Vô Tiên - Chương 620:
Sau khi đi ra Hư Vô Cốc, Lâm Nhất và đám người Khương Thảo Nhi nghỉ ngơi nửa ngày, vì mọi người đều đi về phía Xích Minh Điện, nên kết bạn đồng hành.
Trên đường thỉnh thoảng sẽ gặp vài tu sĩ khác, nhưng không ai chào hỏi, từng người chạy đi. Vì từng xuất thủ cứu Khương Thảo Nhi, đám người Từ Tu khá có hảo cảm với Lâm Nhất. Trên đường năm người cười cười nói nói, ở chung vẫn tính hòa hợp.
Ngọc Hành Tông là một tiểu tiên môn, hành trình Huyền Thiên Tiên Cảnh lần này, trừ tới hai vị Trúc Cơ kỳ, còn lại là hơn mười đệ tử Luyện Khí kỳ.
Trong Hư Vô Cốc, bọn họ vốn có sáu người, nhưng vì bất ngờ đã chết hai người. Hiện nay bốn người có thể sóng vai cất bước ở trong Dục Thiên Cảnh, chiếu ứng lẫn nhau, cũng coi như là một chuyện may mắn!
Nhưng hai đồng môn kia là gặp nạn như thế nào, còn có thi thể ở trước sơn động là của ai, thì ngay cả Khương Thảo Nhi cũng ngậm miệng không đề cập tới.
Sau một ngày, thời điểm năm người nghỉ ngơi, Khương Thảo Nhi và các sư huynh đồng môn ngồi vây quanh một vòng thổ nạp điều tức. Lâm Nhất thì ngồi ở cách xa mấy trượng, nhắm mắt dưỡng thần. Chỉ là hắn không có lấy ra Tứ Tượng Kỳ.
Sau sáu ngày, trên một sườn núi ở phía trước, có mấy gian phòng xá sụp đổ, dẫn tới năm người dừng bước. Lâm Nhất vốn muốn tiếp tục tiến lên, lại thấy đám người Từ Tu lộ ra ánh mắt nóng bỏng, hắn không thể làm gì khác hơn là dừng lại quan sát.
- Sau lưng mỗi một phế tích, nói không chắc đều sẽ có bảo vật tồn tại! Mấy thân ảnh tìm kiếm ở phía trên kia, không biết là tu sĩ môn phái nào?
Khương Thảo Nhi ở một bên phân trần, không quên nhìn Lâm Nhất ra hiệu. Trên sườn núi có vài bóng người, cũng lưu ý đến động tĩnh phía dưới.
- Sư muội nói rất đúng, ngươi ta lên kiểm tra một chút đi?
Từ Tu quay đầu lại nhìn Lâm Nhất, chỉ thấy người sau đang nhíu mày.
Không đợi Lâm Nhất lên tiếng, Từ Tu cũng cảm nhận được không đúng, ngay sau đó thần sắc mấy người đều đại biến. Chỉ thấy người phía trên đã chậm rãi đi xuống, một tu sĩ trung niên ở trước, phía sau theo hai lão giả, ba người này đều mặc trường bào màu đen.
Khí thế cường đại trên người đối phương không dung hoài nghi, theo bước chân của đối phương tới gần, uy thế khiến lòng người kinh sợ kia càng khó có thể chống lại! Căn bản không cần thần thức tra xét, đây là mấy vị cao nhân!
Lúc này Từ Tu hối hận cũng đã muộn rồi! Muốn chạy nhưng không dám đi, muốn nhìn Lâm huynh đệ dò hỏi đối sách, nhưng chỉ thấy đối phương nhíu mày, vẻ mặt sầu khổ. Hắn khẽ cắn răng, tiến lên một bước, khom người nói:
- Bái kiến chư vị tiền bối!
Xem thời cơ nhanh, Thang Tại, Quản Bình và Khương Thảo Nhi cũng tiến lên thi lễ, thức thời lui lại mấy bước.
- Ha ha! Mấy tiểu bối Ngọc Hành Tông này ngược lại cũng nhạy bén!
Nói chuyện là tu sĩ trung niên dẫn đầu, khuôn mặt hắn mỉm cười, có vẻ rất hiền hoà. Hắn đánh giá Khương Thảo Nhi một chút, khẽ gật đầu, lại hơi có chút tiếc nuối nói:
- Tu vi quá thấp, đáng tiếc!
Hai lão giả ở sau người như nghĩ tới điều gì, lẫn nhau bất động thanh sắc trao đổi ánh mắt.
- Tiểu tử này, ngươi rõ ràng là đệ tử Chính Dương Tông, vì sao phải che giấu thân phận?
Mấy người này đảo mắt liền đến cách đám người Từ Tu không xa, tu sĩ trung niên kia lại đột nhiên dừng bước, lên tiếng hỏi.
Đám người Từ Tu tâm có hoang mang, nhưng không dám ngẩng đầu. Trong lòng Lâm Nhất cũng ngẩn ra, khóe mắt nhẹ giương. Liếc thấy đối phương đang mang theo nụ cười cân nhắc nhìn sang, hắn vội cẩn thận đáp:
- Vãn bối thấy vướng bận nên thu vào, chứ không có ý gì khác!
- Ha ha! Cái Tử Kim Hồ Lô kia không vướng sao?
Ngữ khí của tu sĩ trung niên mang theo trêu đùa, rất hiền hoà nói. Sau người, một lão giả tóc bạc da mồi vô tình hay cố ý phụ họa nói:
- Ừm! Ánh mắt của thiếu tông chủ không kém, trong Tử Kim Hồ Lô kia khảm trận pháp không tầm thường, hẳn là có người cố ý!
- Ừ! Này ngược lại là không nhìn ra!
Tu sĩ trung niên cười ha ha, khoát tay, hồ lô bên hông Lâm Nhất bay tới.
Lâm Nhất vẫn đứng thẳng bất động, không dám làm trái. Chỉ là phía sau lưng hắn đã thấm đầy mồ hôi.
Tu sĩ trung niên cầm Tử Kim Hồ Lô thưởng thức một lát, gật đầu nói:
- Đạt Mông trưởng lão thực là pháp nhãn như đuốc, trong hồ lô này có trận pháp, nhìn như giản dị, nhưng thủ pháp lại cực kỳ thành thạo!
Nói xong hắn ngẩng đầu lên hỏi:
- Tiểu tử, hồ lô này là vị cao nhân nào ban tặng?
- Là một trưởng giả hiền hoà, vãn bối cũng không biết tục danh của vị tiền bối kia!
Thần thái của Lâm Nhất kính cẩn, ngữ khí không chút chậm trễ.
Tu sĩ trung niên nhẹ nhàng tung Tử Kim Hồ Lô trong tay, nụ cười như trước. Hắn trên dưới đánh giá Lâm Nhất một chút, có chút ẩn ý nói:
- Ngươi cái tiểu tử này, ha ha! Nếu như muốn mạng nhỏ lâu dài, thì phải dương phụng âm vi mới được!
Trong lòng giật mình, Lâm Nhất cúi đầu đáp:
- Vãn bối không dám!
Xem ra tâm tình của tu sĩ trung niên này không tệ, nên không để ý thần sắc của Lâm Nhất lắm. Hắn tiện tay ném Tử Kim Hồ Lô về, trong giọng nói đột nhiên mang theo vài phần âm trầm, cười nói:
- Muốn sống lâu dài, trước hết phải nghĩ làm sao bảo vệ mạng nhỏ của mình!
- Thiếu tông chủ, chúng ta đi dạo chung quanh cũng trì hoãn không ít thời gian, thời gian xấp xỉ rồi!
Lão giả tóc bạc da mồi kia vuốt râu, tiếng nói trầm thấp nhắc nhở. Nhìn năm tu sĩ Luyện Khí kỳ không dám ngẩng đầu kia, trong mắt tu sĩ trung niên thoáng hiện ra nụ cười âm tà, khẽ gật đầu một cái. Hắn và hai lão giả từ trong miệng phun ra phi kiếm, sau đó ba đạo kiếm hồng bay lên trời cao.
Lâm Nhất nắm Tử Kim Hồ Lô trong tay, âm thầm thở dài một hơi, lúc này mới chậm rãi đứng thẳng lên.
- Đây là Kim Đan tổ sư!
Từ Tu sợ hãi không thôi, nhìn trời than thở không ngớt. Thang Tại, Quản Bình cũng là dáng dấp sống sót sau tai nạn. Ngược lại là Khương Thảo Nhi thần sắc thong dong hơn rất nhiều, nàng mang theo thần sắc hoài cảm nói:
- Không ngờ Kim Đan tiền bối lại ôn hòa hữu lễ như thế!
Từ Tu nhìn về phía Lâm Nhất, lộ ra cười khổ, Lâm Nhất nhếch miệng, không tỏ rõ ý kiến. Có lẽ đây là nam nữ khác biệt! Nữ tử đối nhân xử thế, chú trọng chính là cái nhìn đầu tiên, cho dù thân là tu sĩ cũng như thế. Mà mấy vị sư huynh của nàng, mới vừa rồi là sợ không nhẹ.
Đám người tu sĩ trung niên kia, mang đến cho Lâm Nhất cảm giác nguy hiểm rất mạnh! Cái kia là nguy cơ sống còn! Huống chi nếu người này là tu sĩ Kim Đan kỳ, sao sẽ để ý một đệ tử Luyện Khí kỳ! Hắn lại ở khi nào quan tâm qua mình? Mà loại quan tâm này, tuyệt đối không phải thiện ý!
Đối với nguy cơ đến gần, con người luôn có bản năng. Lâm Nhất vừa thấy đối phương mặc áo bào đen, liền âm thầm cẩn thận. Cùng đối phương nói chuyện, hắn nhìn thấy không phải nụ cười ôn hòa như Khương Thảo Nhi, hắn chỉ cảm thấy một loại sát khí sắp muốn thôn phệ mình. Đó là một loại sát ý như có như không, khó có thể dự đoán.
Ba tu sĩ Kim Đan kỳ áo đen cũng không xa lạ gì, Lâm Nhất đã suy đoán ra lai lịch của đối phương. Lời nói của tu sĩ trung niên kia cực kỳ tùy ý, nhưng hàm nghĩa không rõ, căn bản không để năm tu sĩ Luyện Khí kỳ vào trong mắt. Sinh tử đều ở trong ý niệm của đối phương, lúc này cảm thấy sau lưng còn lạnh lẽo, hắn may mắn tránh thoát một kiếp.
Ba người kia cường đại, làm người khó sinh ra tâm chống cự. Mà nội tâm Lâm Nhất lại đang giãy dụa. Mỗi lần đối mặt nguy cơ sống còn, hắn luôn có cảm giác kích động. Không phải quay đầu bỏ chạy, đó là lấy chết tương bính.
Không biết bắt đầu từ khi nào, khi gặp loại sinh tử bị người khống chế kia, Lâm Nhất đều khó có thể tự tin, cũng khó có thể tỉnh táo lại. Vào thời khắc ấy, hết thảy đều bị dứt bỏ, hắn thật giống như muốn nóng lòng tìm về chưởng khống thuộc về mình, hắn phải vì thế mà liều mạng, hắn phải vì thế mà điên cuồng, hắn phải vì thế mà chiến đấu đến hơi thở cuối cùng.
Quay đầu ngẫm lại, mấy lần ở trước mặt kiếp nạn, mỗi khi sinh tử không do mình, hắn đều vọng động như vậy. Sau đó khi tự xét lại, Lâm Nhất biết rõ đó là tai hại, nhưng khi nước đã đến chân, lại vẫn y như cũ. Thôi! Mọi việc do tâm, hắn chỉ là Lâm Nhất.
- Lâm huynh, ba vị sư huynh, chúng ta đi lên xem một chút được không?
Mỗi một phế tích trong Dục Thiên Cảnh, đều đáng giá tìm kiếm một phen. Vì thế Khương Thảo Nhi không quên lên tiếng mời.
Từ Tu gật đầu đáp ứng, nhưng bỗng nhiên nhìn thấy gì, nghển cổ nhìn tới, lên tiếng nói:
- Ồ, những người kia hẳn là chạy tới nơi này?
Chỉ thấy xa xa có ba bóng người càng lúc càng gần, đám người Từ Tu thấy thế cũng không để ý, chỉ có Lâm Nhất lắc đầu bất đắc dĩ.
Trong Dục Thiên Cảnh, thi triển Ngự Phong thuật cực kỳ thần tốc. Chỉ đảo mắt, ba người kia đã tới phụ cận. Từ Tu còn muốn tiến lên chào hỏi, ai nghĩ người kia đã cười ha hả:
- Lâm Nhất, thực sự là oan gia ngõ hẹp!