Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 525:

- Đừng chạy! Đứng lại cho ta!

Bốn tên Vạn gia đệ tử kia vừa thấy Lâm Nhất muốn chạy, vội vàng hô to đuổi theo, cũng không người nào để ý tới sư huynh đệ Linh Giám dưới nhà tranh. Hai huynh đệ này cảm thấy nhẹ nhõm đáy lòng, nhìn nhau thở phào một cái, căn bản không để ý tới Lâm Nhất chạy trốn, cũng không cùng chung mối thù như vừa rồi nữa.

Nhanh như gió táp, Lâm Nhất trong nháy mắt liền xông ra hai ba mươi trượng. Phía sau bốn người vây chặn không kịp, chỉ có thể thi triển ngự phong thuật đuổi theo.

Tên nam nhân toàn thân hơi hám cường đạo kia truy đuổi phía trước nhất, ngón tay chỉ một cái về trước, phi kiếm bên người liền xẹt qua một đạo lưu quang, thẳng đến sau lưng của Lâm Nhất.

Lâm Nhất cũng không quay đầu lại, thuận tay ném một cái về phía sau. Một mảnh lân giáp đen nhánh đột nhiên hóa thành một mặt giáp thuẫn, chặn thế tới của phi kiếm. Ba tên Vạn gia đệ tử còn lại thấy thế, cũng không thể không tiếp đón chu đáo, đua nhau tế ra phi kiếm.

Trong quá trình chạy trốn, Lâm Nhất không quên lưu ý tình hình sau lưng. Thấy mấy người đằng đằng sát khí, đuổi sát không buông, hắn thực sự nổi giận! Mấy tên đệ tử của Vạn gia kia không chút kiêng kỵ như thế, xem ra là hoành hành ngang ngược lâu rồi! Cho dù một mực nhượng bộ, nhưng lại muốn chạy trốn đến khi nào mới có thể thôi!

Sát ý đột nhiên nảy sinh, Lâm Nhất dừng lại thân hình, không ngờ lại lộn vòng lại ngay tại chỗ, đột nhiên trở lại. Trong tay hắn đã xuất hiện thêm thanh trường kiếm với lửa đỏ bay múa, đón đầu bổ về phía nam nhân xông vào trước nhất.

Không ngờ tới đối phương còn dám quay lại, phi kiếm của nam tử kia bị giáp thuẫn ngăn cản, không kịp triệu hồi, dưới sự bất ngờ không kịp đề phòng, gã ta vội vàng tế ra một kiện áo giáp. Chỉ có điều, áo giáp của gã ta chưa triển khai, Lâm Nhất đã đến trước người.

- Chết...!

Lâm Nhất cầm trong tay Xích Viêm kiếm, quát to một tiếng, lập tức bổ mạnh tới. Việc nghịch tập bất thình lình như thế, đối phương làm gì né tránh được, ngay chớp mắt liền bị một đám lửa nuốt sống.

Sau khi một kích thành công, Lâm Nhất thừa cơ nắm lấy túi càn khôn và áo giáp của đối phương. Ngay miệng ba tên Vạn gia đệ tử trố mắt, hắn xoay người liền tháo chạy, thuận tay lại thu giữ phi kiếm và giáp thuẫn.

- Giết đệ tử của Vạn gia ta, ngươi nhất định phải chết!

Ba người còn lại giật mình tỉnh lại, một người trong đó dương tay ném ra một đạo ngọc phù. Quang mang của nó nhoáng lên một cái, một tiếng 'Vèo' liền biến mất ở không trung. Lâm Nhất trong lúc cấp bách vẫn chưa phát giác sự dị thường của đối thủ, chỉ có Bạch Tán Nhân ở trong nhà tranh thấy thế, trong ánh mắt có hàn mang lóe lên!

- Người nào chết còn chưa chắc chắn đâu!

Lâm Nhất vẫn chưa nghiên cứu kỹ dụng ý trong lời nói của đối phương, hắn lao về trước trốn ra khoảng hai mươi trượng, lại một lần nữa lặp lại chiêu cũ, quay đầu lộn lại, khiến cho ba tên đệ tử của Vạn gia sợ tới mức vội vàng tản ra một bên, từng người khởi động phi kiếm nghênh đón.

Không giết ba người này, căn bản chạy không thoát. Lâm Nhất vào thời khắc này, đã ném Bạch Tán Nhân cùng với huynh đệ Linh Giám ra sau đầu.

Sát ý trong đôi mắt của Lâm Nhất dần thịnh lên. Thân hình nhoáng lên một cái, liền đánh về phía người cách hắn gần nhất. Phi kiếm của người đó đang bay tới ngay mặt. Hắn ta điểm ngón tay một cái, Xích Viêm kiếm mang theo hỏa diễm đốt người, nằm ngang giữa không trung, một tiếng "đương…

vừa đúng lúc ngăn lại đường đi của phi kiếm.

Lúc này, hai thanh phi kiếm khác một trái một phải đánh tới Lâm Nhất, sát khí lẫm lẫm.

Bước ngoặt nguy hiểm, thủ quyết của hắn bay ra như ảnh vậy, giáp thuẫn và Huyền Thiên thuẫn bỗng nhiên bay ra. Hai tiếng "Đinh... Đương …

thuận lợi chấn động phi kiếm đến giữa không trung.

Lâm Nhất không ngừng bước, thân hình bắn lên, cánh tay rung lên. Lang Nha kiếm bỗng nhiên bắn ra hào quang hơn trượng, liền chém xuống người tên đệ tử phía trước.

Tên đệ tử của Vạn gia kia cũng là tu vi của Luyện Khí tầng tám, thấy Lâm Nhất thế tới hung mãnh, trong lòng biết không ổn, liên tục vỗ vài đạo lá bùa lên người, lại vội vàng tế ra một thanh phi kiếm khác nghênh đón tiếp lấy.

Người này thật ra thì vội vàng mà không loạn, trong phút chốc lại tế ra thế công. Trong mắt của Lâm Nhất nhoáng lên ánh sáng lạnh. Linh lực trên người nhanh chóng trào vào phi kiếm trong tay. Một tiếng nuốt "ực...

rõ ràng, Lang Nha kiếm mang theo sát khí hàn triệt nội tâm gào thét mà đi.

- Xoảng...!

Một tiếng động vang lên, phi kiếm của đối phương bị đánh bay đến giữa không trung, đã bị cong vẹo khó mà chống đỡ được.

- Crắc...!

Lang Nha kiếm với thế không thể đỡ, giữa cấp bách liền bổ tới trên người của đối thủ.

Mấy tầng khải thuấn bảo vệ trên người tên đệ tử của Vạn gia kia lập tức nát vụn. Gã ta cả kinh cấp tốc lui nhanh, mà chẳng biết lúc nào từ phía sau sáng lên một đạo kiếm mang, như chớp giật liền bổ ra thân thể của gã ta. Người này không kịp phát ra một tiếng kêu thảm, liền trở thành hai mảnh thịt máu dầm dề, ngã nhào xuống đất.

Lâm Nhất căn bản không để ý tới thi thể trên đất, cầm lấy túi càn khôn và phi kiếm của đối phương, không chạy trốn nữa, mà hung mãnh đánh về phía hai tên đệ tử của Vạn gia còn sót lại.

Vừa vặn bốn người liên thủ ra tay bá đạo, đuổi theo một người chạy trối chết. Chẳng qua là giữa mấy hơi thở, bốn người đã chết mất một nửa, mà người bị đuổi giết không tổn hao chút nào. Tình hình cấp tốc nghịch chuyển, khiến cho hai tên đệ tử của Vạn gia ngẩn người, nỗi kinh hoàng dâng lên trong lòng.

Thấy đối phương quay đầu giết tới đây, hai người này ý chí chiến đấu hoàn toàn không có, xoay người liền tháo chạy! Còn Lâm Nhất thì sát ý đang dày đặc, căn bản không muốn buông tha đối thủ. Sau khi hắn thu hồi Xích Viêm kiếm và Huyền Thiên thuẫn, hắn cầm Lang Nha kiếm liền đuổi theo.

Không động thủ cũng không sao, động thủ, chỉ có kết quả ngươi chết ta sống. Vạn gia mặc dù không phải Lâm Nhất hắn có thể trêu chọc, nhưng mà nếu đã giết hai người, thù hận cũng đã kết rồi, thì dù có lưu lại hai người sống nữa chính là họa hại.

Bên trong nhà tranh, hai người Linh Giám và Linh Thuật vì sự dũng mãnh của Lâm Nhất mà khiếp sợ không thôi. Một tán tu có tu vi tầng bảy như vậy, nhìn như nhát gan sợ phiền phức, còn bị huynh đệ mình lược thi tiểu kế gánh tội. Hai người họ mừng thầm còn muốn mượn cơ hội thoát thân, tức thì tán tu bị người khinh thị hơn nữa hình dáng không có gì đặc biệt này, trong nháy mắt không ngờ lại giết hai người trong hàng đệ tử của Vạn gia, vẫn không buông tha truy đuổi giết tới cùng.

Người này vũ dũng khó ngăn cản, nếu như quay đầu lại gây sự với mình thì xong rồi! Đó là một người tâm ngoan thủ lạt, còn đáng sợ hơn so với bốn tên đệ tử của Vạn gia kia!

Vào thời điểm sư huynh đệ Linh Giám trong lòng bồn chồn lo lắng, bên cạnh bếp lò cách không xa sau lưng hai người bọn họ, Bạch Tán Nhân càng kinh ngạc hơn! Ông ta há miệng, chòm râu run rẩy, giống như sét đánh vậy, hai tròng mắt kinh ngạc nhìn chằm chằm Lang Nha kiếm trong tay Lâm Nhất, lẩm bẩm nói:

- Đây là Lang Nha kiếm, đây là Lang Nha kiếm của ta...!

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free