Vô Tiên - Chương 420:
Con em Trịnh gia vừa muốn bắt người, đột nhiên nghe được một tiếng quát lạnh thì đều dừng bước, nhìn theo tiếng phát ra.
- Hét đi! Lão già này thật sự có thể chống đỡ được à!
Trịnh Tế xoắn râu, đi tới đứng ở bên cạnh Chân Nguyên Tử còn chưa ngã, ung dung nhìn từ trên xuống dưới.
Chân Nguyên Tử bi thương căm phẫn, hắn muốn nhặt xác cho Biện Chấn Đạc!
Bằng hữu tốt đừng lo, ta sẽ là người nhặt xác cho ngươi!
Nhìn thi thể Biện Chấn Đạc nằm trên mặt đất, Chân Nguyên Tử không chú ý tới toàn thân bị trói, nước mắt tuôn rơi!
Đây cũng là kết quả tìm tiên đạo sao? Nếu sớm biết kết quả như vậy, Biện Chấn Đạc còn muốn tới nữa sao? Những kẻ dạng chó hình người này là cao nhân mà cả đời mình tu đạo, cần cù không hối hận, muốn quỳ bái sao? Những kẻ không bằng heo chó này, các ngươi cũng xứng bước lên tiên đồ sao? Lão đạo ta không tu tiên đạo này nữa thì thế nào! Ta không phải vẫn có thể vân du thiên hạ, ngạo cười giang hồ, cả đời sảng khoái sao!
Lúc trong lòng đầy căm phẫn, tâm trí Chân Nguyên Tử trở nên trong sáng, lại thấy những kẻ xấu xa kia lộ vẻ đắc ý thì không thể kìm chế được nữa.
Tay áo không gió tự bay, râu tóc cũng phất phơ, trong giây lát nội lực toàn thân nhanh chóng chuyển động, sau tai nghe có những tiếng động như tiếng sấm nổ vang, khí cơ trút xuống đỉnh đầu. Chân Nguyên Tử nhất thời cảm thấy sức lực toàn thân tuôn ra. Hắn quát to một tiếng...
- Mở cho ta...!
Một tiếng nổ vang như sét đất giữa bằng phẳng.
Chân Nguyên Tử xiết chặt hai nắm tay, thân hình chợt bị áp chế. Chỉ nghe "cách" một tiếng, Thanh Phong Phù cuối cùng lại bị hắn mạnh mẽ dùng sức phá vỡ. Trịnh Tế đang đi tới gần cũng ngạc nhiên nhảy lên, sao người phàm có thể tránh thoát được Thanh Phong Phù chứ?
- Đồ chó, ngươi đi tìm chết cho ta!
Kẻ thù ở trước mặt, Chân Nguyên Tử không kịp để ý tới biến hóa kỳ lạ trong cơ thể, hắn nổi giận gầm lên một tiếng và bỗng nhiên đánh một chưởng về phía Trịnh Tế đang ở gần trong gang tấc.
Trịnh Tế cực kỳ hoảng sợ, vội lùi lại. Ngón tay hắn điểm một cái, một đường kiếm quang bay ra, cuối cùng lại bị chưởng phong của đối phương đánh trúng, chấn động lệch hướng, lướt qua dưới xương sườn của Chân Nguyên Tử.
Chưởng lực Chân Nguyên Tử nhanh chóng và mãnh liệt không gì sánh được. Tuy Trịnh Tế đã rút ra phi kiếm nhưng vẫn không tránh được một đòn đáng sợ này.
- Ầm!
Trịnh Tế bị chưởng lực đánh trúng, trên thân có linh khí hộ thể lóe lên, người đã bị đánh bay ra ngoài bốn năm trượng.
Sau một đòn toàn lực, Chân Nguyên Tử lập tức bị thương nặng và phun ra máu tươi, nhuộm đỏ áo đạo sĩ, dưới xương sườn của hắn đã có máu nóng tuôn ra. Hắn lảo đảo vài bước nhưng vẫn cố gắng chống đỡ không ngã, hai mắt như phun ra lửa, căm tức nhìn về phía trước.
Chân Nguyên Tử dám đấu cùng tiên nhân, mặc dù thắng bại đã phân ra, nhưng cũng đánh bay đối thủ, loại khí thế này làm mọi người ở đó đều phải kinh hãi.
- Sư phụ!
Có tiếng khóc vang lên.
- Đạo trưởng!
Mạnh Sơn khâm phục trước uy thế đầy khí phách của Chân Nguyên Tử.
Rất lâu hắn không thật sự đối mặt với người phàm, người phàm cũng có khí thế như vậy sao?
Trịnh Cừ cảm thấy bất đắc dĩ. Hắn tự nhiên quên mất, mình cũng từng là một người phàm phu tục tử.
Đám người Trịnh Dũng thấy một phàm nhân có thể một chưởng đánh bay Trịnh Tế thì âm thầm kinh hãi. Đối mặt với những người phàm tục này, nhất là nghĩ tới trong đám người đối phương còn có hai người trong tiên đạo chưa hiện thân, trong lòng của bọn họ đã trở nên lo lắng.
- Ngươi dám đánh ta?
Trịnh Tế đã bò dậy. Chân Nguyên Tử làm sao có thể đánh cho hắn bị thương được, chỉ là uy lực của một chưởng kia quá mạnh mẽ làm hắn thấy mất mặt thôi.
- Ta phải giết ngươi!
Quần áo Trịnh Tế xốc xếch, ánh mắt dữ tợn.
Chân Nguyên Tử lại phun ra một ngụm máu, chòm râu cũng bị nhuộm đỏ. Chỉ là cơ thể hắn đứng thẳng, đôi mắt sáng rực và vẻ mặt khinh thường, thản nhiên liếc nhìn đối phương.
Lần đầu tiên Chân Nguyên Tử tỏ ra khinh thường những tiên nhân này.
Trịnh Tế tức giận thở hổn hển, chỉnh lại quần áo, ánh mắt đối phương xem thường như vậy khiến cho người ta phát điên.
Gương mặt hắn đã vặn vẹo, chỉ muốn nghiên đối phương ra làm tro!
Trịnh Tế thò tay triệu hồi phi kiếm, nhìn xung quanh rồi gào thét:
- Ta muốn giết người, đừng ai ngăn cản được, ta phải giết chết hắn, ta phải giết chết hắn!
Các sư huynh đệ đồng môn thấy Trịnh Tế giống như chó điên thì trong lòng biết vừa rồi hắn bị mất mặt nên nóng lòng trả thù, không có ai dám hé răng. Trịnh Cừ cũng nhắm hai mắt lại, không muốn quản thêm nữa!
Thấy không ai dám lên tiếng, trong lòng Trịnh Tế của thấy dễ chịu hơn. Khi hắn đang định lấy phi kiếm ra giết chết đối phương, đột nhiên có người quát:
- Ngươi dám!
Trịnh Tế sửng sốt. Vào lúc này còn ai dám gây khó dễ cho mình? Đây không phải là giọng nói Trịnh Cừ, vậy là ai?
Tất cả mọi người ở đó đều nhìn theo tiếng nói phát ra. Chỉ thấy ở phía nam có một bóng người lướt nhanh tới giống như một trận gió cuốn. Tiếng quát còn chưa dứt, đối phương đã xuất hiện. Đó là một người trẻ tuổi mặc áo bào màu xám, một tay giữ lấy một nữ tử xinh đẹp. Lông mày người này dựng ngược vẻ mặt đầy giận dữ. Phía sau cách đó không xa còn có một lão già râu bạc cũng nắm lấy hai nam tử đang đạp gió lao đến.
Lâm Nhất tới, chỉ là hắn vẫn tới chậm.
Lâm Nhất không ngờ được chuyện sẽ trở nên tệ như vậy. Hắn có dự cảm lại không thể tin được đối phương có thể giết người ngay trên đường.
Cùng Giang trưởng lão thi triển Ngự Phong Thuật, trong lòng cũng bất an nhưng không ngờ tình hình còn vượt ra ngoài dự đoán. Vừa vào cửa thành phía nam, trong thần thức của ông đã nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu cùng người nằm trước khách sạn.
Ban đầu Lâm Nhất đi sau lưng Giang trưởng lão, thấy tình cảnh này, hắn làm sao còn có thể giữ được bình tĩnh nữa. Nhất là khi hắn nhìn thấy Chân Nguyên Tử dùng một chưởng đánh bay Trịnh Tế, lại bị phi kiếm xuyên qua cơ thể.
Hắn lập tức chạy tới nhanh như chớp. Khi nhìn thấy Trịnh Tế muốn ra tay giết người, thân hình hắn vừa rơi xuống đất đã thả hai nữ tử trong tay ra, truyền âm cho Giang trưởng lão bảo ông chăm sóc cho hai nàng, sau đó nhảy vào nhanh như một trận gió lốc.
- Sư huynh!
Sau khi Lâm Nhất quát bảo Trịnh Tế ngừng lại liền lao thẳng đến phía trước Chân Nguyên Tử, thấy toàn thân hắn đầy máu nhưng vẫn đứng thẳng với khí thế ép người.
Lâm Nhất cực kỳ hoảng sợ. Hắn làm sao không nhìn ra được Chân Nguyên Tử đã dùng hết sức sống, cố gắng chống đỡ.
Hai ngón tay lướt đi như bay, Lâm Nhất lập tức chặn lại huyệt đạo trên thân của Chân Nguyên Tử, lại nắm cổ tay Chân Nguyên Tử và truyền linh lực vào trong kinh mạch. Suy nghĩ một lát, hắn vẫn chưa yên tâm lại móc hồ lô rượu bên thắt lưng rót vào trong miệng đối phương.
Chân Nguyên Tử đã nói không ra lời, chỉ là trong đôi mắt nhìn chăm chú vào Lâm Nhất đầy vẻ vui mừng. Rượu từ trong miệng tràn ra, đôi mắt Chân Nguyên Tử chậm rãi khép lại, trong giây lát, cơ thể đã mềm nhũn xuống.
- Sư huynh...!
- Sư phụ...!
Một tay ôm lấy Chân Nguyên Tử, Lâm Nhất lòng nóng như lửa đốt. Hắn quay đầu thoáng nhìn đám người Mạnh trưởng lão nằm trên mặt đất, đưa tay chộp vào trong không trung.
Có mấy tiếng lách cách vang lên, mấy người gần đó đã thoát khỏi sự trói buộc.
- Mạnh trưởng lão, Nguyên Thanh, Nguyên Phong, nhanh lấy thuốc trị thương ra cho đạo trưởng nuốt vào!
- Ta có đan dược Thiên Long phái!
Mạnh Sơn xông tới đón lấy Chân Nguyên Tử, Nguyên Thanh và Nguyên Phong cũng vội vàng vây quanh.
Lâm Nhất nhìn thấy ba người luống cuống tay chân cho Chân Nguyên Tử uống thuốc, trong ánh mắt của hắn lộ vẻ suy tư. Sức sống của Chân Nguyên Tử tan rã, hơn nữa kinh mạch trong cơ thể khác hẳn mọi ngày. Đây là vì sao?
- Hừ! Bận rộn loạn làm gì chứ! Nhanh tới nhận lấy cái chết đi!
Giọng nói Trịnh Tế lại vang lên không đúng lúc.
Lâm Nhất bỗng nhiên xoay người, đôi mắt lóe lên ánh sáng lạnh và hít mũi. Một mùi máu nồng nặc rót vào đầu. Hắn nhìn thi thể đầy máu nằm trên mặt đất. Biện Chấn Đạc chết không nhắm mắt, hai mắt trợn tròn vẫn lộ vẻ uy phong. Lê Thái Y giống như bông hoa bị héo úa, hồn đã bay xa! Gương mặt kiều mị quen thuộc vẫn luôn được gấm ngũ sắc che kín, giờ đã hương tiêu ngọc vẫn.
Hai người vừa rồi còn sống, vẫn chuyện trò vui vẻ với hắn, giọng nói và nụ cười dường như còn hiện rõ trong tâm trí, nào ngờ trong lúc xoay người đã người quỷ hai đường, âm dương cách biệt!
Mạng người thật sự chẳng khác gì cỏ rác sao?