Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 610:

Thu Thải Doanh mang theo hưng phấn, chăm chú kéo khuỷu tay của sư phụ Lan Kỳ Nhi, theo bước chân đồng môn đi vào thạch tháp. Khi đưa thân vào trong thạch thất, đối mặt thềm đá kia, hai thầy trò cũng choáng rồi.

- Sư phụ, thạch tháp to như vậy, vì sao bên trong lại nhỏ như thế. Còn nữa, những đồng môn kia đâu hết rồi?

Thời điểm Thu Thải Doanh kinh ngạc, đã buông lỏng tay sư phụ ra, đi về phía thềm đá.

- Chậm!

Thấy thế, Lan Kỳ Nhi vội lên tiếng khuyên can.

Thu Thải Doanh quay đầu lại, mang theo nụ cười hỏi:

- Phía trên là Huyền Thiên Tiên Cảnh sao? Vì sao sư phụ dừng lại?

Nói xong, bước chân của nàng đã rơi vào trên thềm đá. Ngay sau đó, hào quang lóe lên, thân hình chậm rãi biến mất.

- Đến trong Huyền Thiên Tiên Cảnh, cần từng bước cẩn trọng!

Lan Kỳ Nhi dặn dò một câu, sau đó khẽ lắc đầu, thần sắc không có chút kinh hoảng, mà lẳng lặng đánh giá vị trí trước mắt.

Trước khi đi, sư phụ từng có bàn giao, tu sĩ đi vào Huyền Thiên Tháp, có thể một bước tiến vào Huyền Thiên Tiên Cảnh, cũng có thể sẽ gặp một phen trắc trở, đều là cơ duyên cá nhân gây ra. Tỉ mỉ như thế nào, sư phụ cũng không nói rõ. Bất quá Thu Thải Doanh hẳn không có nguy hiểm.

Trong thạch tháp yên tĩnh, Lan Kỳ Nhi lặng im một lúc, thần sắc nàng thản nhiên, bước chân liên tục, đi về phía thềm đá.

...

Các tu sĩ Đại Hạ ở thời điểm tiến vào Huyền Thiên Tháp, đều gặp tình hình giống như. Đối mặt thạch tháp trống vắng không người, có người giống như Thu Thải Doanh, vội vã đi lên thềm đá, sau đó thân hình biến mất; có người thì cẩn thận, do dự một lúc mới không thể không bước về phía trước.

Hắc Sơn Tông Công Dã Bình, này đã là lần thứ hai đi tới Huyền Thiên Tháp. Theo hai tên trưởng lão bên người không còn hình bóng, đối mặt thạch tháp không có một bóng người, hắn không chút hoảng hốt, khí định thần nhàn, hoàn toàn không có thần thái lỗ mảng và tùy tiện như ngày xưa.

Mấy chục năm trước, tuy ta một bước bước vào Huyền Thiên Tiên Cảnh, nhưng bỏ cơ hội lỡ lịch lãm tâm tính trong Huyền Thiên Tháp. Hôm nay, bằng vào tu vi Kim Đan sơ kỳ của ta, nếu có thể bởi vậy mà làm cho đạo tâm viên mãn, Kim Đan trung kỳ cũng không xa rồi!

Nghĩ đến đây, Công Dã Bình chậm rãi nhấc bước tới trước, thời điểm chân bước lên thềm đá, thần sắc sắc biến đổi, hào quang quanh người mơ hồ lấp loé.

- Hừ!

Công Dã Bình hừ lạnh một tiếng, trong con ngươi tinh quang thoáng hiện, hào quang quanh người lập tức biến mất không thấy.

Chân trước đạp vào thềm đá, Công Dã Bình giơ chân còn lại lên, ai ngờ cảnh vật trước mắt đột nhiên biến đổi.

... Này thật giống như sơn cốc phụ cận Hắc Sơn Tông...

Một năm này, Công Dã Bình mới mười sáu, mười bảy tuổi, chỉ là một đệ tử Luyện Khí kỳ nho nhỏ. Năm này, phụ thân Công Dã Kiền chỉ là tu sĩ Kim Đan kỳ bình thường mà thôi...

... Phía trước đi tới mấy nam nữ trẻ tuổi, chính là đồng môn của Công Dã Bình. Một người trong đó là thân tộc của trưởng lão, tên là Giải Chu. Tu vi hơi cao hơn người khác, cả ngày vênh váo hung hăng.

- Tiểu tử, đứng lại cho ta!

Công Dã Bình đang liếc nhìn một thân ảnh xinh đẹp, đang muốn né tránh, Giải Chu lại gọi hắn.

- Khà khà! Sư huynh gọi tiểu đệ có gì phân phó!

Công Dã Bình tươi cười hỏi.

Tuy phụ thân ở trong môn phái hơi có uy thế, nhưng bối cảnh không thể so với Giải Chu. Người biết thời thế không hẳn là tuấn kiệt, nhưng là phương pháp thoát thân nhất quán. Đạo lý này, hắn từ nhỏ liền hiểu được.

Chỉ là một tiếng cười duyên nhẹ nhàng vang lên, phảng phất như đâm vào tim Công Dã Bình. Hắn lặng lẽ nhìn tới, thấy chính là Yến Xuân sư muội, nàng lộ ra ý cười châm chọc, càng mang theo vẻ khinh thường nghiêng đầu đi.

Khóe mắt Công Dã Bình co quắp, nhưng vẫn cười khà khà như trước, liên tục khom người. Trong nháy mắt hắn cúi đầu, trong ánh mắt có thần sắc âm trầm lóe lên liền qua...

Trong Huyền Thiên Tháp, Công Dã Bình đã nhắm hai mắt lại, chỉ có khóe mắt không ngừng co rúm. Chân hắn đã bước lên bậc thứ ba...

... Ở trước một sơn động không người, Công Dã Bình liên tục chắp tay, lấy lòng nói:

- Giải sư huynh, nơi này không có người khác biết được, ngươi ngàn vạn lần phải miệng kín như bưng a!

Ánh mắt Giải Chu hơi hồ nghi, đánh giá Công Dã Bình một chút, không nhịn được lộ ra ý tham lam mắng:

- Tiểu tử, nếu trong động thật có linh tuyền như ngươi nói, sau này tự nhiên không thể thiếu chỗ tốt của ngươi. Nhưng nếu ngươi dám gạt ta, hừ!

Hắn đe doạ một tiếng, nhưng ở dưới lợi dụ, vẫn không nhịn được đi vào trong sơn động...

Trong Huyền Thiên Tháp, Công Dã Bình đóng chặt hai mắt, tiếp tục nhấc chân lên, khóe môi hắn lộ ra vệt cười lạnh...

... Trên sơn đạo, đi tới chính là Yến Xuân sư muội.

Hai mắt Công Dã Bình tỏa sáng, ngừng chân lại.

- Ngươi nhìn thấy Giải sư huynh không?

Yến Xuân thấy là Công Dã Bình chắn trước người, sắc mặt hiện ra thần sắc chán ghét, nhưng vẫn hỏi.

Trong ánh mắt có đau thương, cũng có phẫn nộ, có không cam lòng, cũng có oán hận. Chỉ là không người để ý thần sắc của Công Dã Bình dị dạng, hắn mang theo nụ cười hiền lành, lấy lòng nói:

- Thật đúng dịp, vừa rồi ta còn cùng Giải sư huynh nói chuyện, hắn ở phía trước... Khà khà!

Thấy đối phương ấp a ấp úng, Yến Xuân cười nói:

- Hừ! Giả vờ mê hoặc! Chẳng lẽ có cái gì nói không nên lời ? Không bằng mang ta đi nhìn một chút!

...

Lúc thu hồi Ngũ Hành Quỷ Sát Kỳ, mặc cho Yến Xuân hãm sâu trong đó cầu xin, Công Dã Bình đều rất trầm tĩnh. Chỉ là trong ánh mắt hắn đầy đau thương, nhưng hận ý càng nồng đậm...

Đó là nữ tử thứ nhất mình yêu thích, chịu thương tổn cũng là sâu nhất. Nàng, cuối cùng vẫn chết ở trong tay mình.

Trong Huyền Thiên Tháp, thần sắc của Công Dã Bình bắt đầu vặn vẹo, bước chân hắn hạ xuống có chút vội vàng.

- Van cầu ngươi, Công Dã sư đệ... Bỏ qua cho ta đi...

Đôi mắt cảm động kia, dung nhan ai oán kia, lại lần nữa xuất hiện ở trước mặt, làm cho trong lòng Công Dã Bình đau nhói, thần sắc cũng trở nên thống khổ mà dữ tợn. Bước chân hắn rối loạn, quanh người lóe lên hào quang, thân hình biến mất...

...

Trong thạch tháp, Lan Kỳ Nhi giống như một tượng đá, theo bước chân liên tục, quần dài màu trắng chậm rãi di động ở trên thềm đá.

Môi anh đào của Lan Kỳ Nhi hơi vểnh, lông mi thật dài rung động, hai mắt khép chặt, thần sắc hờ hững như nước, lại đi lên một bậc thềm đá...

Năm ấy, chính là lúc hoa dại nở khắp núi, trên sườn núi lộ ra thân ảnh một bé gái bảy tám tuổi, nàng đang hái những bông hoa đẹp đẽ kia...

Một đạo kiếm hồng phảng phất như lưu tinh rớt xuống, bé gái kinh ngạc ngẩn đầu nhìn, một tiên nữ bạch y xuất hiện ở trước mặt...

Năm ấy, bé gái bảy tám tuổi, ném hoa dại trong tay xuống, theo tiên nữ kia rời đi. Chỉ là từ đó về sau, nàng không còn gặp gỡ cha mẹ nữa...

Trong Huyền Thiên Tháp, trong mắt Lan Kỳ Nhi lăn xuống nước mắt óng ánh. Nàng tiếp tục bước lên, bước chân nhẹ mà không hề có một tiếng động.

Bất tri giác, đã đặt mình vào trong tầng hai của Huyền Thiên Tháp, thần thái của Lan Kỳ Nhi như trước, nước mắt vẫn còn, nhưng lông mày đã giãn, thần sắc tự nhiên...

... Ngày đó, thật giống như hạo kiếp hàng lâm, tinh thần biến sắc, vạn ngàn lầu các sụp xuống...

... Một tiếng rồng gầm vang vọng cửu thiên, một thân hình cao lớn sừng sững ở trong không gian...

Trên một đỉnh núi, một cô gái áo trắng đang thâm tình ngưỡng vọng. Nữ tử kia có dung nhan tuyệt thế, dung mạo... sao làm mình cảm thấy quen thuộc như vậy...

- Nhanh chóng rời đi... Nếu có kiếp sau, ngươi ta còn có thể ở chung một chỗ...

Nam tử cao to kia, hai hàng lông mày như đao, mắt như sao sáng, trong thần sắc có bi tuyệt, có kiên quyết. Hắn nhìn nữ tử kia một chút, dứt khoát xoay người sang chỗ khác, quanh người tỏa ra uy thế vô thượng...

... Một Kim Long dữ tợn dài hơn trăm trượng đâm phá thiên khung mà đến, đột nhiên hóa thành một thanh Kim Long Kiếm, bị nam tử kia nắm trong tay...

... trong từng đợt sấm vang chớp giật, chen lẫn long ngâm phẫn nộ, còn có khí thế chấn động thiên địa... thân ảnh nữ tử kia chậm rãi biến mất...

... Trên đỉnh núi, liệt diễm vọt tới, cô gái áo trắng kia không nhúc nhích, chỉ có nước mắt như mưa. Nàng ngưỡng vọng phía chân trời, nhàn nhạt nói:

- Cho dù thiên địa biến, cũng không rời xa chàng...

Nga! Lan Kỳ Nhi bỗng nhiên cảm thấy tim đau xót, mở mắt, cảnh tượng giống như thật vừa rồi kia đã không còn. Trên mặt mát mẻ, nàng nhẹ lau nước mắt, ngạc nhiên không nói gì. Nước mắt lại có màu máu nhàn nhạt, là huyết lệ...

Nữ tử kia là ai? Là mình kiếp trước sao? Còn có nam tử kia, tướng mạo lại quen mắt như vậy, hắn là ai? Lan Kỳ Nhi vuốt tay, vẫn còn đau lòng! Bất tri bất giác, nàng đã đi đến cuối thềm đá, trước mắt là một mảnh hư vô mênh mông, giống như có một hàng chữ thoáng hiện.

- Vạn duyên căn nguyên diệt hết, một vòng trăng sáng treo cao...

Kinh ngạc nhìn ký tự chớp động ở trước mắt kia, Lan Kỳ Nhi khẽ thở dài một tiếng. Chẳng biết tại sao, câu nói cho dù thiên địa biến, cũng không rời xa chàng kia, lại quanh quẩn ở trong lòng nàng thật lâu không đi. Cuộc đời này nếu có thể không lo lắng, liền có thể giống như minh nguyệt trong sáng vô ngần sao? Đây chỉ là một ảo giác sao? Vì sao cảm giác đau lại chân thực như vậy!

Tay áo phiêu phiêu, tiện tay nhẹ phẩy, ký tự như gió tán đi. Giống như có một tiếng thở dài từ hư vô truyền đến, Lan Kỳ Nhi lăng không bước đi, thân hình đột nhiên biến mất...

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free