cứng lại, vội vàng lấy lòng nói:
- Ta không phải trách cứ sư muội, ta là nói... Ta là nói tiểu tử này không biết phân biệt...
- Chính là tên không biết phân biệt này đã liều mạng cứu tính mạng của ngươi...
Lời của Lan Kỳ Nhi còn chưa dứt liền yếu ớt thở dài, không cần phải nhiều lời nữa.
Một tiểu bối Luyện Khí mà thôi, vậy mà lại không để ý tới tính mạng của mình, trong lúc nguy nan cứu sư muội, còn cứu cả mình ư? Hắn có tài đức gì, ta không tin! Nhìn tên tiểu tử kia còn đang làm bộ làm tịch, trong lòng Tiển Phong giận lên, lớn tiếng chất vấn:
- Tiểu tử, đây là trận pháp gì, mau nói cho ta nghe. Nếu có gì bất ngờ khiến địch thủ xông vào được địa huyệt, ngươi sẽ mang tội lớn! Bọn ta sẽ không chịu chết cùng ngươi đâu!
Lâm Nhất ngồi đưa lưng về phía họ, trong con ngươi lóe lên hàn ý, sau khi bắn ra hai thủ quyết thì trầm giọng nói rằng:
- Phá trận của ta chưa đủ thành đạo! Nếu tiền bối muốn rời đi, xin cứ tự nhiên. Thứ cho Lâm Nhất không tiễn!
- Ngươi lớn mật...
Tiển Phong quát quát một tiếng, sắc mặt thoáng chốc âm trầm.
Mới chưa được bao lâu, một tiểu bối Luyện Khí lại dám bắt đầu chống đối mình, thực sự là không biết sống chết, nếu không phải đang ở trước mặt giai nhân, làm sao có thể nuốt khẩu khí này xuống được. Nhất là sư muội đang ở đây, còn mặt mũi nào nữa? Càng nghĩ càng giận, càng muốn bốc hỏa, cánh tay của Tiển Phong vươn tới túm Lâm Nhất.
Ầm một tiếng, ống tay áo của Lan Kỳ Nhi vung lên liền khốn trụ bàn tay gã lại, không đợi gã kinh ngạc, nàng đã không nhịn được lên tiếng nói:
- Trận pháp này có thể cản năm người cường công, không phải hai người đối phương có thể đơn giản phá vỡ được. Đối đầu với kẻ địch mạnh, sư huynh nên phân rõ thị phi, đừng tự loạn trận cước, nếu bị địch áp chế, chúng ta đều khó thoát khỏi cái chết.
Lời nói của nàng không nhanh không chậm, cũng đang cố nén đau đớn. Một kích mới vừa rồi động tới thương thế, sắc mặt tái nhợt, thân thể hơi hơi lay động, làm Thu Thái Doanh kinh hãi vội vàng vươn tay ra đỡ.
Lời nói của Lan Kỳ Nhi không phải không có lý. Nhưng nghe vào tai Tiển Phong sao lại chói tai đến thế. Gã thẹn quá hóa giận, lảo đảo đứng dậy, giọng căm hận nói:
- Sư muội lại vì một tên tiểu bối mà ra tay với ta? Hắn là cái thá gì? Một cái phá kỳ trận mà thôi, ai cũng có thể lo liệu được. Ta giáo huấn hắn vì mở miệng bất kính, lại có thể thế nào... ?
- Xin Tiển Phong sư huynh tự trọng...
Nói được nửa câu, sắc mặt của Lan Kỳ Nhi đột nhiên ửng hồng một cách khác thường, lập tức ói một ngụm máu.
- Sư phụ!
Thu Thái Doanh sợ kêu lên, còn Tiển Phong cũng không nghĩ ngợi nhiều nữa, lần nữa nhằm vào Lâm Nhất. Oán hận chất chứa đã lâu không cam lòng, vào giờ khắc này đã tìm được nơi phát tiết.
Lâm Nhất biết rõ tình hình sau lưng, có chút để tâm nhưng vẫn cố nhẫn nại. Lan Kỳ Nhi xuất thủ tương trợ, hắn hơi cảm thấy vui mừng; nhìn thấy bị động tới thương thế mà thổ huyết, trong lòng hắn lại cảm thấy căng thẳng; còn tên Tiển Phong này lại vẫn không bỏ qua, hai hàng lông mày hắn dựng lên.