Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 575:

Một ngày này, ánh nắng chiều nhuộm hồng cả Tây Thiên.

Giữa núi non trùng điệp, trên một cái sơn đạo uyển chuyển xuất hiện hai người trẻ tuổi mặc áo bào màu xám. Một là Phong Ly với dáng người thấp nhỏ, thần tình hơi lộ ra mệt mỏi. Một người khác thần sắc ung dung, đôi mắt sáng rực dưới lông mày như đao, hiển nhiên chính là Lâm Nhất.

- Lâm sư đệ, theo ngọc giản của Giản chấp sự bày ra, Mao gia lĩnh xem ra cách đó không xa phía trước!

Sắc mặt của Phong Ly lộ vẻ vui mừng, ngón tay chỉ phía trước nói. Liên tiếp hơn hai chục ngày lặn lội đường xa, tiêu hao vẫn là thể lực. Hắn dù sao tu vi có hạn, không bằng Lâm Nhất có vẻ nhẹ nhàng như thường.

Bốn phía xanh um tươi tốt, chính là thời tiết cỏ cây um tùm, đi lại giữa đường núi, ngẩng đầu không thấy ánh mặt trời. Nếu không phải trước đó biết được đường đi, vị trí của Mao gia lĩnh quả thật không dễ tìm. Lâm Nhất nhìn lên sắc trời đã tối, hắn liền nói:

- Nếu đoạn đường còn lại không xa, ta và huynh hay là tìm tới Mao gia lĩnh nghỉ ngơi. Phong sư huynh nghĩ như thế nào?

- Ha ha! Lâm sư đệ nói cực phải!

Phong Ly gật đầu nói phải.

Tu sĩ của Luyện Khí kỳ năm ba ngày không ăn không uống không có gì. Mà trải qua mấy ngày nay, lại phải gấp rút lên đường, lại không ăn thứ gì, Phong Ly thật sự có chút ăn không tiêu. Hắn cũng muốn thừa dịp trời còn chưa tối kịp thời chạy tới Mao gia, cũng tiện dùng chút ít canh nóng cơm.

Mắt thấy sắc trời muộn thâm trầm, chim mệt mỏi về rừng, Lâm Nhất đi theo sau Phong Ly bỗng nhiên đuôi lông mày nhích động, hỏi:

- Phong sư huynh, Mao gia lĩnh cách nơi này có còn xa lắm không?

Phong Ly cũng không quay đầu lại đáp:

- Qua sườn núi trước mặt là đến rồi, cách nơi này chẳng qua là hơn mười dặm thôi!

- Phong sư huynh chắc chắn như thế chứ?

Bước chân của Lâm Nhất chậm lại, trong thần sắc như có điều suy nghĩ.

Phong Ly xoay người lại, thấy đối phương đã nhíu mày, hắn không khỏi dừng bước lại, lấy ra một cái ngọc giản nói:

- Đây là ngọc giản mà Giản chấp sự giao cho, Lâm sư đệ không ngại nhìn một chút xem!

Phong Ly vẫn không nói sai, quả nhiên như trong ngọc giản chỉ ra, Mao gia lĩnh ở phía trước cách đó không xa. Lâm Nhất trả ngọc giản lại, nhìn Phong Ly vẻ mặt không hiểu nói:

- Chỉ sợ phía trước sinh biến, Phong sư huynh phải cẩn thận!

Hắn nói xong, thái độ khác thường dẫn đầu đi tới phía trước.

Phong Ly sợ run lên, vội vàng đuổi theo hỏi:

- Lâm sư đệ, ngươi phát hiện cái gì thế?

Thần sắc của Lâm Nhất ngưng trọng, nhẹ giọng đáp:

- Đây chẳng qua là một vùng phế tích! Hay là trước tiên đi xem một chút đi!

Hai người một trước một sau đi về phía trước, di chuyển qua sườn núi, trước mặt bỗng nhiên là một chỗ sơn cốc. Lúc này sắc trời đã tối, lại có thể thấy được trên dốc cao trước mặt, một khu đổ nát thê lương.

Thân hình dừng lại, bên chân Lâm Nhất có một tấm bia đá, phía trên có thể thấy rõ ràng ba chữ Mao gia lĩnh. Phong Ly cũng thấy được tình cảnh trước mắt, ngẩng đầu nhìn bốn phía, kinh hô một tiếng:

- Sư đệ! Sao lại như vậy? Người đâu?

Lâm Nhất nhíu chặc mày, không lo được Phong Ly sau lưng, hắn leo lên dốc cao, giây lát liền nhảy lên một đoạn tường cao chưa sụp đổ. Trên sườn núi diện tích mấy dặm này đã là một mảnh hỗn độn, khó có thể thấy một gian phòng hoàn chỉnh. Thần thức quét qua, lại không thấy một bóng người, ngay cả thi thể cũng không có.

Ai có thể tin tưởng vùng đất rối loạn thê lương lại hoang tàn vắng vẻ như thế, không ngờ lại là vị trí của tu tiên gia tộc Mao gia.

Sắc trời tối xuống, gió đêm lướt qua núi, mang theo tiếng nghẹn ngào nhẹ nhàng, cùng xa xa vài tiếng lệ minh của Dạ Kiêu, xuyên qua từ trong chút ít đổ nát thê lương này, khiến người ta nghe được mao cốt cũng lộ vẻ sợ hãi.

Thần thức của Lâm Nhất lại quét qua mảnh hoang vu này một lần nữa, cho đến ngoài hai mươi dặm, vẫn không phát hiện bất cứ động tĩnh gì. Mao gia lĩnh tĩnh mịch này rốt cuộc phát sinh chuyện gì? Giản Dĩ có trước đó biết được những điều này, có ý bảo mình và Phong Ly một chuyến tay không, dùng cái này trừng trị hắn hay không? Sẽ không đâu, làm trưởng bối, Giản đơn chấp sự muốn thu thập mình rất dễ dàng, không cần thiết làm điều thừa này.

Chẳng lẽ, Mao gia gặp đại nạn, bị người diệt rồi sao?

Lâm Nhất nghĩ đến đây, hắn ngưng mắt nhìn lại. Quả nhiên, tùy ý có thể thấy được dấu vết đánh nhau, vết kiếm sâu trên hòn đá trên phòng ốc hãy còn rõ mồn một trước mắt, hiển nhiên là phi kiếm gây nên. Mà trên phòng ốc bị đổ sụp, mơ hồ có tồn tại khí thế của pháp lực lưu lại. Chỗ này, xem ra phát sinh qua một cuộc đại chiến thảm liệt, đây là đại chiến sinh tử giữa tu sĩ!

Phong Ly đi qua trong phế tích, sau khi không thu được gì, hắn đến gần Lâm Nhất, trong giọng nói lộ ra bất an:

- Lâm sư đệ, ta tìm hiểu một phen bốn phía chung quanh, một bóng người cũng không gặp. Chỉ có một số dấu vết đánh nhau, hẳn là trước đó lưu lại không lâu.

Mao gia thật sự chẳng lẽ bị diệt môn hay sao?

Lâm Nhất nhảy xuống từ trên đầu tường, đi tới trước thềm đá bị đá vụn che mất, đưa tay phất một cái, nửa tấm biển hiệu của cánh cửa bay lên, lại rơi xuống một tiếng "phịch phịch", phía trên loáng thoáng có thể thấy được một chữ 'Mao'. Hai bên thềm đá cao lớn, một con thạch thú giữ cửa bị đánh trở thành đá vụn, một con khác thì lại bị cắt thành vài đoạn, sụp đổ trong gạch ngói vụn. Nửa cái đầu còn lại đó hãy còn há to miệng, sớm đã nhìn không ra khí thế của chiêu cát nạp tường, giống như là Đại Bi không tiếng động, chứng kiến hết thảy đã từng phát sinh qua nơi này.

Một vùng lớn như vậy, phải ở bao nhiêu người a! Cứ như vậy cũng bị mất sao? Mặc dù không có gì giao thiệp với Mao gia, cảnh tượng thê lương này vẫn khiến cho Lâm Nhất cảm thấy trong lòng từng trận rét run.

- Mao gia lĩnh rốt cuộc phát sinh qua chuyện gì, trong lúc nhất thời cũng khó mà điều tra rõ. Phong sư huynh, hay là ở chỗ này ngây ngốc một đêm, ngày mai sau khi trở về như thật bẩm báo đi!

Lâm Nhất bất đắc dĩ nói.

- Cũng chỉ có thể như thế!

Phong Ly hít một tiếng, sau khi nhìn thoáng qua mọi nơi, không kìm nổi rụt cổ lại, vóc người có vẻ càng thêm thấp bé rồi, giống như muốn trốn trong bóng tối của trời đêm này. Việc Mao gia bị vùi lấp, khiến cho hắn đồng dạng đến từ gia tộc cảm động lây.

Thấy Phong Ly cũng không có ý kiến khác, Lâm Nhất liền muốn tìm một chỗ sạch sẽ nghỉ ngơi. Thế nhưng sắc trời không ánh sáng, mọi nơi đều là gạch ngói đá vụn, cộng thêm gió đêm xuyên qua sơn cốc quét tới, hết thảy trước mắt khiến người cảm nhận thấy âm u đáng sợ. Chỗ này không biết chết bao nhiêu người, không phải địa phương tốt đặt chân nghỉ ngơi.

Lâm Nhất ngẫm nghĩ, nói ra:

- Phong sư huynh, ta và huynh tạm thời rời khỏi nơi đây, ngày mai lại tính đi!

Trong trời đêm, Phong Ly yên lặng gật đầu. Hai người men theo đường đi còn sót lại, đi ra khỏi chỗ này.

Hai người đi chưa được vài bước, sắc mặt của Lâm Nhất biến đổi, đột nhiên khẽ quát một tiếng:

- Chậm đã!". Phong Ly không hiểu ý của hắn, lúc sắp sửa lên tiếng hỏi thăm, đột nhiên nghe được vài tiếng cười to vang lên...

- Ha ha! Quả nhiên có cá lọt lưới!

- Công phu của Tuần Nguyệt này không uổng phí!

- Tiểu tử chạy đến chịu chết, đứng lại!

- ...

Theo tiếng cười lại là vài tiếng nổ trầm đục "ầm ầm...!". Một mảnh bụi mù bay lên, đột nhiên có bốn bóng người thoát ra từ dưới phế tích.

Đột nhiên gặp kinh biến, Phong Ly sợ tới mức lùi lại mấy bước, sát bên người Lâm Nhất. Nhìn bóng người vây quanh, hắn hoảng sợ gọi:

- Lâm sư đệ...

Trời đêm không ngăn được đôi mắt của tu sĩ, Lâm Nhất đương nhiên thấy rõ người tới. Đồng tử mắt của hắn hơi co lại, truyền âm nói với Phong Ly:

- Không cần hốt hoảng, một hồi nghe lời ta phân phó!

Bốn người đối phương đều toàn quần áo đen, hiển nhiên dùng trận pháp che giấu núp dưới phế tích, cũng tránh thoát sự dò xét của hai người Lâm Nhất và Phong Ly.

Trong mấy người mới vừa nói chuyện, hai người là tu vi của Luyện Khí tầng chín, một người là tu vi của Luyện Khí tầng tám. Ba người này vẫn chưa khiến cho Lâm Nhất cảm thấy khó giải quyết, đánh không lại còn có thể chạy không thoát sao! Chỉ có một người im lặng kia không ngờ lại là tu sĩ của Trúc Cơ sơ kỳ, đây mới là người khiến cho hắn đau đầu.

Những người này hẳn là thủ phạm khiến Mao gia gặp nạn, rõ ràng bày bẫy rập, muốn bắt cá lọt lưới. Xem ra chính mình và Phong Ly bất quá là đánh bậy đánh bạ, vô duyên vô cớ bị vạ lây. Những người này rốt cuộc đến từ phương nào? Vì sao phải phá hủy Mao gia chứ?

- Hai người bọn ta chính là Chính Dương tông đệ tử, tới đây công cán. Không biết người tới là ai? Vì sao phải làm khó như thế?

Lâm Nhất giương giọng hỏi.

- Tiểu bối, ở đây nói nhảm nhiều như vậy! Nếu là Chính Dương tông đệ tử, càng không thể tha cho ngươi!

Vị tu sĩ Trúc Cơ kỳ kia sau khi nói một câu lạnh lùng, ba hắc y nhân khác đã trước sau chặn đường lui của Lâm Nhất và Phong Ly.

- Bọn ngươi dám đối địch với Chính Dương tông sao?

Nhìn đối phương sát khí đã lên, Phong Ly khó có thể tin không kìm nổi quát lớn. Chỉ có điều theo một trận tiếng châm biếm vang lên, ba đạo kiếm mang diệu sáng bầu trời đêm, liền bay tới hai người.

Phong Ly vội vàng tế ra phi kiếm ngăn địch, trong tai chỉ nghe Lâm Nhất nhẹ giọng nói ra:

- Đi theo ta!

Một cánh tay đã bắt được cánh tay của hắn, một tầng hào quang màu vàng nhanh chóng bao phủ toàn thân, dưới chân lập tức trầm xuống, liền chui vào trong đất.

- Oành, oành, oành!

Ba đạo kiếm mang hung hăng đánh vào trên đất, đất đá văng khắp nơi.

Bụi mù chưa tản đi, một tên hắc y nhân kinh ngạc nói to lên:

- Ha? Hai tiểu tử này biết Độn Thổ Thuật!

- Hừ! Đuổi theo cho ta!

Vị tu sĩ Trúc Cơ kỳ nọ sau khi cười lạnh một tiếng, chân đạp hồng lướt vội mà đi, ba vị Luyện Khí tu sĩ theo sát phía sau.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free