Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 531:

Đan dược do Đan Nguyên tông luyện chế, bất kể phẩm chất hay là dược lực đều có chỗ độc đáo riêng. Vì vậy, tông môn của họ tuy nhỏ, tu luyện phải ngước nhìn hơi thở người khác sinh tồn, nhưng cũng không quá khó khăn. Đệ tử của Đan Nguyên tông, như hai sư huynh đệ Linh Giám vào lúc xuất môn, người khác cũng đều cho mấy phần mặt mỏng. Dĩ nhiên, ngoài trừ việc gặp mấy tên cướp đường của Vạn gia.

Mấy tên đệ tử của Vạn gia quả thực không thể tưởng tượng nổi, vì thế, Linh Giám và Linh Thuật trong lòng cũng kìm nén một hơi, vội vã muốn bẩm báo sư môn về việc ác của Vạn gia.

Hai người họ cứ một đường bay nhanh như thế, sau mười ngày đã về tới sơn môn, chạy thẳng tới động phủ của sư phụ. Dọc đường gặp một số sư huynh đệ, đua nhau chào hỏi.

Trước một cái động phủ phía dưới Đan Đỉnh phong, bên trong mây mù bay quanh quất, giữa một mảnh dược thảo, một vị thư sinh trung niên đứng thẳng thân người, quay đầu vuốt râu mỉm cười. Người này tướng mạo nho nhã, một thân phong độ của người trí thức, ba chòm râu xanh tăng thêm khí độ xuất trần. Người này, chính là sư phụ của hai người Linh Giám, Nhược Thủy chân nhân của Đan Nguyên tông.

- Đệ tử bái kiến sư phụ!

Hai người Linh Giám vội vàng đi nhanh tới trước, cùng nhau thi lễ.

- Ha ha! Trở về là tốt rồi! Chuyến này thuận lợi chứ?

Nhược Thủy chân nhân ngữ khí ôn hòa, quan sát đánh giá từ trên xuống dưới không ngừng hai đồ đệ.

- Sư phụ! Đệ tử thiếu chút nữa không gặp được lão nhân gia ngài rồi!

Linh Giám đáng thương nói một câu, đôi mắt không ngờ lại đỏ lên, lộ ra vẻ ủy khuất của gương mặt. Linh Thuật bên cạnh cũng liên tục gật đầu, tỏ ý sư huynh nói không giả.

Nhược Thủy chân nhân khẽ nhíu mày, ồ một tiếng, xoay người đi tới trước một gốc dược thảo, nhẹ giọng hỏi:

- Rốt cuộc xảy ra chuyện gì?

Linh Giám liền cặn kẽ nói một lần về hết thảy việc đã phát sinh trên đường từ khi đi cho đến lúc về. Nhất là chuyện đệ tử của Vạn gia thấy lợi bỏ nghĩa, tranh đoạt đan dược, hai sư huynh đệ hắn làm sao có lực chiến lui địch. Hắn nói tình cảm dạt dào, rất sống động. Linh Thuật lại kéo áo bào bị rách ở một bên phụ họa, bày tỏ tình thế nguy cấp lúc đó, cuối cùng hai người nhờ hồng phúc của sư phụ, bấy giờ mới toàn thân thối lui !

Hai sư huynh đệ nói xong rồi, có chút bất an nhìn sư phụ.

Nhược Thủy chân nhân nhìn dược thảo trước người, ông ta trầm ngâm hồi lâu, chậm tiếng nói ra:

- Ai! Xích Dương thảo này thích chịu rét, lại có tiếng không có miếng rồi!

Linh Giám có chút chột dạ nhìn sư đệ một cái, vội vàng lại nói ra:

- Hành vi của đệ tử Vạn gia cũng đưa tới công phẫn, có đồng đạo tu sĩ qua đường gặp chuyện bất bình, rút dao tương trợ.

Hai sư huynh đệ con cũng cảm ân giúp đỡ của người đó, bèn tặng hắn đan dược, tỏ lòng biết ơn!

- Hừ!

Nhược Thủy chân nhân khẽ hừ một tiếng, chậm rãi xoay người lại, nhìn hai đồ đệ, không nhanh không chậm nói ra:

Đan Nguyên tông ta từ trước đến nay không thích tranh đấu, bản lãnh của hai người các ngươi còn tưởng là vi sư không biết sao? Nhận ân huệ của người đương nhiên ghi nhớ trong lòng, không thể làm ra việc bạc tình bạc nghĩa đó được.

Biết không có gì qua mặt được sư phụ, hai vị đồ đệ là hạng người gì, Nhược Thủy làm sư phụ đương nhiên rõ ràng. Mới vừa rồi trong lời nói của hai người có chỗ vô cùng không thật căn bản không gạt được ông ta. Chỉ có điều, ông ta tính tình thuần hậu, chỉ nói cảnh tỉnh. Cũng may hai đồ đệ này biết điều, lại sờ thấu tánh khí của sư phụ, thấy thế không ổn, vội nói ra thực tình có người cứu giúp.

Nhược Thủy chân nhân nhìn trên mặt của Linh Giám và Linh Thuật lộ ra vẻ bối rối, ông ta cũng không muốn làm khó đồ đệ, khoát tay nói ra:

- Vạn gia chẳng qua là một gia tộc, lại ỷ vào uy thế của Chính Dương tông tùy ý làm xằng làm bậy. Vi sư sẽ báo chuyện này cho tông chủ biết, hai người các ngươi đi xuống nghỉ ngơi đi!

Hai người Linh Giám như được đại xá, vội vàng khom người xưng phải, liền muốn quay đầu rời đi.

- Người cứu hai ngươi tên họ là gì? Vi sư sau này gặp cũng tiện nói lời cảm tạ!

Nhược Thủy chân nhân hỏi với một câu theo sau.

Linh Giám chưa lên tiếng, Linh Thuật thoát ra xa mấy bước quay đầu lại giành đáp:

- Sư phụ không cần để trong lòng, người đó bất quá là một tán tu mà thôi!

Thấy sắc mặt của sư phụ lại xụ xuống, Linh Giám vội vàng quay qua Linh Thuật ra vẻ dạy dỗ nói ra:

- Sư đệ nói năng cẩn thận! Tán tu cũng là tu sĩ, không thể vô lễ!

Tiếp đó hắn lại cười hề hề, xoay người nói ra:

- Sư phụ, người đó gọi là Lâm Nhất, hình như đến từ một đia phương được gọi là Đại Thương! Nếu như không có chuyện gì nữa, đệ tử cáo lui!

Nhược Thủy chân nhân gật đầu nhẹ nhàng, nhớ kỹ cái tên Lâm Nhất của người này, vuốt râu im lặng. Thấy hai đồ đệ đã vui mừng chạy đi, ông ta bỗng nhiên trong lòng ngẩn ra, lên tiếng nói to lên:

- Trở lại đây cho ta!

Linh Giám và Linh Thuật bất đắc dĩ dừng bước, hai mặt nhìn nhau, thầm nghĩ sư phụ hôm nay sao thế? Sẽ không nhìn thấu tên Lâm Nhất kia là vì mình gánh tội chứ?

- Lặp lại lần nữa, người đó có phải tới từ Đại Thương hay không?

Giọng của Nhược Thủy chân nhân bỗng nhiên trở nên nghiêm nghị.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free