Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 533:

... ... ...

Nỗi lo lắng cho tới nay, vì một câu nói của Lâm Nhất biến thành lửa giận trong lòng Diệp Vũ! Lang Nha kiếm là mình lưu lại bên trong mộ huyệt, đó là vật bồi bạn ái thê a!

Vào lúc Diệp Vũ mới thấy Lâm Nhất lấy ra, ông ta liền lo lắng mộ huyệt của Xảo Nhi bị người phá huỷ đi. Giờ này đối phương nói ra chữ khắc trên đồ vật của mộ bia, hiển nhiên là tiến vào chỗ mộ huyệt đó, điều này làm cho ông ta có thể nào không chấn nộ! Nếu không phải tu vi mất hết, lại đả thương nặng khó có thể nhúc nhích, lúc này Diệp Vũ thật sự muốn một chưởng đánh chết tên tiểu tử này!

Lâm Nhất có chút choáng váng, nhưng lại từ trong thần sắc của Diệp Vũ đoán được đã xảy ra điều gì. Hiển nhiên Bạch Tán Nhân chính là Diệp Vũ, dung mạo ban đầu hẳn là một loại Dịch Dung Thuật. Mà khi ông ta nhận ra Lang Nha kiếm trong tay mình, có thể chính là một duyên cớ khiến đối phương cứu mình.

Nhưng vì cứu bản thân mình, Diệp Vũ này lại chịu trọng thương như thế, khiến cho Lâm Nhất bất an rất nhiều, càng không muốn chọc giận đối phương nữa. Hắn vội vàng nói:

- Tiền bối bớt giận! Chỗ mộ huyệt kia bị ta trong lúc vô ý gặp được, tuy là lấy đi vật tuẫn táng, nhưng mộ huyệt hư hại lại được ta tu bổ hoàn hảo, quả quyết sẽ không có người lại đi quấy rầy vị Xảo Nhi tiền bối kia nữa!

Lại là một trận thở dốc dồn dập, sắc mặt nổi giận của Diệp Vũ hòa hoãn lại, nói ra:

- Ngươi hãy nói tình hình cụ thể và tỉ mỉ cho ta nghe...

Trong sơn động có chút nóng bức, cả người đau đớn lại không thể động đậy, Lâm Nhất không làm gì khác hơn là bất đắc dĩ nằm ngửa. Bản thân mình ngủ như chết đã bao lâu, Diệp Vũ lại vì sao phải cứu mình, còn có hắn lại là vì sao bị thương, Lang Nha kiếm và Xảo Nhi có liên quan như thế nào? Hắn rất muốn biết được những điều này, nhưng mà thể xác và tinh thần mệt mỏi khiến cho hắn chỉ muốn chìm vào giấc ngủ. Hoặc có thể là, ngủ rồi, thân thể sẽ không đau, sẽ không mệt mỏi như thế nữa!

Nhưng Diệp Vũ vào lúc này, tựa như nến tàn trong gió, bất cứ lúc nào cũng sẽ bị tắt!

Lâm Nhất hiểu rằng, nếu như chìm vào giấc ngủ như vậy, sợ là rất nhiều nghi vấn không thể nào biết được, mà bản thân mình nói không chừng sẽ vì vậy mà hối hận, Diệp Vũ cũng thương tiếc mà đi!

Lâm Nhất cắn chặt răng, ráng chống đỡ khởi động thần thức, từ trong túi càn khôn lấy ra viên đan dược được Linh Giám đưa cho. Một cái bình ngọc từ từ bay tới bên miệng, hắn đổ mấy viên đan dược vào trong miệng, nuốt xuống. Lại một cái bình ngọc bay đến trước mặt Diệp Vũ, cũng không nghĩ ngợi nhiều, liền đưa ông ta một bình thương dược.

Diệp Vũ thấy thế, muốn nói gì đó, vẫn há miệng ra, nuốt vào đan dược, mặc cho dược lực tan ra trong người. Dần dần, hơi thở dốc ồ ồ của ông ta có chuyển tốt, nhưng cũng không thúc giục Lâm Nhất nữa.

Thương thế của hai người đều nặng như thế, không phải đan dược chi lực có thể lành. Như thế, có chút ít còn hơn không, chí ít có thể bằng đè xuống một chút đau xót, để cho người ta có thật nhiều sức lực nói chuyện.

Sau một khắc im lặng trong sơn động, Lâm Nhất cảm nhận được tự thân xuất hiện thêm chút ít khí lực, bèn nói một lượt về việc đã gặp phải trong Loạn Hồn cốc ở Đại Thương. Cuối cùng, hắn lại nói ra:

- Tại hạ vô tình xúc phạm lăng tẩm của tôn phu nhân, vật lấy đi cũng hoàn trả. Đây hết thảy đều là sai lầm của vãn bối, xin tiền bối thứ tội!

Diệp Vũ vẫn chưa lên tiếng, cứ như vậy dựa vào vách đá, hai mắt không động vô thần. Suy nghĩ của ông ta dường như bay xa, như cùng lâm vào trong một loại ký ức nồng đậm đau buồn và rất xưa...

140 năm trước, trong một cái sơn thôn nhỏ của huyện Sở Kỳ nước Đại Hạ, Diệp Vũ khóc oe oe rơi xuống đất, trở thành đứa con duy nhất của một đôi vợ chồng trung niên trong thôn. Trung niên có con, khiến cho cha mẹ của Diệp Vũ mừng rỡ như điên, hết sức thương yêu che chở, mong mỏi đứa trẻ sớm ngày lớn lên, kéo dài huyết mạch của Diệp gia.

Diệp Vũ từ nhỏ đã thông minh lanh lợi, tướng mạo lại khiến người ta thích, không chỉ được cha mẹ coi là miếng thịt trong lòng, ngay cả lớp người già trong thôn đều cho rằng đứa nhỏ ấy sau này sẽ có một phen tiền đồ. Thế nhưng vào lúc Diệp Vũ mười tuổi, được một vị tu sĩ đi ngang qua nhìn trúng thu làm đồ đệ, hắn cũng từ đây bước lên con đường tu luyện.

Người sư phụ này là tán tu của Luyện Khí kỳ, rất vui mừng với vẻ thông minh lanh lợi của đồ đệ, liền dốc lòng truyền thụ một bộ công pháp đã ngẫu nhiên đạt được. Mà Diệp Vũ thiên tư thông minh, khắc khổ cần cù, hơn mười năm sau đó, tu vi liền bám sát sư phụ, rất có khuynh hướng trò giỏi hơn thầy.

Lúc này, song thân của Diệp Vũ đã tuổi già sức yếu, ít người theo phụng dưỡng. Vì để tận hiếu đạo, hắn về nhà ở lại mấy năm. Đợi sau khi cha mẹ trước sau qua đời, Diệp Vũ mới trở về đi theo sư phụ tiếp tục tu luyện.

Cảnh ngộ của tán tu khó khăn, thường xuyên bị người ta bắt nạt. Một lần khi cùng người tranh đấu, sư phụ bỏ mình, để lại Diệp Vũ một thân một mình.

Diệp Vũ không cam lòng lưu lạc, ẩn vào trong thâm sơn khổ tu nhiều năm sau đó, không ngờ lại Trúc Cơ thành công. Làm một tán tu mà nói, tu luyện khó khăn, Trúc Cơ không thể nghi ngờ khó hơn. Mà Diệp Vũ lại bằng vào công pháp sư phụ lưu lại, bằng vào thiên tư và cần cù của bản thân, rốt cuộc lấy được thành công.

Năm đó Diệp Vũ bốn mươi tuổi, sau khi uyển chuyển từ chối rất nhiều gia tộc chiêu mộ, hắn đầy cõi lòng hăng hái, có cảm hứng thiên địa rộng lớn, nổi lên ý nghĩ mặc sức du sơn ngoạn thủy. Mà cũng chính trong một năm ấy, Phòng Xảo Nhi mười tám tuổi, chính là thời điểm tuổi tác như hoa, dung mạo xinh đẹp. Chỉ có điều nàng ta làm người nhà họ Vạn, chung quy ăn nhờ ở đậu bàng hoàng và buồn khổ.

Phòng Xảo Nhi thuở nhỏ đi theo mẫu thân, trải qua tháng ngày bị người ruồng bỏ bị người khi dễ. Thật vất vả sau khi tiến vào Vạn gia, mẫu thân vẫn như cũ không được người chào đón, hàng ngày lấy nước mắt rửa mặt, qua không được mấy năm, dưới nỗi âu sầu nhanh chóng liền buông tay nhân gian, bỏ lại con gái còn tuổi nhỏ.

Làm con gái của Vạn gia trưởng lão, tên của nàng vốn là Vạn Xảo Nhi, hẳn phải được lớn lên trong sự che chở của rất nhiều đệ tử Vạn gia. Thế nhưng nàng ta vì duyên cớ của mẫu thân, thường xuyên bị huynh muội cùng cha khác mẹ khi dễ. Đối với chuyện này, Vạn Thanh Sam không nói không rằng, căn bản chưa xem Xảo Nhi là con gái của mình, còn thường xuyên tự dưng khiển trách nàng.

Trong mắt của Phòng Xảo Nhi, nàng căn bản không phải là người của Vạn gia, nàng ta chẳng qua cũng giống như mẫu thân khổ mệnh vậy, trải qua ngày tháng ăn nhờ ở đậu mà thôi!

Sau khi Phòng Xảo Nhi trở thành tu sĩ, vì thiếu hụt công pháp và đan dược, tu vi dĩ nhiên không bằng những đệ tử khác của Vạn gia. Nếu muốn đi ra khỏi Vạn gia, việc tu luyện trên tu vi phải có bản lãnh tự lập. Vì thế, cô gái đáng thương này không bỏ qua bất kỳ cơ hội tăng cao tu vi nào, khu chợ của Xích Hà lĩnh cũng đã trở thành địa phương mà nàng ta thường lui tới.

Phòng Xảo Nhi khát vọng, sẽ gặp được đan dược mà nàng ta có thể mua được. Mặc dù linh thạch trên người có hạn, mỗi một lần đều là tay không mà quay về, nhưng nàng ta không nguyện bỏ qua.

Một ngày nọ, Vạn Thanh Sam Trúc Cơ thành công, Vạn gia tránh không được bày yến chúc mừng.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free