Vô Tiên - Chương 507:
Lão giả hơi khép hai mắt lại, hiển nhiên đã có chút bất mãn đối với vẻ ngông cuồng của Mộc Thiên Viễn. Ông ta hừ lạnh một tiếng, liền cất bước đi về phía trước. Người trung niên phía sau im lặng không lên tiếng, chỉ có người tuổi trẻ kia chắp tay một cái với Mộc Thiên Viễn, nặn ra một nụ cười.
Ba người cùng đi với Mộc Thiên Viễn xuyên qua đình viện có hòn non bộ hoa cỏ, đi tới phòng khách phía sau.
Phía trước phòng khách có một vị lão giả đứng đấy, sau khi gặp được người tới liền bật cười ha hả:
- Vạn lão đệ đến hàn xá, thật là vẻ vang cho kẻ hèn này! Mộc mỗ không từ xa tiếp đón, xin thứ tội!
Ông ta nói xong đi lên hai bước, rơi xuống nấc thang trước cửa nghênh đón!
Vạn lão đệ chính là gia chủ của Vạn gia, họ Vạn tên Thanh Sơn. Sau khi ông ta nhận được truyền giản của Mộc gia, liền dẫn con trai và cháu trai đi tới gặp gỡ.
Vạn Thanh Sơn một đường sắc mặt âm trầm, thấy đối phương bước xuống thềm nghênh đón, sắc mặt dần chuyển biến, chắp tay hoàn lễ nói:
- Mộc huynh có hy vọng Kim Đan, thật đáng mừng a!
Hai người phía sau ông ta cũng khom người thi lễ nói:
- Bái kiến Mộc gia chủ!
Mộc gia chủ cũng khoảng 67 tuổi, khuôn mặt gầy guộc, râu tóc xám xịt, hai mắt có thần. Sau khi ông ta khẽ vuốt cằm với hai vãn bối của đối phương, tay vịn râu dài cười nói với Vạn Thanh Sơn:
- Ta và ông quen biết nhau hơn trăm năm, trong ngày thường khó có được tụ họp một chút! Mộc mỗ cũng chẳng qua mượn cơ hội này, tiện mời Vạn lão đệ đến uống chén rượu nhạt, tự tự việc nhà thôi! Vạn lão đệ chớ khách khí, mời vào trong dùng trà!
Ông ta khoát tay với Mộc Thiên Viễn, mời người này rời đi, thuận tiện đón tiếp khách tới vào phòng.
Thần sắc của Mộc Thiên Viễn kính cẩn lui về phía sau mấy bước, vào lúc hắn xoay người sắp sửa rời đi, có một nam nhân trung niên vóc người cao to đi ra từ Tây Khóa Viện, để râu xanh ba chòm. Thấy ông ta, hắn vội vàng khom người thi lễ nói:
- Bái kiến tứ thúc phụ!". Người tới tên là Mộc Chí Tín, nằm trong chữ lót Chí ở Mộc gia, tuổi tác và tu vi cùng thứ tư, được người gọi là tứ trưởng lão, hoặc là tứ thúc phụ, tứ thúc tổ.
Người kia cười nói:
- Đây không phải là Thiên Viễn sao! Tu vi tiến triển không ít! Ngươi trở về khi nào thế?
Mộc Thiên Viễn thẳng người lên, có chút tự đắc đáp:
- Chất nhi tu vi hơi có tiến thêm thôi, không dám nhận tứ thúc phụ khen ngợi! Chất nhi lần này vừa khéo theo trưởng bối trong nhà đi ra ngoài làm một số chuyện, thuận đường về nhà tới xem một chút, liền được lệnh của tổ phụ đến trước cửa làm người tiếp khách!
- Ha ha! Đây hẳn là ý coi trọng của tộc thúc! Thiên Viễn chính là nhân tài kiệt xuất trong đám con cháu của Mộc gia ta, dĩ nhiên là hình mẫu cho các đệ tử.
Người trung niên lấy giọng của trưởng bối cố gắng an ủi một câu, lại nói:
- Ta đi ra ngoài hơn tháng cũng mới trở về, bây giờ liền cùng tộc thúc giáp mặt chúc mừng đi!
Ông ta đi hai bước dừng lại, xoay người hỏi:
- Thiên Viễn, đã có bao nhiêu khách tới rồi?
Mộc Thiên Viễn trả lời:
- Nhan gia chủ của Nhan gia và Vạn gia chủ của Vạn gia đều đã tới rồi, còn sót lại chính là một số tán tu ngưỡng mộ Mộc gia ta, cũng đều an bài đi vào vào Đông Khóa Viện rồi!
- Được rồi, ta đã biết!
Người trung niên cất bước đi tới phòng khách. Mộc Thiên Viễn bấy giờ mới lần nữa quay đầu về phía đại môn. Con cháu cùng với tộc nhân của Mộc gia bên ngoài thấy hắn đi ra, đều là thần sắc ngưỡng mộ đáp lại, khiến cho hắn ưỡn ngực lên, ý khí hăng hái!
Ba mươi tuổi đầu niên kỷ liền đạt đến tu vi của Luyện Khí tầng chín, lại là nội môn đệ tử của Chính Dương tông, đây cũng là điều mà nhiều con cháu của Mộc gia khâm phục và hướng tới! Trong đồng lứa có chữ Thiên của Mộc gia, Mộc Thiên Viễn có thể nói xuất tẫn danh tiếng.
Còn trẻ như vậy đã có tu vi cao như thế, đợi một thời gian, Trúc Cơ hẳn là sự tình nước chảy thành sông. Mộc Thiên Viễn hắn chính là gia chủ tương lai của Mộc gia! Mộc Thiên Viễn đắc chí vừa lòng, nhìn ra dãy núi xa xa, vào lúc đang một mình cảm khái, phát hiện một đám người tới trước cửa, hắn không khỏi nhíu mày.
Cách ăn mặc của đám người kia không phải người địa phương, đi đầu chính là một người trẻ tuổi, rõ ràng là thứ tiểu tử nông thôn chưa thấy qua việc đời, đứng trước cửa lớn cách đó không xa hết nhìn đông tới nhìn tây. Thấy người nọ một đường chặn đường trước cửa, Mộc Thiên Viễn có chút không nhanh, liền muốn đuổi người nọ ra, lời đến khóe miệng lại nhịn xuống.
Vì sao? Chỉ vì người trẻ tuổi này là một tu sĩ, tuổi không lớn lắm lại có tầng bảy tu vi, thêm nữa ngày hôm nay lại là ngày vui của Mộc gia, rốt cuộc vẫn không nên đóng cửa đuổi khách. Mộc Thiên Viễn tùy ý chắp tay một cái nói ra:
- Vị đạo hữu này là môn phái nào? Nếu như đi tới chúc mừng, mời đi Đông Khóa Viện uống chút ít rượu nhạt! Người phàm tục còn lại, xin thứ cho Mộc gia không tiện tiếp đãi, hay là mau mau rời đi, không nên cản đường!