Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 445:

Phía bắc Tề Vân thành có một sân viện tường cao.

Đây là phủ đệ của thành chủ Tề Vân thành, chính là nơi có địa thế cao nhất bên trong thành, không chỉ có thể quan sát toàn thành, còn có thể nhìn về biển lớn phía xa.

Cách phủ thành chủ không xa có một sân viện riêng. Đó chính là chỗ ở quản lý của phủ thành chủ, nơi đó cũng là tường cao cửa sau, hoàn cảnh không tầm thường.

Tại một gian phòng yên tĩnh trong viện, một người béo mập đang ngồi xếp bằng, trước mặt còn bày đủ rượu thịt, đang ăn uống vui vẻ. Bên cạnh hắn ta còn có hai nữ tử đang ân cần tiếp thức ăn, trong mắt lộ vẻ xuân tình.

Người béo mập này có ba bốn mươi tuổi, trên mặt đầy ngấn mỡ, lông mi dài mắt lớn cũng có khí thế uy nghiêm. Người này chính là quản lý của phủ thành chủ được người gọi là Xuất Vân Tử.

Lúc này Xuất Vân Tử có tu vi Luyện Khí tầng năm. Theo mọi người truyền lại, năm đó hắn bái lạy sư phụ bước vào đạo này, sư phụ đến từ một tiên môn nhỏ của Đại Hạ, vì vi phạm môn quy nên bị đuổi, trên đường nhìn thấy tay ăn chơi là Xuất Vân Tử mới tạm thời nảy ra ý định thu hắn làm đệ tử.

Xuất Vân Tử theo sư phụ sống mấy năm rất tiêu dao, ăn uống chơi gái đánh cược, giả danh lừa bịp, chuyện gì xấu cũng từng làm qua. Không ngờ tiệc vui chóng tàn, trong một lần tranh đấu với người khác, sư phụ đã bỏ mạng. Đồ đệ may mắn thoát khỏi nguy cơ, rút kinh nghiệm xương máu lại làm việc cực nhọc để nâng cao tu vi của bản thân.

Không có sư phụ, Xuất Vân Tử, không thể làm gì khác hơn là một mình tu hành, làm tán tu bình thường trong giới tu tiên, nhưng cũng tự do tự tại. Tuy nhiên ở trong Đại Hạ có rất nhiều cao thủ tu vi như hắn ta thì chỉ có chút lơ là sẽ mất tính mạng. Tính tình gian ngoan của hắn không thay đổi, còn muốn sống những ngày tháng ung dung tự tại nên chạy tới hải ngoại, đi tới Bắc Tề quốc không có nhiều tu sĩ.

Không lâu sau, Xuất Vân Tử lại dựa vào ba phần bản lĩnh, bảy phần nói khoác để trở thành quản lý của Tề Vân thành.

Thân là cao nhân bên trong Tề Vân thành, Xuất Vân Tử tất nhiên được thành chủ hậu đãi. Vàng bạc mỹ nữ không thiếu, còn độc chiếm một sân viện làm chỗ tu luyện và hưởng lạc. Chỉ là hắn ta vẫn không chịu ngồi yên, thu một đám du côn trong thành tới làm đệ tử ký danh.

Những đệ tử ký danh này biết được thân phận tôn quý của Vân Tử, vì cầu được che chở nên thường vơ vét một ít trân bảo kỳ lạ cổ quái cùng mỹ nữ đưa tới, cố gắng làm vừa lòng hắn ta. Có Xuất Vân Tử ở phía sau làm chỗ dựa, bản tính những người này khó thuần, ở trong thành không chuyện ác nào không làm, chuyện xấu đều làm hết.

Xuất Vân Tử được đút rượu ngon tới bên miệng, thích thú xoa nhẹ vòng eo của thị nữ bên cạnh rước tới một tiếng xuýt xoa, hắn ta đắc ý cười ha hả, từng ngấn mỡ cũng run rẩy theo.

Điều khiến người ta khó có thể tưởng tượng được là một kẻ ham mê tửu sắc như thế lại là người trong tiên đạo.

Lúc này, một nam tử từ bên ngoài chạy tới, đó chính là người đã cướp đi thanh đoản kiếm của Mộc Thanh Nhi. Hắn vội vàng tiến sân, đi tới trước phòng thì co đầu rụt cổ, nhưng cũng không dám tiến vào trong, đứng ở cửa kêu lên:

- Sư phụ! Đồ nhi Tịch Bát tới thăm sư phụ!

- Thằng ranh con nhà ngươi cũng thật hiếu thuận, lại đưa tới thứ tốt gì vậy? Nhanh cầm vào đây!

Xuất Vân Tử lau bàn tay đầy mỡ lên trên người thị nữ, mí mắt cũng không nâng lên, hừ một tiếng. Nữ tử kia nhìn vết tay bẩn trên quần áo mà trong lòng thầm buồn, cũng không dám để lộ ra mặt, còn phải miễn cưỡng dựa vào.

Nam tử ngoài cửa tự xưng Tịch Bát nghe tiếng liền giống như một con thỏ linh hoạt, thoáng cái đã vọt vào phòng, chạy tới trước người Xuất Vân Tử và cúi đầu khom lưng cười nói:

- Sư phụ đúng là mắt sáng như đuốc, có chuyện gì cũng không thể giấu được ngài!

Nói xong, hắn cúi người cầm thanh đoản kiếm trong tay dâng lên.

- Pháp khí hạ phẩm à?

Ánh mắt Xuất Vân Tử liền sáng ngời, giơ tay nhận lấy thanh đoản kiếm, lại lộ ra vẻ mặt nghi ngờ hỏi:

- Vật này cũng không tệ lắm, ngươi lấy đâu ra thế?

Trên gương mặt mập mạp của Xuất Vân Tử lộ rõ nụ cười, tất nhiên không thể gạt được ánh mắt của Tịch Bát. Trong lòng hắn vui vẻ cúi đầu nhìn ngón tay, vội vàng lấy lòng nói:

- Đây là nhờ bảo bối sư phụ cho ta dùng tốt thôi! Không ngờ một cái nhẫn bình thường lại thật sự có thể tìm được bảo bối!

Xuất Vân Tử hừ một tiếng, đắc ý nói:

- Nhẫn bình thường? Ngươi biết cái gì chứ! Đó là Tầm Linh Giới của ta, chính là bảo bối tiên gia đấy. Nếu không phải đám ranh con các ngươi toàn tìm một ít vật tầm thường đến làm ta buồn bực, ta còn luyến tiếc khi cho ngươi mượn dùng!

- Lão nhân gia đúng là thần tiên sống! Hôm nay nếu không phải có Ẩn Thân phù của ngài lộ ra thần uy, sợ rằng đồ nhi lại ngã rồi!

Tịch Bát vội vàng nịnh nọt.

Thấy Xuất Vân Tử rất hưởng thụ, hắn lại thuận gậy bò lên, cẩn thận nói:

- Sư phụ à, người xem có nên cho đồ nhi thêm một ít linh đan thần dược, bùa hộ mệnh không! Nếu không, lần sau gặp phải tình huống khó giải quyết, sợ là đồ nhi sẽ không còn gặp lại sư phụ nữa.

Xuất Vân Tử buộc lại cái túi bên thắt lưng, hắn ta có chút khoe khoang ném thanh đoản kiếm trong tay ra, nó lập tức bay vào bên thắt lưng và không thấy nữa. Hai nữ tử cùng Tịch Bát thấy vậy thì nét mặt đầy tôn kính.

Có lẽ nghĩ tới điều gì, Xuất Vân Tử bỗng nhiên cảm thấy lo lắng. Ánh mắt hắn ta liếc qua, gương mặt béo phì trầm xuống hỏi:

- Vật ấy rốt cuộc đến từ đâu? Bên trong Tề Vân thành còn có người dám gây khó dễ cho các ngươi sao?

Tịch Bát không dám che giấu, vội vàng kể mình đi dạo trên đường, trong lúc vô ý phát hiện chiếc nhẫn trên tay lóe sáng, hắn nhanh chóng phát hiện ra thanh đoản kiếm này, lại cướp vào tay thế nào.

Thật ra, Tịch Bát cũng biết lần này chỉ là do mù quáng gặp phải vận may lớn.

Hôm nay, Tịch Bát cùng một đám du côn đi ở trên đường, trong lúc vô ý phát giác chiếc nhẫn trên ngón tay phát sáng. Nhớ tới lời sư phụ Xuất Vân Tử từng nói qua, chiếc nhẫn này gặp bảo bối sẽ như thế. Vì vậy, hắn lại để ý khắp nơi và phát hiện có mấy người trẻ tuổi lạ mắt là đáng nghi nhất.

Tịch Bát liền muốn dụ mấy người đó vào ngõ cụt, lại cẩn thận truy tìm. Mộc Thanh Nhi làm nữ tử đã trở thành đối tượng hắn ra tay. Chỉ không ngờ đối phương có võ công cao như vậy, cuối cùng vẫn phải mượn bùa hộ mệnh ẩn thân, lúc này mới chạy trốn ra ngoài.

Sau khi Đã lừa gạt mấy người bên ngoài này, Tịch Bát nhìn thấy chiếc nhẫn trên tay càng sáng hơn thì suy đoán thanh đoản kiếm trên tay là bảo vật, lại chạy tới mong được nhận thưởng. Sư phụ Xuất Vân Tử này chính là cao nhân, tùy tiện cho ra một ít bùa hộ mệnh hoặc đan dược gì đó đều là bảo vật rất hiếm thấy, suy nghĩ một chút cũng khiến cho người ta thấy hưng phấn! Ẩn Thân phù này rất kỳ lạ, có thể làm cho cơ thể tàng hình, quả thật là vũ khí sắc bén để làm xằng làm bậy.

Những kẻ xấu này lật trời đảo đất ở trong thành, có lẽ có thể tìm kiếm ra một vài thứ tốt. Ý định bao đầu của Xuất Vân Tử cho Tịch Bát chiếc Tầm Linh Giới là như thế. Khi nhìn thấy thanh đoản kiếm pháp khí này, hắn ta còn tưởng là Tịch Bát đào ở góc tường nào đó ra, nào ngờ đúng là cướp được.

Vì thế, Xuất Vân Tử cũng sợ dẫn đồng đạo tới đây. Tuy nhiên Tịch Bát có thể ung dung chạy trốn, có thể thấy được đối phương cũng không có gì đáng lo. Vì vậy, trong lòng hắn ta chỉ hơi lo lắng cũng lập tức tiêu tan, không quên dạy dỗ đồ đệ tới:

- Hừ! Chẳng qua là một vài người giang hồ mà thôi, lúc đó ngươi chẳng phải đã luyện qua mấy năm công phu quyền cước sao? Người giang hồ bình thường cũng không làm gì được ngươi!

Tịch Bát thầm nghĩ, ta ngoại trừ chạy nhanh ra thì đều là công phu do tổ sư gia truyền, nào dám thật sự đánh với người. Hắn đảo tròng mắt, có chút ít tiếc hận nói:

- Chút bản lĩnh tầm thường của đồ nhi lại tính là gì chứ? Nhưng hai nữ tử kia thật sự đẹp đến động lòng người!

Xuất Vân Tử cơm nước no nê, vỗ nhẹ vào cái bụng căng phồng, nhìn hai nữ tử xinh đẹp bên người mà trong lòng chợt có lửa bốc lên, hắn ta không nhịn được phất tay, nói:

- Ta sẽ nhớ kỹ công lao hôm nay, ngươi về điều tra rõ ràng chỗ ở của nữ tử kia rồi báo lên. Nếu thật sự giống như lời ngươi nói, ta sẽ có thưởng thêm. Mau cút đi!

Thấy sư phụ nổi hứng, mặc dù không có được lợi ích thực tế nhưng Tịch Bát vẫn thức thời cười nói:

- Vậy không quấy rầy sư phụ tĩnh tu, ta đám huynh đệ của ta còn nằm ở trên đường, đồ nhi xin cáo lui!

- Lăn! Mau cút đi!

Trong miệng Xuất Vân Tử la hét, trên tay đã kéo hai mỹ nhân vào trong lòng.

Hai nữ tử kêu khẽ, Tịch Bát vội vàng lau nước bọt, thu lại ánh mắt tham lam và cười hì hì chạy ra ngoài.

- Ha ha! Những nữ tử phàm tục các nàng đúng là có phúc khí, đợi lát nữa bản tiên trưởng sẽ độ các ngươi thành tiên!

Xuất Vân Tử cười lớn đầy phóng đãng, lại kéo áo bào trên người xuống, lộ ra cơ thể béo mập và nhào về phía hai nữ tử.

- Vị đạo hữu này vẫn chờ trả đồ cho ta xong hãy vui vẻ cũng không muộn đi!

Nhưng vào lúc này, trong phòng có tiếng một nam tử khác nói chuyện.

- Ha ha! Ta có thể nợ ngươi thứ gì chứ? Tiên trưởng ta không kịp đợi nữa rồi!

Xuất Vân Tử cười dâm đãng đè lên người một nữ tử, đang muốn giở trò, vẻ mặt bỗng nhiên biến đổi, lập tức nhảy dựng lên. Cơ thể béo mập của hắn ta lại không hề có vẻ nặng nề. Hắn ta nghiêng đầu nhìn xung quanh, lại thấy Tịch Bát đã hôn mê bất tỉnh nằm ở trong đình viện, không khỏi kinh sợ kêu lên thành tiếng:

- Ngươi là ai? Đi ra cho ta!

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free