Vô Tiên - Chương 644:
Lâm Nhất trợn to hai mắt, hiếu kỳ không ngớt. Hắn rõ ràng nghe được âm thanh của một nữ tử từ trong sơn động kia truyền đến. Chẳng lẽ là ảo giác! Bảy người còn lại cũng như thế, kinh ngạc nhìn chằm chằm cửa động xuất thần. Hiển nhiên, tám người ở đây đều nghe được tiếng ca kỳ lạ.
... Đại đạo xa xăm, ức nhược trần yên, mong chàng quay về, mộng đã ngàn hồi...
Âm thanh vừa rồi kia lại vang lên, đây rõ ràng là thanh âm của một nữ tử tuổi thanh xuân, ở trong khuê phòng một mình than nhẹ. Mà lời xướng ngâm kia, làm cho Lâm Nhất không khỏi khẽ thở dài một tiếng. Lập tức hắn tỉnh lại, chỉ thấy đám người Niên Tù đều lâm vào trong một loại si mê. Chỉ có hai nữ tử kia tình hình tốt hơn một chút, nhưng vẻ mặt u oán.
- Mong chàng quay về, mộng đã ngàn hồi...
La Dật rung đùi đắc ý, nhiều lần ngâm tụng. Hắn đã chìm đắm trong đó, khó có thể tự kiềm chế.
Nhìn quanh mình, Lâm Nhất chỉ cảm thấy sau lưng chảy ra mồ hôi lạnh. Dưới chân hắn lùi về sau một bước, muốn rời xa nơi này, nhưng bên tai truyền đến âm thanh, làm cho hắn không khỏi chần chờ.
- Tiên Nhân phủ vạn năm, chỉ đợi người hữu duyên. Hàng năm hoa không nở, chỉ đợi chàng quay về! Hì hì!
Ngữ điệu thê lương vừa rồi bỗng nhiên trở nên láu lỉnh, giống như nói chuyện là một người khác. Trong giọng nói lộ ra vô tận chờ mong và vui sướng, nghe tiếng nói vào trong tai, nhẹ nhàng, ôn nhu, tê dại, khiến người khó có thể tự kiềm chế, không khỏi hiện ra khuôn mặt tươi cười, di động bước chân.
Không đúng! Trong lòng Lâm Nhất giật mình, muốn quay đầu rời đi, nhưng một loại kích động nồng nặc mà chấp nhất, làm cho hắn muốn ngừng mà không được, phảng phất như một cái xoay người, sẽ bỏ lỡ trăm nghìn năm chờ đợi. Mà sơn động kia, mới là nơi quy tụ kiếp này của hắn.
Niên Tù và Ngô Thất đã không để ý chữa thương, đi đầu về phía sơn động, e sợ cho lạc hậu một bước; Y Trăn càng không thể tả, từ lâu liên tục lăn lộn xông về thềm đá; Liên Tâm và Hồng Nhi nhìn nhau, mới phát giác trên mặt đối phương tràn đầy thương hại, bước chân của hai người cũng nhẹ nhàng nâng lên.
Nhìn La Dật chạy về phía sơn động, Lâm Nhất lưu ý đến Trịnh Nguyên bồi hồi ở trước cửa động. Chỉ chốc lát sau, trước sơn động chỉ còn lại hắn và đối phương.
Hai cừu nhân nhìn nhau chốc lát, trong lòng bàng hoàng bất định, Trịnh Nguyên khẽ cắn răng, oán hận trừng Lâm Nhất một cái, xoay người xông vào sơn động.
Lâm Nhất chậm rãi bước lên thềm đá, đánh giá sơn cốc u tĩnh. Dưới vòm trời trắng loáng, núi rừng như tranh, tĩnh lặng như lúc ban đầu. Chóp mũi có mùi hoa nhàn nhạt kéo tới, ấm áp thoải mái. Chỉ là tình hình trong phạm vi mấy chục trượng rất chói mắt. Bùn đất tung tóe, cây cỏ ngổn ngang, vết máu lan tràn, khiến người nhớ tới cảnh ngộ vừa rồi, không khỏi lòng sinh ủ rũ.
Xoay người nhìn lên sơn động, hai chữ Mạc Hồi đập vào mi mắt, giống như triệu hoán cái gì. Là giục lãng tử về nhà, hay quay đầu nhìn lại chuyện cũ! Tiếng nói của nữ tử kia có tâm ý đầu độc khôn kể, cho dù biết được, lại làm người không thể nào lảng tránh.
Lâm Nhất mặt trầm như nước, nhưng ức chế không nổi nội tâm kích động. Hắn chần chờ một lúc lâu, cuối cùng giơ bước chân lên.
Sau khi vào sơn động, bước chân của Lâm Nhất dừng lại, đánh giá phía sau, hắn nhẹ nhàng nhíu mày.
Trong sơn động rất nhẹ nhàng khoan khoái, đường hầm không dài, chỉ tầm năm trượng, một động phủ khổng lồ xuất hiện ở trước mắt. Trên đỉnh cao hơn mười trượng, khảm đầy huỳnh thạch lấm tấm, giống như ánh sao lấp loé đầy trời, làm trong sơn động sáng rực.
Trong sơn động bằng phẳng rộng rãi có một bệ đá. Trước bệ đá là một cái giường đá, trước giường là một cái bàn đá và mấy cái ghế đá. Bệ đá, giường đá, bàn đá và ghế đá, tất cả đều là ngọc thạch. Linh khí nồng nặc khiến lòng người kích động từ trong đó tản mát ra, không thua gì linh thạch.
Sơn động giống như một gian phòng lớn, sợ không dưới hai mươi trượng vuông, phần cuối là một cửa động, chẳng biết đi nơi nào.
Tình hình sơn động thu hết vào đáy mắt, nhưng Lâm Nhất cực kỳ ngạc nhiên. Tình cảnh trước bàn đá làm cho hắn ngây ngẩn cả người.
Bốn phía có tám cái ghế đá, chỉ có cái ghế cuối cùng là trống, bảy người đi đầu một người một ghế, đàng hoàng ngồi đó. Có người đang nói chuyện...
- Ai! Động phủ này, đã bao nhiêu năm không có người đến...
Tiếng nói nghe rất quen tai, hẳn là của nữ tử lúc trước ca hát. Lời nói nhu nhược, như xuyên thấu vô số năm tháng, mang theo hoài cảm và tang thương vô tận, khiến người thay đổi sắc mặt. Bất quá chỉ nghe âm thanh, không nhìn thấy người. Bảy người ngồi ở trên ghế, đều không dám vọng động.
- Người trẻ tuổi kia, vì sao không ngồi xuống?
Lời còn chưa dứt, bảy người đều nhìn về phía Lâm Nhất.
Nghe tiếng, Lâm Nhất cũng không nói gì, mà cúi đầu đi đến trước ghế đá cuối cùng, chần chờ một chút, lúc này mới ngồi xuống. Có lẽ vì oán giận hắn bất kính với chủ nhân của động phủ, thần sắc của mọi người đều có chút bất mãn. Cho dù là La Dật ở bên người, cũng cảm thấy rất khó chịu.
- Người tới, đều là hữu duyên! Huyễn Nhi, đưa mỗi người một hạt Tẩy Phàm Đan, xem như bày tỏ tâm ý. Tẩy đi phàm trần muôn ngàn sầu, độ ngươi thành tiên tiêu diêu du. Ta mệt mỏi...
Tiếng nói xa dần, biến mất dần, hiển nhiên là người nói chuyện tự động rời đi.
Mọi người đang ngồi đều âm thầm thở phào nhẹ nhõm, lại có chút mất mát nhìn bốn phía. Lâm Nhất lẳng lặng nhìn giường đá và bệ đá. Phía trên có một quyển sách và một bức tranh, tranh vẽ một tiên tử mạo mỹ, đang đón gió viễn vọng. Trong lồng ngực của nàng ôm một con Bạch Hồ, lông trắng hơn tuyết, hình thái khả ái, đôi mắt linh động dị thường, giống như đang ngó chừng mỗi người trong sơn động. Mà trên trán nó, lại có một điểm đỏ như son, có vẻ rất yêu dị.
Bức họa này rất tinh mỹ, người trong họa cũng rất sống động, đặc biệt là tiên tử kia... thân ảnh tiên tử kia rất giống như một người từng gặp. Là nàng quen thuộc? Hay là nàng xa lạ? Lâm Nhất nhẹ nhàng lắc đầu, trong lòng nghi hoặc, một thanh âm lanh lảnh dễ nghe vang lên...
- Hì hì! Ta là Thiên Huyễn, phụng lệnh chủ nhân đến đây ban đan!
Một nữ tử mặc vân sa, từ một bên cửa động khác nhẹ nhàng đi tới. Mái tóc màu đen như thác nước, khuôn mặt trắng nõn tinh xảo, xinh đẹp kinh người.
- Mời chư vị ngồi! Hì hì!
Dáng dấp của nữ tử này bất quá mười sáu, mười bảy tuổi, đang khi nói chuyện cười duyên dáng, đôi mắt đẹp hơi khép. Thấy mọi người đứng dậy, nàng cười hì hì, ra hiệu không cần đa lễ, bồng bềnh đi tới.
Mọi người mang theo thấp thỏm, chỉ thấy nữ tử kia chân trần đi tới, cách mặt đất hai ba tấc, chỉ có một bộ vân sa chạm đất, giống như bạch vân lơ lửng.
- Muội tử thật đẹp!
Hồng Nhi tự đáy lòng phát ra một tiếng than thở, ngay cả Liên Tâm nhìn thấy một tiên tử xinh đẹp như vậy, cũng lòng sinh ngưỡng mộ, tự than thở không bằng. Đám người Ngô Thất và Niên Tù càng không thể tả, đứng ngồi không yên. Sắc mặt Trịnh Nguyên đỏ lên, hai mắt tỏa sáng, ngay cả thở dốc cũng không dám.
- Hì hì!
Nữ tử Thiên Huyễn không để ý thần sắc của mọi người lắm, đi đến trước giường đá, giơ cánh tay lên. Trên tay hiện ra ba bình thuốc khéo léo. Nàng cười hì hì, ánh mắt đảo qua mọi người, lên tiếng nói:
- Chắc là chủ nhân nhà ta nhớ lầm, Tẩy Phàm Đan chỉ còn lại ba hạt. Mà bọn ngươi lại có tám người, tiên đan này cho ai đây...
Nữ tử này lộ ra thần sắc khó xử, khuôn mặt làm cho người mê hồn, giống như Hải Đường chớm nở, lại như mưa rơi rả rích, khiến lòng người khó kiềm chế được.
Lâm Nhất ngồi ở cuối cùng, cách nữ tử kia hơi xa một chút. Chỉ là từ trong ánh mắt như nước kia, hắn cảm thấy hãm sâu trong gió xuân, tâm hồn rung động, tựa như nhảy lên gợn sóng, khó có thể tự tin. Cũng bất giác, khi lời nói vang ở bên tai, chợt có mùi thơm kéo tới, làm lòng người say mê, cho đến vật ngã lưỡng vong, sung sướng đê mê.
Thấy không ổn, Lâm Nhất thầm hừ một tiếng, cắn đầu lưỡi, mùi máu tanh làm đầu óc tỉnh táo. Hắn thở dài một hơi, thần sắc bất biến.