Vô Tiên - Chương 586:
Hai người hứng thú bừng bừng địa vòng qua tảng đá lớn, một bệ đá bằng phẳng mà rộng rãi bỗng nhiên xuất hiện ở trước mắt. Đây cũng là Thiên Thai của Đan Dương phong, phía trên đã đứng đầy người, đang vây quanh ba cái đài cao nhảy nhót không ngớt.
Đài cao kia không biết là loại pháp thuật nào làm, cao hơn mặt đất ba trượng, rộng khoảng năm mươi trượng, hẳn là lôi đài dùng để tỷ thí, phía trên có từng đôi tu sĩ tranh tài, thỉnh thoảng phát sinh động tĩnh như tiếng sấm, dẫn tới bốn phía kinh hô từng trận.
Tu sĩ trong tông môn tề tụ đến cùng một chỗ, tình cảnh long trọng mà náo nhiệt như vậy rất khó gặp. Đi ở trong đám người, trong mắt nhìn thấy đều là tu sĩ Luyện Khí tầng bốn trở lên, làm cho Lâm Nhất âm thầm líu lưỡi, này sợ là không dưới ngàn người a! Hắn biết Chính Dương tông có bao nhiêu đệ tử, nhưng tận mắt nhìn thấy, lại là một phen cảm thụ khác.
Một ít quy củ của Tiên môn gần giống như môn phái giang hồ, bất quá càng tùy ý hơn một chút. Trang phục tu sĩ của Chính Dương tông không có nhiều quy cách như vậy, ngoại trừ đệ tử Luyện Khí kỳ đa số là hôi bào, thanh bào ra, thì là một ít chấp sự Trúc Cơ kỳ mặc áo tím.
Nếu nhìn thấy người mặc quần áo khác, vậy người này không phải Kim Đan tổ sư, chính là đệ tử nội môn có sư thừa. Kim Đan tổ sư đương nhiên sẽ không dễ dàng xuất đầu lộ diện, mà những đệ tử nội môn thân phận siêu nhiên kia, quần áo cũng không có định chế, từng người theo mình yêu thích mà mặc, lấy cái này đến biểu lộ ra khác với tất cả mọi người.
Đương nhiên, cái này cũng là chỗ hơn người của đệ tử nội môn, có thể bái Trúc Cơ tiền bối làm thầy, mới được cho là có chỗ dựa ở trong tông môn.
Lâm Nhất nhìn bốn phía, ở dưới Mạc Đại nhắc nhở, hai người chen qua bầy người, đến biên giới lôi đài, thấy ba chấp sự của Thiên Ky Các đều có mặt.
Lâm Nhất tiến lên bái kiến Đức Hâm, nói rõ ý đồ đến. Ai biết đối phương chưa mở miệng, Giản Dĩ ở một bên lại nói.
- Theo lệ cũ định ra, Luyện Khí tầng chín có thể theo đội đi tới Huyền Thiên Môn, nhưng đệ tử ngoại môn không ở lệ này! Giản mỗ cho rằng, một đệ tử ngoại môn, dù có tu vi Luyện Khí hậu kỳ, cũng chưa chắc có thủ đoạn tương xứng, sợ là tiến vào Huyền Thiên Tiên Cảnh, cũng là dữ nhiều lành ít! Không biết Trầm huynh, Ngô huynh nghĩ như thế nào?
Giản Dĩ vuốt râu, dáng dấp giải quyết việc chung, trong khẩu khí còn có chút tức giận mơ hồ.
Mạc Đại rất sớm đã trốn đi tìm Tống Thủ, đệ tử trong Thiên Ky Các cũng thức thời trốn qua một bên, chỉ để lại Lâm Nhất đối mặt ba vị trưởng bối Trúc Cơ kỳ. Hắn thấy Giản Dĩ mở miệng, liền ngờ tới lão đầu si mê luyện khí này sẽ không phun ra lời hay, đúng như dự đoán.
- Giản sư đệ nói phải! Một đệ tử ngoại môn còn cần mài giũa nhiều hơn!
Ngô Thất trầm mặt phụ họa một câu, sau đó ngẩng đầu nhìn về phía lôi đài, không để ý tới Lâm Nhất.
Thiên Ky Các Các chủ Cổ Tiễu, suốt ngày chỉ lo bản thân tu hành, lười hỏi đến tục sự. Nên công việc to nhỏ ở trong Thiên Ki Phong, đều do ba chấp sự làm chủ. Mà trong ba người này, lại lấy Đức Hâm tu vi Trúc Cơ hậu kỳ làm chủ. Hắn trầm ngâm một lát, ánh mắt sắc bén nhìn Lâm Nhất, nói mà không có biểu cảm gì:
- Ngươi là một đệ tử ngoại môn mới nhập môn không lâu, có thể tu luyện đến Luyện Khí hậu kỳ đúng là ngẫu nhiên. Tu luyện chi đạo, phải chú ý tiến dần từng bước!
- Đa tạ tiền bối giáo huấn!
Lâm Nhất cúi người nói.
Hành trình Huyền Thiên Tiên Cảnh đối với Lâm Nhất mà nói, là có cũng được mà không có cũng chả sao, chỉ là trên Thiên Thai nhiều đồng môn biểu diễn như vậy, không thể không làm người động lòng.
Hắn chỉ là muốn tham dự đồng môn tỷ thí này, vốn là sự tình rất tốt, bị Giản Dĩ quấy nhiễu, không như mong muốn. Bất đắc dĩ thân phận thấp, mọi việc không thể không nhúng nhường, hơn nữa nghe Đức Hâm phân phó là được.
- Ngươi tu luyện công pháp gì?
Đột nhiên Đức Hâm lạnh giọng hỏi.
Nghe vậy, trong lòng Lâm Nhất ngẩn ra, chưa mở miệng liền cảm thấy khắp cả người phát lạnh, dưới kinh hãi muốn lui ra sau, nhưng tâm tư hắn nhanh quay ngược trở lại, cuối cùng nhịn xuống. Chỉ chớp mắt, hàn ý nhập vào cơ thể kia đã rời đi.
Âm thầm thở phào nhẹ nhõm, thần sắc Lâm Nhất bất biến ngẩng đầu lên nói:
- Đệ tử tu tập là Chính Dương tâm pháp.
Thần thức Đức Hâm bao phủ Lâm Nhất, cũng bởi vì tu vi của đối phương tăng lên quá nhanh mà nổi lên lòng nghi ngờ.
Chỉ là Chính Dương tâm pháp của Lâm Nhất cũng đến Luyện Khí tầng chín, Đức Hâm không phát hiện được trong cơ thể có dị thường gì. Đức Hâm tung ra một khối ngọc bài nói:
- Nếu ngươi thật muốn đi Huyền Thiên Tiên Cảnh, thì ở đây quan sát đi!
Nói xong hắn liền nhìn về phía lôi đài.
Lâm Nhất tiếp nhận ngọc bài, phía trên khắc ‘nhân số một’, không biết dùng để làm gì.
Nếu Đức Hâm bàn giao, thì ở một bên chờ là được. Hắn thấy Tống Thủ và Mạc Đại đứng chung một chỗ, liền bước qua chào hỏi.
- Lâm sư đệ, Đức Chấp Sự đồng ý không?
Mạc Đại hảo tâm hỏi.
- Chỉ cho phép ta tham gia tỷ thí!
Lâm Nhất nói một câu, sau đó lại nhìn Tống Thủ cười gật đầu, ba người bắt đầu tâm sự.
...
Cách Lâm Nhất hơn mười trượng, là lôi đài đệ tử tỷ thí tu vi. Người vây xem đứng xa xa, tình hình trên lôi đài vừa xem hiểu ngay. Nhìn thấy trên lôi đài cao ba trượng mơ hồ có chữ nhân lóe sáng, hắn lại nghển cổ nhìn hai lôi đài khác, mới hiểu được ba lôi đài biệt hiệu là ‘thiên, địa, nhân’. Mà ngọc bài trong tay ghi ‘nhân số một’, hẳn là số thứ tự ở lôi đài chữ nhân.
Lúc này hai nam đệ tử ở trên đài chiến đấu rất kịch liệt, nhìn quần áo đều là đệ tử ngoại môn, dáng dấp khoảng ba mươi, bốn mươi tuổi, phân biệt có tu vi Luyện Khí tầng bảy và tầng tám. Ở hai bên lôi đài, còn có hai tiền bối Trúc Cơ kỳ làm trọng tài.
Trên lôi đài, hai thanh phi kiếm bay loạn đầy trời, phù chú pháp thuật nổ vang, tình cảnh rất náo nhiệt. Các đệ tử quan sát ở chung quanh kinh hô, bóp cổ tay, âm thanh khen hay liên tiếp.
Cẩn thận quan sát chốc lát, Lâm Nhất cảm thấy có chút đần độn vô vị. Tu vi của hai đệ tử này so đấu, trên tình cảnh rất đặc sắc, nhưng không kinh tâm động phách như lúc sinh tử tương bác, có thể nói, này chỉ là biểu diễn tu vi. Ai tu vi cao hơn, pháp khí, phù thuật trên người mạnh hơn, cuối cùng thắng bại liền không hồi hộp. Mà hai tiền bối Trúc Cơ Kỳ kia, ngoài làm trọng tài, còn có ý phòng bị trong tỷ thí phát sinh bất ngờ.
Quan sát các tu sĩ tỷ thí, đối với Lâm Nhất mà nói rất mới mẻ, cũng rất xa lạ. Hắn cùng những tu sĩ khác đánh nhau chết sống, lần kia là sinh tử chém giết, kết cục cuối cùng, không phải ngươi chết chính là ta chết. Mặc dù cuối cùng mình không ăn thua phải chạy trốn, nhưng đã là toàn lực ứng phó, sinh tử chỉ cách một đường mà thôi.
Nhưng tỷ thí trên lôi đài, bày thủ đoạn của mình ra cho mọi người quan sát, làm cho Lâm Nhất âm thầm lắc đầu. Sát chiêu trên tay mình há có thể dễ dàng gặp người? Nhưng nếu không tham gia tỷ thí, sẽ bỏ qua Huyền Thiên Tiên Cảnh, chẳng phải có chút đáng tiếc. Nếu tham dự tỷ thí, phải làm sao thắng đối thủ, lại không lộ hết gốc gác của mình?
Trên Thiên Thai, đệ tử đông đảo, lại đều là tu sĩ. Trong lòng Lâm Nhất có kiêng kị, thần thức không dám tìm hiểu bốn phía. Hắn vừa nhìn trên đài tỷ thí, vừa nghĩ rất nhiều chuyện. Bỗng nhiên cảm thấy hai đạo thần thức quét tới, một loại cảm giác không ổn tự nhiên sinh ra, là ai?
Dùng thần thức tra xét tu vi của đối phương, là thủ đoạn tập mãi thành thói quen của tu sĩ. Bất quá chỉ là dùng thần thức quét qua liền thôi, bằng không sẽ xúc phạm kiêng kỵ giữa các tu sĩ. Gặp phải đối phương tu vi thấp hơn mình còn tốt, nếu tùy tiện va phải một vị tiền bối, tránh không được sẽ nếm mùi đau khổ.
Mà để Lâm Nhất âm thầm đề phòng là, trong hai đạo thần thức kia mang theo hàn ý dày đặc, một trước một sau, không chút kiêng kỵ loanh quanh ở trên người mình. Hắn âm thầm cau mày, bỗng nhiên xoay người sang chỗ khác.
Ba lôi đài dựng theo hình Tam Tài, lẫn nhau cách không tới trăm trượng, ở dưới thị lực của tu sĩ là có thể thấy rõ ràng. Lâm Nhất nhìn về phía lôi đài chữ thiên, quả nhiên, Trịnh Nguyên và Vạn Tử Bình đứng ở trong đám người, đang xa xa nhìn hắn.
Lâm Nhất nhướng mày, khóe miệng cong lên, trừng về phía đối phương một cái, sau đó giơ cằm lên, không tiếp tục để ý hai người khiêu khích. Hắn không tin đối phương dám trả thù ở trước mặt mọi người. Trịnh Nguyên dựa vào tu vi Trúc Cơ kỳ, lần trước đuổi giết mình cực kỳ chật vật.
Nhưng hôm nay mình đã tới Luyện Khí kỳ đỉnh cao, chỉ cần ngươi không có bản lĩnh như Hắc y nhân kia, thì không cần sợ ngươi. Còn có Vạn Tử Bình, tu vi hẳn vừa mới tăng lên, bất quá chỉ là Luyện Khí tầng chín, muốn tìm mình gây phiền toái? Hừ!
Mà Trịnh Nguyên ở xa xa, trong lòng vốn không thoải mái, lần trước không giết được Lâm Nhất, cuối cùng còn mất dấu, vì thế liên tiếp nhiều ngày tức giận khó tiêu. Bây giờ thấy đối phương không chỉ bình yên vô sự trở lại sơn môn, tu vi còn lên một tầng, càng bày ra thần thái kiêu ngạo, dửng dưng như không có gì, tức giận đến sắc mặt hắn âm lãnh, thầm mắng:
- Tiểu tử thúi! Xem ngươi còn có thể càn rỡ mấy ngày.
Trịnh Nguyên đã là Trúc Cơ kỳ, đứng ở trong đám người vây xem, một thân áo tím của hắn rất bắt mắt. Mộc Thiên Viễn cùng mấy đệ tử Luyện Khí kỳ đứng ở xa xa, ánh mắt chú ý tới “tiền bối khiến cho người không cam lòng kia.
Tu sĩ cảm quan nhạy cảm, Mộc Thiên Viễn lập tức phát hiện sắc mặt của Vạn Tử Bình cũng mù mịt. Hắn theo ánh mắt đối phương nhìn lại, không khỏi âm thầm kỳ lạ.