Vô Tiên - Chương 489:
Trên con đường lớn trong núi, nhóm người cưỡi ngựa chậm rãi dừng lại.
Con đường phía trước đã bị đá lớn ngăn cản, Phó Chính Nam dễ dàng thúc ngựa lách qua một khe hở và, âm thầm chửi bới. Tiểu tử Nguyên Thanh kia, ngươi đừng có bị núi đá sụp xuống đập chết đấy! Ngươi mà chết, những kẻ đi cùng ngươi sẽ không tránh thoát đâu!
Lúc này đám người của Thiên Long phái hoàn toàn không biết một nguy cơ mới đang đến gần. Sau khi bọn họ tìm được chỗ dừng chân trong khe núi, Mạnh Sơn liền muốn phái người quay về sơn động kia, một là báo cho hai người Nguyên Thanh trở về ăn uống, nghỉ ngơi một lát, hai là xem có tin tức của những người ở trong động kia hay không.
Mộc Thanh Nhi xung phong nhận việc, muốn đi một chuyến, bất luận là Lâm Nhất hay Từ Tử Huyên, đều là người có ân có tình với mình, nàng tất nhiên không yên lòng. Mạnh Sơn lại sợ nàng xảy ra chuyện ngoài ý muốn nên bảo Du Tử Tiên đi cùng.
Hai người đi không lâu, trời âm u lại có từng giọt mưa lác đác rơi xuống, làm cho trong lòng mọi người tự nhiên lại lo lắng hơn!
Một gian nhà thấp bé không chịu nổi đá lớn rơi xuống mà bị đè bẹp. Mạnh Sơn đi tới dưới cây lớn trong sân, nhìn quanh một vòng mới nhịn không được lại vuốt râu và thở dài. Trên đường đi đã chết bao nhiêu đệ tử! Trở lại mình nên ăn nói thế nào với chưởng môn sư huynh đây! Lúc này đã vào Đại Hạ, không ngờ lại gặp phải thiên tai này.
Chuyến này cuối cùng còn phải trải qua bao nhiêu kiếp nạn đây! Trong lòng Mạnh Sơn hoảng loạn. Sau khi đến trên biển đã xảy ra rất nhiều chuyện cũng làm cho ông thấy bất lực. Nếu như Lâm Nhất thật sự không về, Mạnh Sơn ở Đại Hạ có khác nào một người mù. Có lẽ cuối cùng sẽ may mắn tìm được Mộc gia trong lời đồn kia, nhưng phải đợi tới khi nào chứ!
Sớm biết như vậy, mình đã bảo Lâm Nhất vẽ ra vị trí của Mộc gia, nhưng bây giờ nói gì cũng đã muộn rồi.
Tất cả hy vọng đều gửi gắm trên một mình Lâm Nhất! Trước kia là Mạnh mỗ có lỗi với ngươi, bây giờ ngươi tuyệt đối đừng xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn đấy. Nếu không... Nếu không ngươi bảo ta nên làm thế nào cho phải đây!
- Sư thúc, đệ tử vừa mới hỏi thăm...
Quý Thang đi tới.
Mạnh Sơn đang không ngừng suy nghĩ liền xoay người hỏi:
- Có thể nghe được những gì?
Quý Thang với dáng người vạm vỡ, còn muốn rắn chắc hơn Mạnh Sơn, cũng cao hơn. Trong cử chỉ lộ ra khí thế trầm ổn, thể hiện ra hết phong thái của cao thủ giang hồ. Hắn nói:
- Sơn động này tồn tại đã lâu, sơn thôn ở đây đều biết đến chỗ này. Có người nói sơn động này thông với sâu trong lòng đất, nối liền với biển lớn. Còn có người nói, nước sông dưới thung lũng này cũng nối liền với sơn động đó. Nhưng rốt cuộc thế nào thì chưa được xác nhận.
Sau khi Mạnh Sơn nghe xong, ánh mắt nhìn về phía xa, nhíu mày nói:
- Lâm Nhất không trở lại thì chờ đợi thêm. Được cái chỗ này cách sơn động không xa, ngươi thu xếp ổn thỏa cho mọi người, chúng ta không biết còn phải ở chỗ này bao lâu đâu!
Quý Thang chắp tay nói vâng. Hắn biết điều Mạnh trưởng lão lo lắng nên trấn an nói:
- Nếu như chỉ có chủ tớ Hoằng An cùng Từ sư muội bị cuốn vào trong sơn động này, chúng ta cũng không dám có hy vọng gì xa vời. Nhưng Lâm Nhất khác hẳn người thường. Có hắn ở đó, có lẽ chuyện này chỉ là một lần sợ bóng sợ gió thôi!
Mạnh Sơn chỉ lặng lẽ gật đầu, ông tình nguyện tin tưởng lời Quý Thang nói là sự thật.
- Các sư huynh đệ có thể ở trong nhà này, tuy chật chội nhưng có thể che gió tránh mưa là đủ vậy! Chỉ là Tạ tiểu thư kia lại không dễ thu xếp. Nàng một cô nương xa lạ, nếu ở chung một chỗ với chúng ta sẽ không thích hợp lắm!
Quý Thang nói và ra hiệu về phía hai nữ tử khác đang ngồi trên tảng đá dưới cây lớn bên ngoài viện. Hai nàng đang nói chuyện cũng không biết là nói gì. Người phu xe kia lại trốn ở trong chiếc áo tơi, ngồi một mình trên mặt đất cách đó không xa, dường như đang ngủ vậy.
Mạnh Sơn cân nhắc một lát, nói:
- Nếu Tạ tiểu thư được Nguyên Thanh cứu được, Thiên Long phái cũng không tiện chặn năng ở ngoài cửa. Hay là chờ Thanh Nhi trở lại rồi nói sau! Đến lúc đó, để cho ba người bọn họ bàn bạc đi.
Lúc này cũng sắp đến trưa, một vài đệ tử vội vàng nhóm lửa nấu ăn ở trong sân. Trong núi đang mưa bụi lất phất, từng làn khói xanh lượn lờ bay lên.
Quý Thang nghĩ tiểu sư muội cùng Du Tử Tiên đã rời đi rất lâu, vẫn còn chưa thấy quay lại, hắn nhìn về phía dưới khe núi và kinh ngạc nói:
- Sư thúc xem kìa, có rất nhiều người ngựa đang lao tới!
Mạnh Sơn chưa kịp ngẩng đầu nhìn về phía xa đã nghe những tiếng vó ngựa truyền tới.
Chỉ thấy từng con ngựa lần lượt xuất hiện ở trên con đường lớn phía dưới. Động tĩnh lớn như vậy làm cho mọi người của Thiên Long phái xông ra ngoài sân, tranh nhau xem náo nhiệt.
Tình hình dưới khe núi khiến cho người ta tò mò. Đám người ngựa này từ đâu xuất hiện vậy? Bây giờ núi đá sụp xuống đã cắt đứt con đường núi. Nếu như không có quan phủ phái người tu sửa, trong khoảng thời gian ngắn sợ là khó có thể đi qua. Hơn nữa con đường phía trước căn bản cũng không đi qua được!
- Sư thúc, sợ rằng những người này tới không có ý tốt, không phải là nhằm vào chúng ta chứ?
Quý Thang tập trung tinh thần nhìn lại, có chút lo lắng nói. Hắn lo lắng cũng có cơ sở. Đây là cảnh giác sau nhiều năm lưỡi đao dính máu, cũng là sự nhạy bén nên có của một cao thủ giang hồ khi đối diện với nguy cơ.
Lời Quý Thang nói giống như là một sự phỏng đoán. Dù sao Thiên Long phái mới đến Đại Hạ chỉ được mấy ngày ngắn ngủi, ai sẽ tìm đến gây phiền phức cho đám người giang hồ bọn họ chứ!
Tim của Mạnh Sơn cũng đập loạn. Ông giống như một con hổ ngủ đông, cũng ngửi được chút bất an!
Cẩn thận không sai được, Mạnh Sơn khẽ quát một tiếng:
- Tất cả mọi người cầm binh khí lên, cẩn thận đề phòng!
Nhóm người cưỡi ngựa trên đường lớn hẳn đã nhìn thấy động tĩnh ở phía trên khe núi. Từng tiếng ngựa hí vang lên, sau đó từng người dừng chân xem chừng. Không bao lâu đã có ba người cưỡi ngựa lao về phía khe núi.
Các đệ tử nghe được mệnh lệnh của Mạnh trưởng lão thì không dám chậm trễ, tất cả đều lấy ra binh khí trong tay, dựa vào trong sân để dồn sức chờ đợi.
Tiếng vó ngựa vang lên, tiếng ngựa hí ngân dài, chỉ thoáng cái ba con ngựa đã chạy đến trên khe núi.
- Các ngươi là ai? Vì sao lại cầm vũ khí tập trung ở đây?
Người đi dẫn dầu với gương mặt đầy sát khí, chính là Phó Chính Nam chạy từ Tư Thành tới.
Nhóm Lan Lăng minh có hơn ba mươi người, dưới sự chỉ huy của Phó Chính Nam đã một đường vội vàng chạy tới.
Tuy đường khó đi nhưng sốt ruột chạy nửa ngày, khi chạy tới nơi này vẫn chỉ là qua buổi trưa. Bọn họ vốn còn muốn tiếp tục đi về phía trước, vừa lúc nhìn thấy trên khe núi có một số người đang đứng, cũng không phải là trang phục của sơn thôn, trong lòng Phó Chính Nam sinh nghi lại dẫn theo hai trưởng lão Hình Đường bắt đầu kiểm tra.
Ơ! Quần áo này có chút quen mắt! Hình như đã từng nhìn thấy những người này vào hôm qua. Phó Chính Nam nghĩ tới điều gì, hắn vội vàng quan sát kỹ đám người kia.
Đám người của Thiên Long phái cũng nhìn thấy rõ, đây không phải là tiểu tử bị Nguyên Thanh đánh một trận vào hôm qua sao? Hỏng rồi, bọn họ sẽ không phải tìm Nguyên Thanh báo thù chứ? Khi các đệ tử đều đang suy đoán, Mạnh Sơn đi ra khỏi sân, ôm quyền nói với người trên ngựa:
- Tại hạ là người của Mộc gia - Tây Phượng Sơn - quận Lan Lăng, vì núi đá sụp xuống nên đường bị chặn mất, đành phải ở lại đây nghỉ tạm chứ không phải là giặc cướp! Không biết tôn giá xưng hô thế nào, Mạnh Sơn có lễ!
Mộc gia của Đại Hạ chính là họ hàng xa của Cửu Long sơn Đại Thương, đây là một trong những bí mật của Thiên Long phái, Mạnh Sơn làm trưởng lão đã sớm biết chuyện này. Về phần Mộc gia ở đây, làm thế nào để tìm được Mộc gia, thì ông không có khả năng biết được.
Người chủ sự trong chuyến đi lần này chính là Giang trưởng lão, Giang trưởng lão đã giao lại tất cả cho Lâm Nhất. Mạnh Sơn cũng chỉ nghe Nhất Lâm nói mới biết về Tây Phượng Sơn.
Mạnh Sơn biết rõ uy danh của Thiên Long phái ở chỗ này sẽ không có tác dụng, dưới tình thế cấp bách, ông mang ra Mộc gia không rõ này với hy vọng danh hiệu gia tộc tu tiên này có thể làm cho đối phương làm việc có chút kiêng kỵ!
Phó Chính Nam lại trợn mắt nhìn đối phương, sau đó xoay người sang chỗ khác. Mộc gia Tây Phượng sơn gì chứ? Hắn ta căn bản chưa nghe nói qua, lại phải xem thử hai vị trưởng lão Hình Đường có ý gì.
Hai lão già gầy gò thậm chí không nâng mí mắt.
Phó Chính Nam vặn vẹo người trên người và giơ cao roi ngựa trong tay, cười lạnh nói:
- Ta không quan tâm ngươi là Mộc gia, Thiết gia gì, cũng chưa từng nghe nói Lan Lăng có Tây Phượng Sơn nào cả. Tiểu tử hôm qua đang ở đâu, các ngươi hãy ngoan ngoãn giao hắn ra cho ta. Nếu không các ngươi sẽ cùng một tội với người đó!
Nghe vậy, trong lòng Mạnh Sơn căng thẳng. Những người địa phương này cũng chưa từng nghe nói qua Tây Phượng Sơn sao?