Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 427:

Gió biển thổi vào, chòm râu bạc của Giang trưởng lão phất phơ, dáng vẻ mệt mỏi tiêu điều. Thấy Lâm Nhất qua, ông bước tới đón, chắp tay rồi thở dài.

- Vẫn nên cho thuyền đi về phía trước với tốc độ cao nhất đi!

Lâm Nhất khẽ nói một câu. Giang trưởng lão gật đầu, hai người sóng vai đi về phía trên thuyền lâu.

Tới trong phòng của Lâm Nhất, Giang trưởng lão ngồi xuống, trầm ngâm một lát mới lên tiếng:

- Lâm đạo hữu một mình ngăn cản kẻ địch, lão phu lại nợ ngươi một ân tình!

Vẻ mặt Lâm Nhất không thay đổi lắc đầu.

Giang trưởng lão do dự một lát, còn nói thêm:

- Sau đó tình hình cụ thể thế nào, mong rằng đạo hữu nói cho ta biết một chút. Nếu không, trong lòng lão phu khó yên!

Lâm Nhất tháo hồ lô Tử Kim bên thắt lưng xuống, nhìn rồi thả ra. Bàn tay hắn lật một lần, lấy ra một vò rượu, tháo nắp và giơ lên uống mấy ngụm lớn, mới đặt bình rượu ở trên bàn.

Miệng thở ra mùi rượu, Lâm Nhất chậm rãi mở miệng nói:

- Trong Bắc Châu Thành, cộng thêm hai người tới sau, ta giết tám đệ tử Luyện Khí của Trịnh gia.

- Cái gì? Một mình ngươi lại giết chết năm người của bọn chúng sao? Người tới sau có thân phận gì, tu vi thế nào?

Giang trưởng lão nắm chặt chòm râu hỏi.

- Mặc dù cũng là may mắn, những vẫn là giết. Đó là hai trưởng lão Trịnh gia, ta nhìn không sai, một người là Luyện Khí tầng tám, một người là Luyện Khí tầng chín.

Lâm Nhất nhắm mắt lại, thản nhiên nói.

Giang trưởng lão nghiêng người, ngây ra nhìn gương mặt chất phác của Lâm Nhất, hít một hơi khí lạnh. Ông cũng không khách sáo, cầm bình rượu trên bàn lên uống vài hớp, tới khi bình tĩnh lại mới thả bình rượu xuống, nói:

- Giết rất hay!

Chân mày thoáng động, Lâm Nhất chậm rãi mở mắt ra. Hắn còn tưởng rằng Giang trưởng lão sẽ vì vậy mà lo lắng, ai ngờ trong lời nói của đối phương lại có vẻ sảng khoái khó thấy được.

- Giang trưởng lão không lo lắng về Trịnh gia sao?

- Ta đương nhiên lo lắng, ta biết bằng hữu ngươi lo lắng Trịnh gia thế lớn. Việc đã đến nước này, suy nghĩ nhiều cũng vô ích thôi! Năm ấy, lão phu không quen nhìn những đồng đạo nịnh nọt, ỷ mạnh hiếp yếu chỉ có hơn đám người trong giang hồ chứ không kém. Lão phu bất đắc dĩ vì tu vi thấp, mắt không thấy thì tâm không phiền.

- Cũng may sau khi trở lại Đại Thương, trở lại Cửu Long sơn, được bên trong môn phái nâng đỡ lên làm thái thượng trưởng lão, ta thường yên tâm tĩnh tu, ngược lại cũng cách xa những huyên náo hỗn loạn. Hai sư huynh đệ của ta, một người tu vi còn không bằng ta, một người khác tuổi tác khác còn chưa lớn bằng ta, vì an nguy của Cửu Long sơn, vì muốn môn phái vẫn tiếp tục tồn tại, bọn họ còn có thể bỏ ra sức lực thêm mấy năm. Mà lão phu đã là người trăm tuổi, không còn sống được mấy năm nữa. Lần này các đệ tử đi du lịch, lão phu lại việc nhân đức không nhường ai, chọn gánh lấy trọng trách này.

- Nhưng ngươi cũng thấy đấy, dọc theo con đường này, không nói đến sóng gió, những độc trùng mãnh thú thì cũng thôi, mạng lớn một chút vẫn luôn có thể xông qua được, nhặt cái mạng trở về. Tất cả những điều này không đáng sợ, vậy cái gì mới đáng sợ? Còn không phải là những đồng đạo tu tiên, bọn họ còn thất thường hơn cả cơn lốc, bọn họ còn tàn nhẫn hơn cả mãnh thú. Ta dẫn theo nhiều tiểu bối như vậy lên đường, mỗi ngày đều nơm nớp lo sợ giống như đi trên băng mỏng! Bọn họ ở trong chốn giang hồ Đại Thương đều được xem là cao thủ, nhưng ở trong mắt của người tu tiên lại chẳng khác gì con kiến hôi. Một khi có chút sơ sẩy sẽ mất tính mạng.

- Lão phu chỉ muốn dẫn theo bọn họ yên ổn đến Đại Hạ, lại dẫn bọn họ sống sót về. Nhưng hôm nay thì thế nào? Tuy nói là do trận bão làm chúng ta lệch khỏi tuyến đường an toàn, đi vào một đường biển xa lạ. Nhưng thiên tai không thể sợ hãi, con người mới là họa lớn che trời! Nếu không phải có ngươi bỏ hết sức lực duy trì sự an toàn, sợ rằng lần này xuất hành đã chết non hơn nửa từ lâu.

- Lão phu có thể không buồn bực vì điều này sao? Lão phu cũng hận những đồng đạo vô lương! Nhưng tu vi của lão phu thấp nên cũng chỉ có thể nén giận.

- Ngươi cho rằng ta sống dưới sự sỉ nhục và áp bức đó, không muốn nổi giận đại sát tám phương sao? Nam nhi cầm kiếm trong tay giết người, mười bước giết một người, trăm dặm không để lại một người, nga ngược xem thường nhìn khắp nơi, làm cho đám đạo chích khiếp sợ, đó là chuyện sảng khoái mới mức nào! Phải biết rằng, lão phu cũng có thời trai trẻ, tinh lực tràn đầy.

- Bây giờ, Lâm đạo hữu giết người của Trịnh gia thì tính là gì? Có thù báo thù, có oán báo oán mới là chuyện nam nhi nên làm. Lúc trước ngươi giết Nhan Thủ Tín của Nhan gia chính là rửa nhục cho đệ tử Thiên Long phái ta, Bây giờ ngươi giết người của Trịnh gia là báo thù cho ba người Chân Nguyên Tử. Cho nên lão phu nói ngươi giết rất tốt! Kết thù sinh tử với đối phương đã tính là gì, lão phu cùng đạo hữu chết chung cũng xem như đã được mãn nguyện!

Giang trưởng lão nói một hơi nhiều như vậy liền khó có thể kìm chế, đúng là hào khí vượt trời. Ông lại cầm bình rượu lên uống vài hớp.

Giang trưởng lão cũng không sợ chết, điều duy nhất làm ông lo lắng là không thể đưa những đệ tử này sống sót trở về. Vào giờ phút cần phải làm ra lựa chọn giữa sống và chết, ông sẽ không lùi bước! Bây giờ, đối mặt với nguy cơ sinh tử đến gần, sống chết của lão già đầu bạc này phải dựa vào Lâm Nhất mười bảy tuổi!

Lâm Nhất xoay người lại và nhướng mày, nghiêm mặt nói:

- Giang trưởng lão gánh vác an nguy của tất cả mọi người trên thuyền, tuyệt đối không thể nói những lời cuồng vọng đòi sống đòi chết được. Trịnh gia đuổi theo đã có Lâm Nhất ta ứng phó.

Giang trưởng lão trừng mắt lại muốn nổi giận.

Lâm Nhất xua tay nói:

- Ngài không được luống cuống! Theo chúng ta thấy, Trịnh gia này chẳng qua là một gia tộc nhỏ, bên trong chỉ có cao thủ kỳ Trúc Cơ, chỉ trong chốc lát cũng sẽ không đuổi theo được. Cho dù là bọn họ đuổi tới, đến lúc đó sẽ tùy cơ ứng biến mà thôi, tuyệt đối không thể làm cho những người trên chiếc thuyền này bị liên lụy. Hừ! Ta sớm hay muộn gì cũng có ngày sẽ tìm tới cửa Trịnh gia!

Vẻ mặt Giang trưởng lão dịu đi, ừ một tiếng và gật đầu nói:

- Lâm đạo hữu tuổi còn trẻ lại có tu vi như vậy, đối đầu với kẻ địch mạnh vẫn có thể lâm nguy không sợ, cũng có thể chém giết kẻ địch, người thường không có khả năng có được sự can đảm cùng nhanh trí này. Sau này, Lâm đạo hữu chắc chắn sẽ có thành tựu mà người khác khó có thể sánh bằng. Đáng tiếc, lão phu sợ là không sống được tới lúc đó!

Nghe Giang trưởng lão thừa nhận, Lâm Nhất lại lắc đầu bất đắc dĩ. Sau này thế nào, hắn còn chưa nghĩ xa tới như vậy!

Hai người nói chuyện một lát, sau đó Giang trưởng lão từ biệt. Lâm Nhất đi ra khoang thuyền. Trong lòng hắn không yên nên nhất thời khó có thể bình tĩnh lại. Hắn muốn hóng chút gió biển, hắn muốn đi lại một chút.

Khi đi tới trước phòng Chân Nguyên Tử ở khi còn sống, thấy hai người Nguyên Thanh đang thu xếp lại di vật của sư phụ, Lâm Nhất đi vào.

- Tiểu sư thúc!

Trên mặt hai người Nguyên Thanh vẫn còn nước mắt chưa khô, đầy vẻ bi thương.

Trong tay cầm mấy miếng ngọc bội, Nguyên Thanh nói:

- Tiểu sư thúc, đây là đồ sư phụ để lại, vẫn có bầu rượu ngài yêu thích nhất nữa. Sư phụ nói thứ đó là do ngài đặc biệt tặng cho sư huynh là ngài ấy. Sư phụ luôn nhắc không ngừng.

Lâm Nhất nhận lấy ngọc bội vuốt ve ở trong tay, than thở:

- Ôi! Ngọc bội kia là do ta đặc biệt đưa cho hắn, nếu như hắn đeo trên người thì đã tránh được tai họa này rồi.

- Ngươi cất những thứ này đi, khi nào nên dùng thì nhất định phải sử dụng, ta sẽ luyện chế thêm một ít đưa hai người phòng thân.

Lâm Nhất trả ngọc bội lại cho Nguyên Thanh, lại cầm lấy bầu rượu được làm bằng bạch ngọc. Thấy vật nhớ người khiến cho người ta buồn bã thảm thương!

- Cất hết đi, xem như có vật để tưởng nhớ! Vẫn có cái này nữa, hai người giữ lại phòng thân!

Lâm Nhất lấy ra hai thanh trường kiếm do con cháu Trịnh gia sử dụng, mặc dù nó không phải phi kiếm nhưng cũng là pháp khí hạ phẩm, sắt bình thường không thể so sánh được.

Sau khi huynh đệ hai người bái tạ liền nhận lấy trường kiếm.

Lâm Nhất khoát tay, chậm rãi đi ra ngoài. Khi đi tới thang lầu, thấy Thạch Kiên chắp tay mời, hắn lại đi theo tới trong phòng của Biện Chấn Đạc lúc trước.

Mười một người còn lại của Thương Hải bang đều đang ở bên trong phòng. Nhìn thấy Lâm Nhất đến, Thạch Kiên dẫn đầu, tất cả đều quỳ xuống hành lễ, bái lạy cảm ơn Lâm công tử đã báo thù lớn cho Biện bang chủ!

Lâm Nhất trố mắt nhìn hồi lâu mới vội vàng bảo mọi người đứng dậy, trầm giọng hỏi:

- Thạch huynh, các ngươi gọi ta tới không phải chỉ để cám ơn ta chứ?

Vẻ mặt Thạch Kiên bớt lạnh lùng nhưng lại thêm phần buồn bã. Hắn ôm quyền nói:

- Bang chủ không còn, tất cả chúng ta không biết sau này nên làm thế nào cho phải! Chúng ta cố ý mời Lâm công tử tới, một là bái lạy, cảm ơn công tử, mặt khác muốn công tử biết, mười một người huynh đệ ta nguyện vì công tử bất chấp gian nguy!

Thì ra là thế. Lâm Nhất khẽ gật đầu. Biện Chấn Đạc vừa chết, những người này giống như lục bình không có rễ, bất luận là ở trên thuyền hay sau khi tới Đại Hạ, bọn họ đều không có cách nào đặt chân. Có lẽ bọn họ cho rằng chỉ có đi theo mình mới có khả năng tìm được một con đường sống.

Nếu là trước kia, Lâm Nhất sẽ thuận miệng từ chối. Nhưng Biện Chấn Đạc mới đi, hắn thật sự không mở miệng nói ra điều này được. Ở trên thuyền, những người này chỉ có khả năng dựa vào một mình hắn.

Im lặng suy nghĩ một lát, Lâm Nhất nói:

- Cũng được! Trước khi các vị trở lại Đại Thương sẽ đều là huynh đệ của Lâm Nhất ta. Gian phòng này sẽ do Thạch huynh cùng mấy người ở. Sau này ta sẽ nói với Mạnh trưởng lão một tiếng, các ngươi yên tâm đi!

Đám người Thạch Kiên lộ vẻ cảm kích, cúi người nói vâng. Những nam tử giang hồ sẽ không nói quá nhiều lời dễ nghe, vái chào một cái là đủ rồi!

Lâm Nhất đi lên cầu thang, quay đầu lại nhìn về phía xa...

Đêm nay không trăng lại không sao, dường như chỉ có những đám mây lớn vần vũ; Bầu trời ngoài biển tối đen như mực, thật giống như con rồng lớn trước khi lao xuống vực sâu.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free