Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 622:

Niên Tù vẫn chưa lên tiếng, mà lộ ra trầm tư. Trịnh Nguyên thì không thể chờ đợi được nữa triển khai thần thức, tinh tế tra xét ở trên mặt đất.

Trong trận pháp, Lâm Nhất bất đắc dĩ. Một mình Trịnh Nguyên không đáng sợ, nhưng thêm một Trúc Cơ hậu kỳ Niên Tù, hắn không có bất kỳ phần thắng. Ai bảo tu sĩ Trúc Cơ kỳ biết bay chứ! Đánh không lại không nói, nếu ngay cả chạy cũng chạy không lại người ta, này khác gì bó tay chịu trói! Bích Vân Sa? Còn không nhanh bằng Ngự Phong thuật a!

Nhìn Trịnh Nguyên ở trên đỉnh đầu bay tới bay lui, Lâm Nhất nhíu mày, không hề có một chút biện pháp. Kế trước mắt chỉ có nhờ Tứ Tượng Trận thần kỳ, tránh thoát thần thức của đối phương mà thôi.

- Chẳng lẽ tiểu tử kia biến mất không còn tăm hơi như vậy, trong thần thức không có chút đầu mối nào a!

Bận việc một lúc, Trịnh Nguyên có chút lo lắng.

Niên Tù cũng khá buồn bực, vừa rồi ở trong thần thức, rõ ràng nhìn thấy thân ảnh của Lâm Nhất. Ai nghĩ không đợi tới gần, đối phương lại đột nhiên mất đi hình bóng. Thời điểm Trịnh Nguyên sưu tầm, hắn cũng không nhàn rỗi.

Nghi là trận pháp, nhưng trên mặt đất trọc lốc, ngoại trừ mấy tảng đá vụn thì không có thứ gì. Một đệ tử Luyện Khí kỳ mà thôi, cho dù có trận pháp, cũng sẽ không quá cao minh. Người này đến tột cùng đi nơi nào?

Tứ Tượng Kỳ Trận cũng không phải lần đầu tránh thoát thần thức của tu sĩ Trúc Cơ kỳ, cái này cũng là chỗ may mắn của Lâm Nhất. Nhưng thấy Trịnh Nguyên hạ xuống mặt đất, khởi động phi kiếm tìm khắp nơi, sắc mặt hắn lần thứ hai khó nhìn lên.

Trịnh Nguyên này thật đáng ghét! Thần thức tìm không được vị trí của mình, vẫn không cam lòng rời đi, lại có tư thế đào sâu ba thước. Nếu Tứ Tượng Kỳ bị phi kiếm va phải, không lộ ra mới lạ!

Ngón tay Trịnh Nguyên điểm một cái, phi kiếm ở trên mặt đất mang ra một chuỗi hỏa tinh, chạy ra ngoài mười mấy trượng mới vòng trở lại. Hắn tự cho là đắc kế, trên mặt cười gằn, đắc ý lớn tiếng kêu gào:

- Lâm Nhất, chớ né tránh! Ra đi!

Lâm Nhất đứng ở nơi đó, theo biện pháp nhìn như vụng về nhưng cực kỳ hiểu quả của Trịnh Nguyên, không cần bao lâu sẽ sưu tầm một lần. Mà đến lúc đó, Tứ Tượng Kỳ Trận sẽ không còn chỗ nào độn hình.

Bất đắc dĩ, Lâm Nhất lặng lẽ triệu hồi ra phi kiếm, lưu ý lấy động tĩnh của Trịnh Nguyên.

Niên Tù vẫn còn ở giữa không trung, như nghĩ tới điều gì, lên tiếng nói:

- Chẳng lẽ tiểu tử kia còn có những độn pháp khác...

Nghe tiếng, Trịnh Nguyên hỏi:

- Niên sư huynh có ý gì?

- Bởi vì cấm chế, trong tiên cảnh không thể thi triển Ngũ Hành độn pháp. Nhưng còn có vài loại độn pháp, không ở trong ngũ hành, thí dụ như huyết độn, phong độn, hồn độn… những loại độn pháp này có ghi chép ở trong điển tịch của môn phái, đến tột cùng như thế nào, rất ít người biết. Trừ những thứ này, độn phù của Huyền Thiên Môn cũng khá thần dị. Nói chung tiểu tử kia có không ít biện pháp đào mạng. Chỉ bằng vào một đệ tử ngoại môn như hắn, lại hiểu được Thổ Độn Thuật, có thể thấy người này không đơn giản như chúng ta tưởng tượng!

Trịnh Nguyên thu hồi phi kiếm hỏi:

- Này phải làm sao đây? Cũng không thể trơ mắt nhìn tiểu tử kia không cánh mà bay chứ?

- Hừ! Một tiểu bối Luyện Khí kỳ mà thôi, mặc dù có độn thuật, cũng chỉ là một độn mấy chục dặm, phi kiếm chớp mắt có thể đến!

Niên Tù xem thường hừ một tiếng.

- Sư huynh nói rất có lý, nếu tiểu tử kia thật có bàng môn tà đạo, chúng ta ở chỗ này là làm lỡ công phu!

Nói xong Trịnh Nguyên đạp kiếm hồng bay lên, cùng Niên Tù tiếp tục đuổi theo.

Trong Tứ Tượng Kỳ Trận, Lâm Nhất thấy hai đạo kiếm hồng không còn bóng dáng, lúc này mới thở ra một hơi. Thầm nói, Niên Tù a Niên Tù, ta với ngươi gần đây không oán ngày xưa không thù, ngươi cần gì phải trợ Trụ vi ngược! Suy đoán “cao minh như vậy, tuy nói là vô ý giúp ta một lần, bất quá ngươi cũng quá đề cao Lâm Nhất ta rồi!

Một mình tĩnh tọa ở trong trận pháp hai canh giờ, vẫn không thấy Trịnh Nguyên và Niên Tù trở về. Lâm Nhất thu hồi trận kỳ, nhưng đã dịch dung thành người khác. Cả người vẫn mặc hôi bào, nhưng tướng mạo là một trời một vực. Lúc này sắc mặt hắn hơi vàng, dưới hàm có chòm râu, tướng mạo như một tu sĩ trung niên phổ thông, ngay cả tu vi cũng thành Luyện Khí tầng bảy.

Đối với Huyễn Linh Thuật kỳ diệu, Lâm Nhất sớm có lĩnh giáo. Trước mắt không dịch dung, sợ là thật không thể hành tẩu ở trong Dục Thiên Cảnh.

...

Huyền Thiên Tiên Cảnh mở ra nửa tháng, trước một khu phế tích san sát, thỉnh thoảng có tu sĩ bay đến. Mà trên núi, trong phế tích có một cung điện vẫn tính hoàn hảo. Nơi này là Xích Minh Điện trong Dục Thiên Cảnh.

Vài đạo kiếm hồng lướt qua, trước cửa cung điện xuất hiện vài bóng người, chính là Huyền Thiên Môn Dư Hành Tử và mấy vị tu sĩ Kim Đan kỳ. Mấy người này dưới chân liên tục, trực tiếp tiến vào cửa điện. Giây lát sau, lại có mười mấy đạo kiếm quang từ trên không trung hạ xuống, người cầm đầu là Công Dã Bình, hắn không còn là ba người lúc trước, mà có hơn mười vị tu sĩ Kim Đan kỳ đi theo.

Trên phế tích bên ngoài cung điện, còn tụ tập một ít tu sĩ tu vi không cao, túm năm tụm ba tụ cùng một chỗ. Những người này nhất thời không dám tới phụ cận, từng người mang theo thần sắc kính nể, chỉ có thể nhìn những tiền bối kia lục tục đi vào cung điện. Như vậy sau một ngày, ngoài Xích Minh Điện đã không thấy được thân ảnh của tu sĩ Trúc Cơ kỳ. Còn lại đông đảo tu sĩ Luyện Khí kỳ, lúc này mới đi về phía cửa điện.

Trong đám người, một tu sĩ trung niên cúi người, cẩn thận từng li từng tí theo mọi người đi vào cung điện. Người này chính là Lâm Nhất đã dịch dung. Hắn ở hôm qua đã tìm đến nơi này, nhưng trốn ở trong đoàn người không dám thò đầu ra. Trong những thân ảnh từ trên trời giáng xuống kia, không thiếu người quen thuộc, cũng may không ai lưu ý một tu sĩ Luyện Khí kỳ bình thường như thế.

Thân là tu sĩ Luyện Khí kỳ, lúc thi triển Huyễn Linh Thuật, có thể dễ dàng lừa gạt thần thức của tu sĩ Trúc Cơ kỳ. Nhưng đối mặt tu sĩ Kim Đan kỳ, khó tránh khỏi sẽ lộ ra kẽ hở. Cái này cũng là nguyên do Lâm Nhất vẫn không dám khinh thường.

Cửa điện cao tới bốn năm trượng, tấm biển ghi ba chữ Xích Minh Điện to lớn mà không mất trang trọng! Hai cánh cửa đều do Tử Thạch tạo nên, trông cực kỳ trầm trọng.

Bộ dáng giống như người chưa từng va chạm xã hội, Lâm Nhất rụt đầu rụt đuôi nhìn từ trên xuống dưới. Chỉ là bước chân của hắn vô tình hay cố ý theo sát ở phía sau một tu sĩ mập mạp, dẫn tới người phía trước hơi không kiên nhẫn, không nhịn được châm chọc nói:

- Thời gian còn sớm, không bằng ngươi ngốc ở chỗ này nhìn cho thoả thích!

Tu sĩ mập mạp nói chuyện, tu vi bất quá tầng năm, nhưng tướng mạo trang nghiêm, đi lại rất có vài phần khí thế. Chỉ có thời khắc nói chuyện, sẹo lồi trên mặt co giật, khó giấu được vẻ xảo trá.

Lâm Nhất lúng túng cười cười, cũng không lên tiếng, dáng dấp rất hàm hậu, làm cho tu sĩ mập mạp càng xem thường hừ một tiếng.

Sau khi tiến vào cửa điện, Lâm Nhất không khỏi kinh ngạc trợn to hai mắt. Các tu sĩ Luyện Khí kỳ ở xung quanh cũng không kìm lòng được dừng bước, mang theo thần sắc kinh ngạc giương mắt nhìn lên.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free