Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 535:

... ... ... ...

Ngày đó, trời giáng mưa to, Diệp Vũ mang theo Phòng Xảo Nhi tháo chạy tới bờ biển. Hai người muốn đi hải ngoại tìm một đảo đơn độc, tránh xa hồng trần hỗn loạn, như hình với bóng, làm một đôi thần tiên quyến lữ.

Tục ngữ có nói, phúc không đến hai lần, họa đến dồn dập! Sau khi Diệp Vũ giết đệ tử của Vạn gia, mấy vị trưởng lão của Vạn gia cùng nhau đuổi tới.

Diệp Vũ bảo vệ Phòng Xảo Nhi, liều mạng chém giết. Còn Vạn Thanh Sam Trúc Cơ không lâu cũng là tâm cao khí ngạo, lại tăng thêm đối phương bắt cóc con gái của mình, ông ta muốn tự tay chấm dứt đoạn nghiệt duyên này!

Nếu như đặt ở gia tộc khác, có một người con rể như Diệp Vũ, chưa chắc không phải là chuyện tốt! Nhưng mà Vạn Thanh Sam lại vì duyên cớ chán ghét mà vứt bỏ mẫu thân của Phòng Xảo Nhi, bèn giận lây sang con gái của mình.

Một đứa con gái không làm người khác yêu thương như vậy, không ngờ lại tìm Trúc Cơ tu sĩ kết duyên vợ chồng. Có thể tưởng tượng được, cha con hai người vốn chính là như nước với lửa, Phòng Xảo Nhi sau khi được gả ra ngoài, cùng Vạn gia, cùng người làm cha này không còn dây dưa.

Vì thế, Vạn Thanh Sam không cam lòng không nguyện. Mặc dù gả đứa con gái này cho tiền bối của Tiên môn làm thiếp, Vạn gia ít nhiều cũng có thể thu hoạch một số chỗ tốt.

Mà một đứa con gái tu vi thấp kém như vậy, dám không vâng theo ý nguyện của trưởng bối phản bội gia môn, còn bởi vậy lấy đi tính mạng của vài tên đệ tử, Vạn Thanh Sam tất cả tức giận đều vung đến trên đầu của Diệp Vũ. Nếu không phải người này mê hoặc và dụ dỗ, Vạn gia làm thế nào phát sinh ra sự tình nhục gia môn như thế? Ông ta muốn tự tay giết đối phương, để giải mối hận trong lòng!

Mưa rơi rất lớn, Diệp Vũ dẫn theo Phòng Xảo Nhi ngự kiếm phi hành, khá hao thể lực, vẫn bị người của Vạn gia ngăn tại bờ biển. Rơi vào đường cùng, hắn không làm gì khác hơn là nhảy xuống phi kiếm, bảo vệ Phòng Xảo Nhi ở sau lưng.

Phòng Xảo Nhi bị thương đã mất linh khí hộ thể, cả người bị mưa rớt thông thấu, tựa vào trên một khối nham thạch run lẩy bẩy. Nàng ta rất thương tâm, vì tìm một mảnh thiên địa thuộc về mình, lại khó khăn như thế! Nàng ta rất an ủi! Bởi vì trước người chính là một người cùng nàng sinh tử không rời!

Diệp Vũ có chút không yên lòng, hắn quay đầu, trong ánh mắt bao hàm thâm tình. Phòng Xảo Nhi cắn môi, càng mệt mỏi, mỉm cười đáp lại đối phương. Lúm đồng tiền kia như dòng sông xanh trong mưa, là niềm an ủi trong lòng người, cũng chính là giải thích tốt nhất của lời thề sinh tử có nhau!

- Xảo Nhi! Ta nhất định mang nàng đi! Tin tưởng ta!

Diệp Vũ nói khẽ.

- Vũ huynh! Muội tin tưởng huynh!

Phòng Xảo Nhi tin tưởng, thân thể đĩnh đạc trước mặt ấy và cánh tay mạnh mẽ kia, chính là chỗ dựa vào tốt nhất của mình!

- Cẩu nam nữ không biết xấu hổ! Còn không thúc thủ chịu trói, chờ đến khi nào!

Vạn Thanh Sam phẫn nộ quát. Ông ta cùng với ba vị trưởng lão đã bao vây hai người vào bên trong, đối phương lần này là có cánh cũng khó chạy thoát.

- Ha ha! Ông uổng công là tu sĩ! Ông há không biết giữa các tu sĩ, ngươi tình ta nguyện là được kết thành đạo lữ, lại có thể nào bị những lễ tiết phàm tục kia trói buộc! Huống chi ông thân là cha của nàng, chỉ vì tư lợi của bản thân mà không để ý tới sự sống chết của con gái ruột thịt. Ta ngày hôm nay nhất định phải mang người đi, ông làm gì được ta?

Diệp Vũ cầm Lang Nha kiếm trong tay, ngẩng đầu không sợ, cao giọng cười lạnh.

Vạn Thanh Sam cười gằn nói:

- Ngươi nếu vì một đứa con gái tiện phụ mà chết mất tâm trí, cũng chỉ thường thôi! Nếu đã như vậy, chính là mệnh đến đây thôi!

Vạn Thanh Sam tự cao người đông thế mạnh, ông ta còn chưa dứt lời liền tế ra phi kiếm.

Một đạo lưu quang phá vỡ mưa bụi liền đến trước người. Diệp Vũ tung bàn tay ra, Lang Nha kiếm vù vù giống như lang hào, tuôn ra ngân mang chói mắt, nghênh đón tiếp lấy.

Một tiếng "Boong boong...!", đột kích phi kiếm bị mẻ bay, Lang Nha kiếm thừa cơ mà đi, liền chém về phía đối thủ.

Tu vi của Vạn Thanh Sam chẳng qua là vừa mới Trúc Cơ, chưa có Linh khí quen tay sử dụng, chỉ một chiêu liền rơi xuống hạ phong. Ông ta thấy phi kiếm của đối phương thế mạnh khó địch, ông ta vội vàng gia trì thêm mấy tấm chỉ phù lên người, sau đó lên tiếng cầu viện.

Lang Nha kiếm giây lát liền đến đỉnh đầu, Vạn Thanh Sam sợ tới mức sắc mặt đại biến, vội vàng lui về phía sau. Ông ta biết mấy tấm phù trên người căn bản không cản được một cú đánh Linh khí. Ba vị Vạn gia trưởng lão còn lại cũng kinh hãi, đồng loạt tế ra phi kiếm tới cứu.

Diệp Vũ cười lạnh một tiếng, điểm ngón tay một cái liền triệu hồi phi kiếm.

Phòng Xảo Nhi sau lưng thấy thế, thầm thở phào nhẹ nhõm. Diệp Vũ cử động lần này cũng là suy nghĩ cho nàng, dù sao thanh danh giết cha cũng không dễ nghe gì!

Vào lúc Diệp Vũ tâm tồn không đành lòng, ba thanh phi kiếm lại không buông tha đánh giết tới hắn. Hắn không dám thất lễ, bận rộn quăng ra ba mảnh ngọc bội, tế ra ba đầu ngân xà ngăn thế địch. Ba đầu ngân sắc đại xà tặ như ngồi mưa mà đến, nhào lộn quay quanh trên không trung, khóa lại ba thanh phi kiếm khí thế hung hung kia.

Ba người Vạn gia trưởng lão đó thấy thế, từng người lại tế ra một thanh phi kiếm. Đây cũng là chỗ lợi hại của Trúc Cơ tu sĩ, trên người mỗi người mang theo mấy thanh phi kiếm, khiến cho người ta khó lòng phòng bị. Trong nháy mắt, lại là ba thanh phi kiếm đến trước người của Diệp Vũ.

Ngọc Xà phù của Diệp Vũ luyện chế còn dư lại không nhiều, hắn đành tế ra Lang Nha kiếm ngăn địch. Vì nghĩ tới mặt mũi của Phòng Xảo Nhi, trong lòng hắn có chút kiêng kị, khó làm sát thủ, sau mấy hiệp liền quần áo rách rưới, có chút mệt mỏi ứng phó.

Đúng lúc này, Vạn Thanh Sam nhìn ra chỗ trống, một kiếm liền đâm tới trước ngực của Diệp Vũ. Phòng Xảo Nhi kinh hãi. Diệp Vũ không ngờ lại đứng ở tại chỗ không tránh không né, đây rõ ràng là sợ phi kiếm bị thương người sau lưng bản thân mình a! Nàng ta không nghĩ ngợi nhiều được, lặp tức liều mạng tiến lên kéo hắn sang một bên.

Dưới sự bất ngờ không kịp đề phòng, Phòng Xảo Nhi hoa dung thất sắc thoát ra từ sau lưng, sợ tới mức Diệp Vũ cũng là sắc mặt đại biến, vội vàng một phen nắm lấy đối phương tung ra phía sau.

Vạn Thanh Sam hạ thủ không lưu tình, khởi động phi kiếm liền nhanh chóng đâm tới, một chùm mưa máu vung qua, không ngờ lại xuyên thấu qua hông của Diệp Vũ.

Diệp Vũ rên khẽ một tiếng, thấy không ổn, liền dắt Phòng Xảo Nhi chạy theo hướng trên bờ biển. Mà phi kiếm xuyên qua cơ thể kia đột nhiên quay lại, lại từ sau lưng xuyên qua ngực của Phòng Xảo Nhi!

- Xảo Nhi...!

Diệp Vũ muốn rách cả vành mắt kinh hô một tiếng, lúc này hai chân rơi xuống đất, hắn dưới nỗi đau buồn phẫn nộ không dám chần chờ, ôm Phòng Xảo Nhi thôi thúc Thổ Độn Thuật, lập tức xuống đất song song đã mất đi thân ảnh.

Ba trưởng lão của Vạn gia vội vàng dùng thần thức dò xét bốn phía, vẫn không có thân ảnh của hai người, không làm gì khác hơn là ngừng tay ra, lại nhìn mặt của Vạn Thanh Sam không đổi sắc một mình đứng đấy run lên. Ba người không khỏi hai mặt nhìn nhau, người nào cũng không nghĩ tới ông ta không ngờ lại sẽ giết con gái ruột của mình!

..

Một chỗ trên bờ biển bên ngoài hai mươi dặm, hai người mình đầy vết máu ôm nhau.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free