Vô Tiên - Chương 505:
Tuổi tác cùng đối phương không xê xích bao nhiêu, mà kinh nghiệm bản thân và nhận biết lại không hoàn toàn giống nhau. Lâm Nhất cũng không biết làm thế nào khuyên giải an ủi đối phương, hắn không làm gì khác hơn là nói ra:
- Việc do người làm! Văn Hiên đạo hữu chớ nản lòng mới phải!
Ánh mắt của Phan Văn Hiên hàm chứa cảm kích gật đầu một cái! Trên đời này, không phải mỗi người cũng sẽ vào lúc ngươi đau lòng chú ý ngươi. Trong cuộc đời, người chân chính đã hiểu ngươi, cũng như cho ngươi lời an ủi hữu ích, càng ít!
Phan Văn Hiên vào lúc này có thể cần nhất chính là một lời an ủi!
Thời tiết đã đến tháng năm, trong núi rừng nóng bức vô cùng, không có một tia gió. Mọi người trong trận pháp giống như đặt mình trong trong một thế giới khác, cảm nhận không được bất luận sự khốn nhiễu nào của sự nóng ẩm.
Đêm dần khuya, một vầng Tân Nguyệt như câu treo lên ngọn cây. Bên dưới mặt trăng nhàn nhạt, trên hồ nước của rừng cây xoay chung quanh, sương trắng bay lên, từ từ phiêu tán mở, như muốn thôn phệ hết thảy.
Sương mù màu trắng kia thổi qua mặt nước, tràn qua chỗ trận pháp của mọi người, bao phủ tới rừng cây. Cây lá kia sau khi đụng phải sương mù, truyền đến tiếng vang bị rớt xuống, lại có lá cây khô héo vàng úa, không có gió thổi mà tự rơi.
Dị tượng kinh động đến mọi người trong trận, trái phải đều lộ vẻ động lòng. Đây vốn là lúc hoa nở, không ngờ lại cho người hàn ý tiêu sát!
- Khí độc!
Đây là thanh âm của Phan Văn Hiên. Mọi người nghe ngóng sắc mặt thay đổi. Nếu không có trận pháp của Lâm Nhất che giấu, ai có thể trốn được khí độc tử vong chạm vào này chứ?
- Xoạt... Xoạt...
Có tiếng nước được truyền đến từ hồ nước.
Mọi người chưa ổn định tâm thần vội vàng nín thở ngưng thần nhìn lại. Sương mù thật dày kia cuồn cuộn dữ dội một trận, như bị gió thổi, đua nhau bay tới bốn phía. Sương trắng trên hồ nước trong khoảnh khắc trở nên nhạt nhòa rất nhiều, chỉ có động tĩnh của tiếng nước là lớn thôi. Trên mặt nước yên tĩnh như nước đọng ấy, nổi lên từng đạo gợn sóng.
Lâm Nhất bên trong trận pháp ngưng tụ lại hai mắt, cũng âm thầm kinh ngạc! Đang lúc hoàng hôn, hắn thấy bên cạnh hồ nước không có một ngọn cỏ, liền cẩn thận lưu ý chung quanh, vẫn chưa phát hiện động tĩnh gì. Dưới thần thức dò xét, phía dưới hồ nước xanh đen khó phân biệt, sau đó hắn kết luận hồ nước này dị thường, liền không cho bất kỳ người nào tới gần hồ nước.
Bây giờ Lâm Nhất thấy dị tượng của hồ nước xuất hiện nhiều lần, hắn không khỏi có chút hối hận. Nếu không phải sắc trời đã tối, lại là Phan Văn Hiên đề nghị, hắn dứt khoát sẽ không để cho mọi người cắm trại ở đây. Thế nhưng hối hận cũng đã chậm, chỉ có thể trách bản thân mình bị ý nghĩ may mắn quấy phá.
- Xoạt...!
Tiếng nước càng thêm mãnh liệt, vào lúc mọi người ở đây mắt không chớp, tiếng cự vật vạch nước kinh động khắp nơi, cùng theo có chấn động do núi đá rơi xuống đất...
- Đông... Đông...
Trong dòng nước chảy cuồn cuộn, một cự vật lớn khoảng hai ba trượng, to y hệt như bãi đá chậm rãi trồi lên từ trong nước.
Một cái đầu lâu to lớn ngẩng lên dưới bệ đá, lại như bọ dáng của Giao Long được lưu truyền trong bức họa. Hai nhục cơ ở sau ót mơ hồ nhô ra. Hai mắt lớn chừng miệng chén nửa mở nửa khép, trước cai miệng dài có lỗ mũi lớn khoảng đầu người. Dưới hàm một loạt nhục tu thở dài hự hự rung chuyển không ngừng, trên dưới quanh người còn hiện đầy lân giáp chằng chịt.
- Hô...
Quái vật kia há to miệng rộng, phun ra một đạo sương trắng, như cuồng phong gào thét vậy. Bốn phía mặt nước tức khắc gió cuồn cuộn mây tuôn trào, thanh thế khiếp người!
Bên trong trận pháp có người kinh hô liền đứng lên, bị Lâm Nhất quát bảo ngưng lại. Hắn cũng truyền âm báo cho mọi người, trận pháp có pháp môn tàng hình ẩn tích, từng người không nên kinh hoảng!
- Đây là độc ngao!
Phan Văn Hiên lần này không lên tiếng, mà là truyền âm cùng Lâm Nhất.
- Độc ngao lại là ngư giao, chính là đầu thuồng luồng lưng rùa, ẩn thân chỗ sâu vùng lầy dưới nước, thích phun mây nuốt sương, cả người kiên cố, cứng rắn không thể phá. Bối giáp của nó là đồ vật tốt luyện chế pháp khí. Chỉ có điều con thú này chưa trưởng thành, xem ra là một một yêu thú cấp hai.
Phan Văn Hiên nói liên tục, hiển nhiên cực kỳ quen thuộc đối với con thú này. Trong lòng của Lâm Nhất biết trong ngọc giản của Huyền Nguyên chân nhân lưu lại thô sơ giản lược không hoàn toàn, dĩ nhiên, thấy con quái vật này cũng sẽ không hoàn toàn không biết lai lịch của nó.
- Tiêu đạo hữu, vật này nếu là yêu vật cấp hai, vậy sẽ dễ đối phó chứ?
Lâm Nhất có chút mong chờ muốn thử, tự phụ có thể giết quái vật này. Chỉ có điều hắn suy nghĩ một chút nên hỏi một câu.
Phan Văn Hiên lắc đầu liên tục, truyền âm nói:
- Con thú này tu vi không kém gì tu sĩ của Luyện Khí kỳ tầng sáu. Độc vụ của nó hãy còn không có gì đáng ngại, chỉ có thể xác vô cùng cứng rắn, chính là tu sĩ của Luyện Khí tầng chín cũng khó mà rung chuyển một thân kiên cố của nó. Đạo huynh không được vọng động, để tránh dẫn đến mầm tai vạ!
Lâm Nhất nghe xong Phan Văn Hiên nói, hắn lo lắng. Nếu như quái vật này lên bờ, đụng phải trận pháp thì sẽ như thế nào? Nếu như trận pháp lộ ra sơ hở ra, những người của Thiên Long Phái khó tránh khỏi phải gặp khói độc kia đồ hại.
Lâm Nhất vừa mới đánh ra hai pháp quyết gia cố trận pháp, một đạo kiếm cầu vồng lao tới từ xa, sau đó lướt qua ngọn cây, dạo qua một vòng vây quanh độc ngao kia, từ bên trên nhảy người xuống. Thân của hắn cao to, tướng mạo không tầm thường, dưới hàm ba hàng râu xanh tăng thêm khí độ trầm ổn. Hắn rơi trên mặt đất, điểm ngón tay một cái, phi kiếm kia lóe lên quang mang một cái, lập tức bay vút lên hơn trượng.
Độc ngao kia mới vừa tới mép nước, cảm nhận được nguy cơ hàng lâm, nó vung vẩy dưới cái đầu, há ra cái miệng rộng như sư như hổ gầm rú một tiếng. Tiếng rung mười dặm, bốn phía sương mù theo đó chợt chậm lại, khí thế của nó khiếp người. Trong trận pháp, mọi người của Thiên Long Phái không khỏi vì đó động dung.
... ... ...