Vô Tiên - Chương 502:
- Tại hạ tu vi thấp kém không đáng nhắc tới, đối với Tiên môn và gia tộc ngược lại không phải không biết gì cả. Trong dãy núi Hạ Tây này có không ít linh mạch, giúp cho Tiên môn và gia tộc cư trú. Tiên môn lớn có Chính Dương tông, nhỏ chút có Đan Nguyên tông, Ẩn Nguyên tông... Còn sót lại chính là một vài gia tộc rồi, hơi có chút danh khí chia ra làm Xích Hà lĩnh của Vạn gia, Tê Phượng Pha của Mộc gia, Thúy Ngọc phong của Nhan gia. Còn Mộc gia mà đạo huynh nói, có phải là Tê Phượng Pha của Mộc gia hay không?
Phan Văn Hiên nói.
Tê Phượng Pha của Mộc gia sao? Nghe giống như Tây Phượng sơn của Mộc gia, phải hay không phải, chỉ có đi mới biết.
Lâm Nhất đi theo Phan Văn Hiên bay qua hai đạo sườn núi, theo một dòng suối lại đi hai ba dặm về phía trước, đi tới một cái thị trấn nhỏ của dãy núi bao quanh theo sông ngòi mà thành.
Đây cũng là Lạc Hà trấn mà Phan Văn Hiên đã nói, có chừng trăm gia đình, là khu vực đi vào thâm sơn rừng rậm cần phải đi qua. Phòng ốc bên trong trấn được xây nên theo sườn núi bên khe suối. Gác làm bằng gỗ chiếm đa số, cao thấp chằng chịt, ban bác phong cách cổ xưa.
Bên chiếc cầu đá, dưới cây lớn, một cái tửu quán ngay đầu đường, nhìn tửu kỳ (cờ treo bảng hiệu tửu lâu) đã phai màu cùng bàn ghế cũ kỹ trước cửa, tiệm này cũng đã nhiều năm rồi.
Mưu cầu được sự mát mẻ, đoàn người liền ngồi xuống trước cửa tửu quán. Phan Văn Hiên chỉ vào cầu đá nói với Lâm Nhất:
- Qua khỏi chiếc cầu kia, là có thể đi vào sâu trong núi lớn. Thế nhưng núi cao rừng rậm, không chỉ có độc trùng mãnh thú rất nhiều, còn có chướng khí trí mạng, đi tới căn bản phân biệt không ra Đông Tây Nam Bắc, người bình thường tiến vào không ra được. Hướng nam của tửu quán còn có mấy con đường núi, tuy không phải đường bằng phẳng, nhưng cũng bốn phương thông suốt, có thể đi các nơi của Đại Hạ.
Phan Văn Hiên dẫn theo Lâm Nhất trên đường đi tới Lạc Hà trấn, miệng hắn vừa mới dừng lại đã tới, chính là tửu quán đầu đường, sau khi ngồi xuống, vừa ăn uống vừa tràn đầy phấn khởi nói ra kiến thức của mình. Mà những điều hắn nói, bất quá là chuyện tầm thường bên trong Đại Hạ Tu Tiên giới, nhưng Lâm Nhất lại mong chờ được biết.
Sau khi Lâm Nhất tùy tiện ăn hết vài món, bèn bưng lên chén nước chè xanh, quay đầu lại nhìn nhìn, thấy Bạch Tán Nhân lại len lén sờ soạng tìm tòi đi sát qua, như không nhìn thấy mọi người, một mình chui vào trong phòng uống rượu.
Lão đầu này có ý tứ! Lâm Nhất cũng làm ra vẻ không thấy, lại thầm nghĩ hồi lâu, lập tức lắc đầu, tâm tư đặt sang một bên.
- Thâm sơn đó nếu khó đi, Văn Hiên đạo hữu có gì chỉ giáo ta không?
Lâm Nhất như có điều suy nghĩ hỏi.
Phan Văn Hiên để chén cơm xuống, lại cầm ly trà lên uống một ngụm, mới móc ra một khối ngọc giản đưa cho Lâm Nhất, nói ra:
- Đây là 10 khối linh thạch đổi lấy đấy.
Thần thức có thể nhìn rõ, nghe được đồ văn tồn tại trong ngọc giản, giống như một loại thần thức lạc ấn, đơn giản dùng được. Ngọc giản này là do Giang trưởng lão trước khi lâm chung giao cho Lâm Nhất, ngẫu nhiên ở bên trong lưu lại một đoạn lời nói. Dù chưa tự tay chế tạo qua dạng ngọc giản này, nhưng pháp môn của nó cũng vẫn hiểu được.
Lâm Nhất nhận lấy ngọc giản, xuyên thần thức vào tra xét, giống nhau như đúc cùng đại đồ của Đại Hạ trên người mình. Khác biệt chính là, bên trên địa đồ nhiều hơn một ít tuyến lạc rất nhỏ, từng cái đối ứng nối tiếp đến từng Tiên môn cùng gia tộc. Nhìn thoáng qua, hắn lập tức đã minh bạch công dụng của những tuyến lạc này. Đây là con đường có thể đi lại khi tìm tới những Tiên môn và gia tộc.
Lâm Nhất thả ra ngọc ấn trong tay, hắn cười nói:
- Có vật này trong tay, tiết kiệm được thời gian tìm tòi trong núi lớn rồi!
- Nhưng cũng không đáng giá 10 khối linh thạch....! Lão đầu này lương tâm mờ ám rồi!
Linh thạch lại khiến cho Phan Văn Hiên nhớ tới Bạch Tán Nhân, nỗi đau bị mất linh thạch đã trở lại.
Bạch Tán Nhân bên trong tửu quán chưa hề đi ra biện bạch, hoặc có thể là giả điếc một lần. Lâm Nhất cười cười, lật tay móc ra 10 khối linh thạch đặt trước mặt Phan Văn Hiên. Linh thạch khiến cho hai mắt tỏa sáng, hắn không hiểu nhìn Lâm Nhất hỏi:
- Đạo huynh đây là. . . ?
Lâm Nhất đẩy linh thạch tới trước mặt Phan Văn Hiên, cười nói:
- Ta mua ngọc giản của ngươi.