Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 509:

Ở nơi xa xôi chạy tới tìm người thân, nghe nói Mộc gia đang ở trước mắt, Lâm Nhất cũng đi theo người của Thiên Long Phái mà cao hứng. Thế nhưng những người trước cửa này của đối phương rõ ràng nhìn thấy con cháu của Mộc gia, lại thấy không có người nào lộ ra chút vẻ mặt mừng rỡ, ngược lại hiện ra sắc mặt cao cao tại thượng. Ai! Huyết mạch thân tình này vẫn còn dư lại bao nhiêu đâu!

Lúc bước vào đình viện, tinh thần của Lâm Nhất không khỏi rung lên. Sau khi hắn bận rộn bỏ lại tâm tư tạp loạn, tử tế cảm nhận, mới thấy trong đình viện lại có một chút linh khí nhàn nhạt đang cuộn trào. Không hổ là tu tiên gia tộc, chỗ ở cũng bất phàm như thế, là địa phương tốt để tu luyện a!

Người trẻ tuổi dẫn đường trước mặt thấy bộ dáng chưa thấy qua việc đời của Lâm Nhất, không khỏi bật cười một tiếng, đắc ý huyền diệu nói:

- Vị Lâm đạo hữu này, Mộc gia ta thế nào hả?

Lâm Nhất bấy giờ mới cảm thấy mình có chút thất thố, bị người chê cười rồi. Hắn liếc mắt đối phương một cái hờ hững, đáp:

- Rất tốt!

- Ha ha! Lâm đạo hữu cũng biết nói chuyện! Danh tiếng của Mộc gia ta ở vạn dặm Lạc Hà Sơn, đó cũng là danh chấn nhất phương. Gia chủ cũng là tằng tổ phụ của ta, giờ này đã là cao thủ của Trúc Cơ hậu kỳ rồi. Chà chà! Trong Lạc Hà Sơn này có thể nói là người đứng đầu Trúc Cơ kỳ a!

Trước mặt người ngoài vừa tới thổi phồng một phen cảm giác rất tuyệt! Người trẻ tuổi này cho là như thế.

Lâm Nhất cũng không nhận ra đối phương đang bốc phét. Cao thủ của Trúc Cơ kỳ với hắn mà nói chính là một ngọn núi cao khó có thể vượt qua. Cũng khó trách Mộc gia này có thể ở đây hùng cứ một phương mấy trăm năm, quả nhiên là không thể khinh thường. Trước cửa hắn cũng đã cảm nhận được sự lãnh đạo của Mộc gia, nội tâm hắn có chút thấp thỏm lo âu. Rốt cuộc cần nhờ vã Giang trưởng lão giải quyết mới được, sự tình còn sót lại vẫn phải đi một bước nhìn một bước đi!

- Hãy còn không biết vị đạo hữu này xưng hô như thế nào nha

Lâm Nhất khiêm hòa cười nói.

- Ta tên là Mộc Thanh Thiền, chính là đệ tử có chữ Thanh của Mộc gia. Bọn ngươi vận khí tốt, đặt vào trước đây, gia chủ căn bản sẽ không biết tới khách đấy.

Người đó ngược lại không khó nói, trong giọng nói đều là vẻ kính ý đối với gia chủ, cũng như đối với Lâm Nhất thấu lộ ra địa vị chí tôn của vị gia chủ này tại Mộc gia.

Hai người khi nói chuyện liền đến trước sảnh đường, Lâm Nhất và Mộc Thanh Nhi thức thời dừng bước lại, đợi Mộc Thanh Thiền bẩm báo một tiếng.

Mộc Thanh Thiên vừa xoay mặt chạy vào một chút lại đi ra, nói với hai người:

- Theo ta tiến vào đi!

Lâm Nhất sau khi chắp tay cảm tạ, hắn liền ra hiệu với Mộc Thanh Nhi, nhấc chân đi vào đại sảnh nhà chính của Mộc gia. Bên trong phòng đang có một vị lão giả ngồi ghế chính vị ở đầu trên, hẳn là gia chủ của Mộc gia, quý vị khách quan hai bên chia nhau ngồi mấy người.

Ánh mắt của Lâm Nhất thoáng qua thật nhanh, liền cúi đầu cúi người hành lễ, nói ra:

- Lâm Nhất bái kiến Mộc gia chủ, bái kiến các vị tiền bối!

- Mộc Thanh Nhi bái kiến Mộc gia trưởng bối, bái kiến các vị tiền bối!

Mộc Thanh Nhi cũng không dám chậm trễ, đứng bên cạnh người Lâm Nhất, theo quy củ của giang hồ cúi người ôm quyền.

Mọi người trong phòng nhiều hứng thú đánh giá Lâm Nhất và Mộc Thanh Nhi. Người trẻ tuổi kia của Vạn gia nhìn thấy dung nhan xinh đẹp của Mộc Thanh Nhi, hai mắt tỏa sáng, lộ ra thần sắc tán thưởng.

Lão giả ngồi ở chính vị tay vuốt râu dài, khẽ vuốt cằm, trầm giọng nói ra:

- Lão phu mới vừa nghe đến động tĩnh trước viện, biết được hai người các ngươi đến từ Mộc gia của Đại Thương. Thế nhưng có bằng chứng gì không?

Lão giả trong lúc nói chuyện ánh mắt quét qua hai người. Lâm Nhất cảm nhận được thân thể có một trận thanh hàn chi ý thấu xương, trong lòng thầm lẫm, không dám ngẩng đầu, cúi người đáp:

- Có ấn tín của Mộc gia làm chứng!

Hắn ra hiệu với Mộc Thanh Nhi bên cạnh, nói:

- Mộc cô nương xin lấy ra ấn tín mà lệnh tôn đưa cho cô!

Thần tình của Mộc Thanh Nhi kinh ngạc. Lúc rời khỏi Cửu Long sơn, phụ thân giao cho nàng một khối ấn giám làm bằng ngọc, được nàng ta một mực cất giấu trong người, chưa bao giờ nhắc tới với bất kỳ người nào! Nàng ta không biết là, Giang trưởng lão đã nói cho Lâm Nhất nghe về những điều này. Huống chi, chút ít đồ vật ẩn giấu trên người một cô gái cũng căn bản không thể gạt được thần thức của tu sĩ.

Mộc Thanh Nhi không kịp nghĩ nhiều, vội vàng móc ra một khối ấn giám từ trong lòng. Cô vừa mới giang bàn tay ra, ấn giám kia liền rời tay bay ra.

Mộc gia chủ cách không bắt tới ấn giám, cầm trong tay nhìn nhìn một chút, thấy trên ngọc thạch nhuận hoàng, có một chữ Mộc phong cách cổ xưa, nói ra:

- Không sai, vật này chính là ấn giám của Mộc gia ta, để lại làm ấn tín chi dụng của hai nhà.

Ông ta đưa bàn tay ném đi, ấn giám lại chậm rãi về tới trong tay của Mộc Thanh Nhi.

Sau khi Mộc Thanh Nhi cẩn thận thu hồi ấn giám, chợt thấy thân thể căng thẳng, không ngờ lại hai chân cách mặt đất, sợ tới mức nàng ta liền muốn kinh hô, một bên Lâm Nhất cũng là mặt biến đổi. Đối phương đây là muốn làm gì?

... ...

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free