Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 612:

Lâm Nhất vừa rời Huyền Thiên Tháp, liền nhấc chân đạp về phía hư vô mênh mông. Một bước này có phải giải quyết xong hồng trần hay không, hắn không biết, chỉ cảm giác trước mắt biến đổi, đã đưa thân vào một nơi khác...

Màn trời trong vắt, không thấy nhật nguyệt ngôi sao. Quanh mình giống như mặt trời giữa trưa, cảnh vật rõ ràng có thể thấy được. Hít một hơi thật dài, ánh huỳnh quang nhỏ bé khó mà nhận ra tràn vào trong cơ thể, làm tinh thần rung lên. Linh khí nơi này lại nồng nặc như thế, thực là vị trí tu luyện tốt. Đây là Huyền Thiên Tiên Cảnh? Sao rách nát không thể tả như vậy?

Tẩy Tâm Điện? Hai chữ Tẩy Tâm kia làm cho Lâm Nhất âm thầm giật mình. Đánh giá bốn phía, vào mắt đều là tảng đá màu tím. Tảng đá kia thật quen thuộc! Vừa vận dụng thần thức nhìn, hắn bỗng nhiên phát hiện dị dạng, vội ngẩng đầu nhìn lên.

Cách đó không xa, bóng người màu trắng kia tương tự rất quen thuộc. Đây là...

- Không nhận ra ta ?

Âm thanh lanh lảnh mà êm tai vang lên.

- Sao xảo như vậy?

Lâm Nhất kinh ngạc bật thốt lên. Sau đó liền cảm thấy hơi thất lễ, vội cúi đầu chắp tay nói:

- Nguyên lai là Lan... Lan tiền bối!

Hắn cũng nhận ra nữ tử này, trong lòng có chút bất đắc dĩ. Sao lại gặp phải người này ở đây?

Ở ngoài Huyền Thiên Tháp, trong đám người Huyền Thiên Môn, Lâm Nhất đã thấy được thân ảnh của Lan Kỳ Nhi. Lúc trước ở trên biển gặp hai nữ tử, lại là cao nhân của Huyền Thiên Môn. Hắn chỉ là hơi cảm thấy kinh ngạc thân phận của đối phương mà thôi, chưa từng nghĩ tới sẽ có gặp nhau gì. Bất quá là ngẫu nhiên gặp mặt, huống hồ người ta còn là trưởng bối tu vi cao siêu!

Lan Kỳ Nhi cũng ngạc nhiên, chỉ là không có biểu lộ ra. Ở trong Huyền Thiên Tiên Cảnh, gặp phải tu sĩ trẻ tuổi kia. Đây thật sự là trùng hợp?

Nhìn đối phương lộ ra vẻ khốn quẫn, trong lòng Lan Kỳ Nhi bỗng nhiên hơi động. Chẳng biết tại sao, tướng mạo người trước mắt giống như gặp gỡ ở nơi nào. Trong ảo cảnh Huyền Thiên Tháp, người tay cầm Kim Long Kiếm kia...

Ảo cảnh chỉ là ảo giác, mà ảo giác sao có thể là thật! Lan Kỳ Nhi âm thầm lắc đầu. Nàng chân thành đi tới trước hai bước, cười nhẹ nói:

- Nhìn ngươi ra vẻ thành thật, sẽ không phải là gặp ta, nên mới nói một đằng làm một nẻo chứ?

Ngẩng đầu lên, thấy đối phương ý cười dịu dàng, Lâm Nhất bất đắc dĩ bĩu môi, không biết đáp lại như thế nào.

- Ồ! Mới một năm không thấy, ngươi đã là Luyện Khí viên mãn? Còn bái vào Chính Dương Tông?

Thấy người trẻ tuổi kia quẫn bách, Lan Kỳ Nhi càng cảm thấy thú vị. Nàng nhìn đối phương từ trên xuống dưới, kinh thán một tiếng, lại mím môi nở nụ cười, nói tiếp:

- Có phải đầu cơ trục lợi hay không! Người trẻ tuổi, phải biết con đường tu luyện căn cơ mới là căn bản!

Đối mặt một nữ tử trẻ tuổi, bị giọng điệu cậy già lên mặt giáo huấn như vậy, Lâm Nhất chỉ cảm thấy mặt nóng rát, nhất thời vô kế khả thi. Hắn nhức đầu, cười khổ nói:

- Tiền bối đã là Trúc Cơ trung kỳ, tại hạ cảm thấy khó với tới! Không dám quấy nhiễu!

Lâm Nhất chắp tay, muốn quay đầu rời đi, ai nghĩ Lan Kỳ Nhi ngẩn ra, đột nhiên lên tiếng nói:

- Chậm đã!

Thân hình nàng hơi động, ngăn cản đường đi, mang theo thần sắc hồ nghi hỏi:

- Ngươi có thể nhìn ra tu vi của ta?

Kiến thức nhiều, ánh mắt tự nhiên sẽ không giống. Kim Đan tổ sư và tu sĩ Trúc Cơ kỳ, sóng linh khí trên người chấn động khác nhau. Huống hồ Lâm Nhất hắn có thần thức mạnh mẽ không thua tu sĩ Trúc Cơ kỳ, chỉ thoáng lưu ý, liền nhìn ra tu vi của Lan Kỳ Nhi.

Nếu là ở dĩ vãng, hắn không dám làm càn như vậy, nhưng trước mắt có chút cuống lên, không mềm không cứng đáp lễ một câu, liền muốn cướp đường tránh đi. Không nghĩ tới đối phương còn không buông tha.

Lan hương thơm dịu, chóp mũi của Lâm Nhất mấp máy, vội lùi về sau một bước. Đón dung nhan tuyệt mỹ thoát tục của đối phương, thần sắc hắn bình tĩnh nói:

- Tại hạ chỉ suy đoán mà thôi!

Lan Kỳ Nhi kia hết lần này đến lần khác lại nói trêu đùa, Lâm Nhất chỉ có thể một mực tránh lui nhường nhịn, nhớ tới đối phương là nữ tử, hơn nữa còn là tiền bối Trúc Cơ Kỳ, trước mắt thực không nên dây dưa tiếp, vội khôi phục thái độ bình thường.

Người trẻ tuổi trước mắt bỗng nhiên thay đổi dáng dấp. Hai tay chắp sau lưng, ngẩng đầu đứng thẳng, quanh người mang theo vài phần lười nhác và lơ đãng. Hai hàng lông mày như mực, ánh mắt xa xăm nhưng không mất ngạo nghễ. Hơi nhếch miệng, còn mang theo ý cười bất kham. Đây là tiểu bối Luyện Khí kỳ khúm núm kia sao?

Một tu sĩ Luyện Khí kỳ, dám ở trước mặt mình lộ ra thần thái như vậy, Lan Kỳ Nhi không cho rằng ngỗ nghịch, ngược lại cảm thấy mắt sáng lên. Nàng lùi về phía sau một bước, khá là tán thưởng nhìn chằm chằm Lâm Nhất, nhẹ nhàng gật đầu nói:

- Ừm! Như vậy mới tốt! Nghĩ đến một thân tu vi của ngươi, hẳn là bản lãnh thật sự!

Vốn tưởng Lan Kỳ Nhi sẽ dựa vào thân phận trưởng bối, tránh không được tra hỏi một phen, về sau ngôn ngữ không hợp, hắn sẽ thoát thân rời đi.

Ai nghĩ tính nết của đối phương ôn hòa như thế, lời nói cũng kỳ phong lộ chuyển, làm Lâm Nhất có chút không biết xử lý như thế nào.

- Nơi này là chỗ nào, ngươi có biết không?

Lâm Nhất đang không biết làm gì, chỉ thấy đối phương nhẹ nhàng vuốt tóc bên thái dương, xoay người nhìn về phía cung điện tàn tạ, nhẹ giọng hỏi. Hắn thuận miệng đáp:

- Đây không phải là Tẩy Tâm Điện sao?

- Tự nhiên là Tẩy Tâm Điện, chỉ là Đại Hạ hơn ngàn tu sĩ, vì sao chỉ có hai người chúng ta đến nơi này?

Lan Kỳ Nhi dường như lầm bầm lầu bầu nhìn lại. Thấy Lâm Nhất hết nhìn đông tới nhìn tây, nàng không khỏi mỉm cười nói:

- Nghe ta nói chuyện không?

Nhất thời không rõ đối phương ám chỉ, Lâm Nhất không thể làm gì khác hơn là lắc đầu.

Thấy đối phương như trước không chịu nhìn thẳng vào mình, ánh mắt vẫn ngó bốn phía, trong lòng Lan Kỳ Nhi do dự, cuối cùng lên tiếng nói:

- Đừng đoán mò! Ta muốn hỏi ngươi chính là, trong Huyền Thiên Tháp, ngươi có đi tới đỉnh tháp hay không? Ngươi lại gặp được cái gì?

Nghe vậy, như nghĩ tới điều gì, Lâm Nhất nhướng mày, chậm rãi giương mắt nhìn về phía Lan Kỳ Nhi. Trên khuôn mặt không chút tì vết kia, mắt như thu thủy, đang mang theo thần sắc chờ đợi lẳng lặng nhìn mình. Hắn thốn thức nói:

- Trải qua thất tình khổ, một bước phàm trần!

Lan Kỳ Nhi lại nhìn kỹ Lâm Nhất, khó có thể tin nói:

- Ngươi mới bao lớn, sao có thể hiểu được thất tình khổ?

Tâm hơi không cam lòng, Lâm Nhất bĩu môi hừ một tiếng. Lan Kỳ Nhi làm như không thấy, mà ngưỡng vọng cung điện tàn tạ, bừng tỉnh than thở:

- Thì ra là như vậy, chắc là trải qua Huyền Thiên Tháp, tâm tính lịch lãm, mới có thể truyền tống đến Tẩy Tâm Điện!

Nói tới chỗ này, nàng lại lắc đầu:

- Chẳng lẽ hơn ngàn tu sĩ, chỉ có hai người chúng ta đi hết thềm đá kia?

Lúc này Lâm Nhất lại ngây thơ đần độn, cũng rõ ràng ý tứ của Lan Kỳ Nhi. Nhưng từng có kinh nghiệm ở trong Huyền Thiên Tháp, tâm tính của hắn đã hơn lúc trước rất nhiều.

Lâm Nhất mang theo thần sắc thận trọng, lần nữa quan sát Lan Kỳ Nhi, chỉ thấy đối phương cũng dùng thần sắc đồng dạng nhìn sang. Hắn nhún vai, có chút vô tội nói:

- Trùng hợp mà thôi!

- Cái gì là cơ duyên? Nó không thể rời bỏ kỳ ngộ và trùng hợp!

Thấy Lâm Nhất nhìn trái nhìn phải, Lan Kỳ Nhi hít một hơi hỏi:

- Ta gặp được cái gì, ngươi không muốn biết sao?

Ánh mắt Lâm Nhất nhìn những tảng đá màu tím kia, không biết đang cân nhắc cái gì. Nghe Lan Kỳ Nhi hỏi, hắn lắc đầu, nhẹ giọng nói:

- Ta... Ta muốn biết làm gì?

- Đúng vậy! Nhân tính, bất quá là thất tình lục dục khốn đốn! Lâm Nhất, ta ngược lại coi thường ngươi! Có việc đi trước một bước, sau này còn gặp lại!

Nghe âm thanh ở phía sau, Lâm Nhất xoay người, chỉ thấy Lan Kỳ Nhi đã bay lên, theo một đạo kiếm hồng phá không rời đi.

Nhìn thân ảnh uyển chuyển kia đi xa, Lâm Nhất thở dài, trầm tư không nói gì. Mình ở trên thềm đá của Huyền Thiên Tháp, gặp phải tâm tính dằn vặt, nói vậy Lan Kỳ Nhi cũng như thế. Qua lại gì đó, tất cả đã thành quá khứ. Hai mươi năm rất ngắn ngủi, nhưng cô độc và tịch mịch kia, lại dài dằng dặc như thế.

Trong hành trình một người, vui cười và nước mắt không người chia sẻ, cần gì đề cập với hắn.

Lan Kỳ Nhi gặp phải cái gì, không cần nói cũng biết. Mỗi người đều có một đoạn chuyện cũ đau thương! Mỗi người, cũng đều có một đoạn ký ức đáng giá dư vị!

Lâm Nhất lắc đầu, tán đi tâm tư hỗn loạn, lần thứ hai tỉ mỉ đánh giá các tảng đá. Những tảng đá xây dựng cung điện kia, nhất định là gặp gỡ ở địa phương nào. Hắn lật tay một cái, một tảng đá màu tím xuất hiện ở trong tay.

Nhặt lên một tảng đá ở trên đất, so sánh một phen, Lâm Nhất âm thầm gật đầu. Hắn từ trong Túi Càn Khôn lấy ra tảng đá, đến từ Thủy thành dưới Thất Tinh đảo, cùng những tảng đá trước mắt giống nhau như đúc. Nếu nói nơi này là tiên cảnh, chẳng phải có thể kết luận, thành trì dưới nước kia cũng là tiên nhân xây dựng!

Nhìn tảng đá khắp núi, Lâm Nhất thu vào vẫn là tảng đá lúc trước. Từ cảnh tượng trước mắt, không khó nhìn ra lúc trước Tẩy Tâm Điện rộng rãi, khí thế to lớn. Nơi này đến tột cùng đã xảy ra cái gì? Tiên nhân lại đi phương nào?

Một bụng nghi vấn không thể nào hiểu được, Lâm Nhất không thể làm gì khác hơn là lấy ra thẻ ngọc của Đông Phương Thánh, ghi nhớ bản đồ địa hình, lúc này thân hình mới nhảy một cái, nhẹ nhàng rơi vào trên cột đá cao hơn mười trượng.

Không tốn sức chút nào a! Ở trong Huyền Thiên Tiên Cảnh, không chỉ linh khí nồng nặc, đặt mình trong đó, thân thể cũng trở nên nhẹ nhàng hơn rất nhiều. Bước chân nhẹ giương là hơn mười trượng, nếu như toàn lực, có thể một bước lên trời hay không!

Dò xét xung quanh Tẩy Tâm Điện một chút, trừ ngói vỡ tường đổ thì không có thứ gì. Ngẫm lại cũng phải, nếu nơi đây có đồ tốt, Lan Kỳ Nhi cũng sẽ không vội vã rời đi. Bất quá mới vào tiên cảnh, tránh không được tâm lý rộn ràng nha.

Nhìn ra xa, Lâm Nhất xác định vị trí của mình, thân hình hơi động, mau chóng chạy xuống dưới sườn núi.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free