Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 563:

Lâm Nhất đắm chìm trong chỗ hay của Xích Kim Long Văn, rồi lại vì Kim Long kiếm quỷ dị vô thường mà nhức đầu, điều mà hắn nhìn thấy trong thần thức khiến cho hắn kinh ngạc cũng không chần chờ chút nào. Hắn lập tức tế ra Tứ Tượng Kỳ, biến mất thân hình.

Trong địa huyệt của dung nham, chỉ có dung nham nóng cháy đang phát ra tiếng sôi trào ục ục. Xích Diễm đỏ rực ánh đỏ lên toàn bộ địa huyệt, vách động đỏ thẫm cũng rất giống tùy thời sắp bị dung hóa. Thế nhưng ngay vào lúc Lâm Nhất biến mất thân hình, 150 trượng chỗ tay trái, gần bên bờ dung nham diễm lưu đột nhiên sáng lên cột sáng chói mắt. Theo cột sáng ấy dần dần biến mất, có hai người đi ra từ bên trong.

Một người trong đó là người trung niên tướng mạo anh tuấn, mày kiếm râu xanh, khí vũ bất phàm. Hắn dường như cực kỳ quen thuộc đối với địa huyệt như lò luyện kia, đi lại bên diễm lưu nóng cháy cũng không để ý. Sau khi hắn đi hai bước, người này xoay người lại nói với một người trẻ tuổi bên cạnh:

- Mật huyệt, chỗ mật huyệt này liên thông với linh huyệt dưới đất, là chỗ linh mạch trong ngọn núi Thiên Cơ, cũng là nơi tu luyện của tông môn trưởng bối. Không phải là Các chủ cùng tông chủ trong tông môn không thể tới đây, bổn các cũng là phá lệ mang ngươi đến mấy lần. Quả nhiên không phụ hy vọng của ta a! Ngươi có thể một lần đột phá Luyện Khí kỳ mà thành công Trúc Cơ.

Người tuổi trẻ có bộ dáng hai, ba chục tuổi, toàn thân áo tím, màu da trắng nõn, mặt mày tuấn lãng. Đây chính là tân tấn Trúc Cơ tu sĩ Trịnh Nguyên của Chính Dương tông. Hắn trẻ tuổi như vậy đã thành công Trúc Cơ, chọc tới động tĩnh không nhỏ, được các trưởng bối coi là kỳ tài trăm năm không xuất hiện, giờ này danh tiếng trong tông môn đang thịnh. Chỉ có điều, trước mặt Các chủ Vệ Tòng của Thiên Khu các, người này trước sau như một khiêm tốn lễ độ, vội cúi người bái tạ, nói ra:

- Thế bá ưu ái, Trịnh Nguyên khắc sâu trong lòng, trọn đời không dám quên!

Vệ Tòng cười nhạt nói:

- Ha ha! Bổn các và Trịnh gia tình bạn cố tri, dĩ nhiên phải cất nhắc ngươi. Kể từ hôm nay, ngươi chính là đệ tử thân truyền của bổn các.

Trịnh Nguyên mừng rỡ, quỳ xuống 'phịch', miệng nói bái kiến sư phụ!

Vệ Tòng sau khi nhận đại lễ của Trịnh Nguyên, vung ống tay áo đỡ hắn dậy, nói ra:

- Ngươi vào môn hạ của bổn các, sau này còn phải cần cù tự lệ. Chuyện ở chỗ này đột phá tu vi, không được nhắc tới với người khác, để tránh dẫn đến lời ra tiếng vào.

Trịnh Nguyên gật đầu nói phải.

Vệ Tòng lại nói:

- Đây cũng là lần cuối cùng mà vi sư dẫn ngươi tới đây, nếu không, bị những sư huynh đệ khác gặp được thì phiền toái. Cỗ Tiễu của Thiên Cơ các kia liền sẽ không bỏ qua. Giờ này ngươi vừa mới Trúc Cơ, tu vi không ổn, cố gắng ở nơi này tu luyện mấy ngày đi! Vi sư đi trước!

Khi ông ta nói xong xoay người trở lại địa phương kia, cột sáng lại hiện lên, thân ảnh của ông ta biến mất không thấy.

- Cung tiễn sư phụ!

Trịnh Nguyên sau khi mặt mang cảm kích tiễn Vệ Tòng đi, nụ cười khiêm hòa ôn thuận cũng biến mất không thấy. Hắn ngẩng cằm lên, dương dương đắc ý liếc liếc nhìn địa huyệt trước mắt, lộ ra nụ cười không ai bì nổi.

Lúc này, Lâm Nhất núp trong Tứ Tượng Kỳ trận vừa mới nhẹ nhàng thở ra, lại thấy ánh mắt của Trịnh Nguyên nhìn về phía chỗ của mình. Hắn không khỏi ngừng thở, nhấc lên cẩn thận.

Cuộc đối thoại giữa Trịnh Nguyên và người trung niên kia, Lâm Nhất nghe rõ ràng.

Sư phụ của Trúc Cơ kỳ tu sĩ, còn lấy bổn các tự xưng, người này nhất định là tổ sư của Kim Đan kỳ không thể nghi ngờ. Sau khi Lâm Nhất đoán ra thân phận của đối phương, hắn lại có thể nào không sợ. Nếu không có cố kỵ trận pháp trong vách động và dung nham dưới đất, hắn thật sớm thi triển Thổ Độn Thuật rời đi rồi.

Nhưng hôm nay chỉ có thể ỷ vào Tứ Tượng Kỳ che dấu bộ dạng, khiến cho Lâm Nhất cảm thấy vạn hạnh chính là, sư phụ của Trịnh Nguyên vẫn chưa lưu ý nhiều đối với động huyệt, nếu không, hắn cũng không nghĩ đến Tứ Tượng Kỳ có thể tránh thoát được thần thức của Kim Đan tổ sư. Nếu thật sự là như thế, hôm nay chọc ra cái sọt có thể to lắm.

Một nơi tu luyện của tông môn trưởng bối, một cái động huyệt bí ẩn không muốn người biết, lại xuất hiện một tên ngoại môn đệ tử vừa mới vào môn không lâu. Lâm Nhất hắn chính là cả người mọc đầy khóe miệng cũng nói không rõ ràng ý đồ đến, càng chưa nói, còn có một thanh Kim Long kiếm tham ăn đang núp trong nham thạch không nguyện đi ra.

Ánh mắt của Trịnh Nguyên quét qua chỗ ẩn thân của Lâm Nhất, dừng lại một chút, lại dời về trong nham thạch lửa đỏ. Lâm Nhất thấy thế âm thầm kêu khổ, oán giận nói, người này còn muốn phiền toái hơn so với vị Kim Đan tổ sư kia. Ngươi muốn tu luyện thì tu luyện đi, xem xét lung tung cái gì chứ? Kim Long kiếm ơi Kim Long kiếm, ngươi cũng đừng vào lúc này bỗng xuất hiện, bằng không ta thật sự không cần ngươi nữa!

Nỗi lo lắng của Lâm Nhất cũng không phải là không có nguyên do. Có lẽ là Trịnh Nguyên ở chỗ này tu luyện mấy lần, hắn quen thuộc hơn về hết thảy bên trong đọng huyệt này so với Lâm Nhất, đã mơ hồ cảm nhận được linh khí bên trong động huyệt có chút rối loạn, nhưng cũng nhất thời khó hiểu nội tình.

Trịnh Nguyên nhớ tới lời nhắn nhủ của sư phụ, bèn đè xuống nghi vấn trong lòng, hắn vẫn đàng hoàng tĩnh tọa tu luyện.

Trong Tứ Tượng Kỳ trận, Lâm Nhất khoanh chân chống cằm, gương mặt khổ tương. Có Trịnh Nguyên ở đây, hắn cũng không dám nhúc nhích, càng không còn tâm tư tĩnh tu. Chỉ có điều không ngừng tính toán, nếu như Kim Long kiếm ở chỗ này đảo loạn, bản thân mình phải ứng đối ra sao?

Sau bảy ngày, Lâm Nhất tìm ra một viên Ích Cốc đan nuốt xuống, may mắn mà Trịnh Nguyên không phải không có u oán nhìn phía xa. Kim Long kiếm thủy chung không lộ mặt, quả thực đáng được ăn mừng. Thế nhưng người này ngồi xuống chính là bảy ngày, bản thân mình cứ như vậy đỏ mắt theo hắn trông mong, động cũng không dám động, đây coi là chuyện gì chứ?

Trịnh Nguyên có người đi cùng, dĩ nhiên không biết Lâm Nhất buồn bực trong lòng. Chỉ có điều, hắn lúc này cũng khó có thể tâm tình lắng xuống.

Trịnh Nguyên bùng phát nhiều điểm khả nghi, mang theo thần sắc khó hiểu mở mắt, mang ánh mắt hồ nghi nhìn về phía dung diễm bên ngoài mấy trượng.

Mấy lần trước lúc tu luyện, hấp nạp linh khí có chút dễ dàng, nhưng mà lần này lại khác biệt. Không biết nguyên nhân gì, linh khí trong địa huyệt vẫn còn, lại cực kỳ rối loạn không chừng, bất kể cực khổ như thế nào, linh khí cũng rất khó vào cơ thể. Linh khí nồng đậm trong nham thạch cũng mỏng manh rất nhiều, cái này cũng chưa tính, linh khí trong địa huyệt cũng không ngừng vọt tới dưới đất, lại đang làm gì vậy?

Trịnh Nguyên cảm thấy mình đã thành bảy ngày vô dụng công, cũng không ngồi được nữa. Tình hình quỷ dị trong địa huyệt chỉ có bẩm rõ với sư phụ. Nếu như gặp những trưởng bối khác tới đây, vì vậy mà trách lên đầu của mình thì thật là oan uổng! Hắn làm người nhạy bén, làm việc quyết đoán, quan tâm đến điều này không do dự nữa, đứng dậy liền đi tới một nơi, trong thủ quyết kết động, cột sáng nhoáng lên một cái, lập tức đã mất đi thân ảnh trong địa huyệt.

Đi rồi sao? Lâm Nhất đứng trong Tứ Tượng Kỳ trận, tâm tồn nghi ngờ, vẫn không dám nhúc nhích. Lại một lát sau, xác nhận đối phương thật sự rời đi, hắn lập tức nhảy dựng lên, thuận tay thu hồi cờ trận, bước nhanh đi tới chỗ mà Trịnh Nguyên rời đi, cúi người nhìn kỹ.

Cách bên cạnh mấy trượng, trên đất đỏ thẫm lại có một cái trận pháp đồ án, 6 cái cột đá hơi chút nhô ra chia làm bốn phía, làm thành một địa phương có kích cỡ khoảng ba thước. Lâm Nhất thấy cột đá nhô ra đó, tâm niệm vừa động, lại vô hạ cố cập, xoay người chạy tới gần dung nham diễm lưu chỗ Kim Long kiếm.

Kim Long kiếm còn nằm trong nham tương sâu không thấy đáy, không ngừng nghỉ cắn nuốt linh khí.

Lâm Nhất nhíu mày, dùng thần thức thử thao khống Kim Long kiếm, vẫn như cũ không có động tĩnh gì. Sớm đã phát giác được linh khí bên cạnh dị thường, cộng thêm Trịnh Nguyên đột nhiên rời đi, trong lòng hắn thầm nghĩ, nếu lại tiếp tục đi nữa, không biết sẽ xảy ra chuyện gì!

- Kim Long kiếm, ngươi không đi, ta đi!

Lâm Nhất bị ép bất đắc dĩ, hô lên một tiếng trong nham thạch, tế ra Bích Vân sa liền vọt lên. Chỉ chốc lát sau liền đến cửa động lúc tới. Hắn lòng có không đành, sau đó vừa oán hận quay đầu lại nhìn xuống phía dưới một cái, thân thể nhảy lên, lập tức biến mất thân hình, men theo sơn động thu hẹp trèo lên trên.

Vách động sâu mười hai mươi trượng, mặc dù cẩn thận thả ra trận pháp bốn phía, từ từ trèo đi, cũng chỉ mất thời gian trong một giây lát. Vào lúc Lâm Nhất sắp nhảy ra cửa động, trong thức hải của hắn đột nhiên lóe lên một đạo kim mang, khiến cho hắn nhếch lên khóe miệng.

...

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free