Vô Tiên - Chương 403:
- Nếu thân là Tiên Nhân, vì sao còn làm khó chúng ta?
Thiết Trụ hiển nhiên là buồn giận chưa tiêu.
Lão hán dạy dỗ:
- Ngươi xem ngươi, sao cứ quật cường như vậy! Đệ tử Tiên Nhân không hẳn đều là Tiên Nhân, bọn họ cũng muốn ăn muốn uống. Bọn họ chê chúng ta bẩn thỉu, không cho vào thành bày sạp. Bất quá ở cửa thành bày sạp cũng không tồi, mỗi lần tiền thuế chỉ là hai con cá, không phải an ổn thoải mái hơn sao!
- Mệnh bọn họ quý giá, còn không phải muốn chúng ta nuôi sống sao!
Thiết Trụ lại nói. Lão hán còn muốn giáo huấn vài câu, lại tìm không ra lý do phản bác.
- Hai người các ngươi ở sau lưng nói gì đấy? Khi chúng ta là đất nặn, chỉ bài biện ở cửa thành sao?
Một tiếng răn dạy thô bạo, để lão hán và Thiết Trụ cả kinh. Hai người ngẩng đầu, thấy là người trẻ tuổi mặt đen đi tới.
Lão hán vội đứng dậy cười nói:
- Tiểu nhân và chất nhi nói chút chuyện phiếm mà thôi, không dám đắc tội hai vị đại nhân!
Sư đệ mặt tròn nâng cái bụng, cũng phô trương thanh thế theo phía sau, nghĩ thầm sư huynh lại muốn mò chỗ tốt rồi!
Nam tử mặt đen dùng ngón tay gãi gãi lỗ tai, đối với lão hán giải thích ngoảnh mặt làm ngơ. Hắn hừ hừ nói:
- Trong vòng mười trượng gió thổi cỏ lay, đều chạy không thoát ta nghe nhìn. Ngươi tả một câu hữu một câu Trịnh gia, dám ở sau lưng chửi bới Trịnh gia ta, khi ta là người điếc sao?
Lão hán bị dọa đến khẽ run rẩy, liên tục chắp tay, cầu khẩn nói:
- Lão nhi bất quá là đang dạy chất nhi vài chuyện, cũng không dám có tâm vô lễ với Trịnh gia, vị đại nhân này không thể oan uổng tiểu nhân như vậy!
Nam tử mặt đen giống như bị kim đâm vậy, lập tức nhảy lên, ngón tay chỉ lão hán quát:
- Ngươi còn quỷ biện! Ngươi cười nhạo ta tai điếc sao, hay ngươi đang nhục tu vi của ta!
Người này không cam lòng bỏ qua, lại đột nhiên quay đầu hô:
- Sư đệ, tu vi của chúng ta kém như vậy sao? Sẽ nghe lầm động tĩnh trong vòng mười trượng? Sư đệ! Ngươi xem cái gì đây?
Không đợi sư đệ đáp lời, nam tử mặt đen đã nhìn thấy xa xa đi tới một nhóm người, mắt hắn sáng lên, không để ý lão hán bán cá, dắt sư đệ đi về phía cửa thành, trong miệng còn cười nói:
- Hôm nay xem ra muốn phát tài rồi!
Lão hán tránh thoát một kiếp, có chút không tìm được manh mối, hắn mang theo thần sắc may mắn, ngồi xổm ở sau sạp hàng, nhìn về phía bến tàu. Chỉ thấy một hải thuyền vừa cặp bờ, trên thuyền đi xuống mấy chục người, đi về phía cửa thành, hẳn là hải thuyền qua đường bỏ neo tá túc.
Lão hán lắc đầu thầm nghĩ, những người bên ngoài kia lại phải xui xẻo rồi!
Những người từ bên ngoài tới kia, chính là người của Thiên Long phái và Thương Hải Bang. Sau khi hải thuyền của bọn họ rời khỏi Thất Tinh đảo, lại chạy ở trên biển bảy ngày, đi tới Hử Châu đảo. Ở trên biển phiêu lâu như vậy, hiếm khi nhìn thấy một cảng biển náo nhiệt, lưu lại một vài đệ tử trông coi hải thuyền, còn lại bốn mươi, năm mươi người đều lên bờ.
Không để ý Chân Nguyên Tử giục, Lâm Nhất chậm rãi đi ở phía sau đoàn người, cực kỳ hứng thú nhìn hai bên đường. Hắn theo thềm đá của bến tàu, từ từ đi lên, đi không xa liền nhìn thấy Mộc Thanh Nhi và Từ Tử Huyên, mỗi người tay cầm một vòng trân châu, đang cùng người cò kè mặc cả; còn có một ít đệ tử cũng đang dạo quanh mua hàng.
Khẩu âm của những tiểu thương này có chút quái dị, nhưng còn có thể nghe hiểu được, trang phục cũng có chút không giống Đại Thương, còn không giống nơi nào, trong thời gian ngắn Lâm Nhất cũng nhìn không ra. Chỉ là khách nhân đến, để thanh âm chào hàng của các tiểu thương càng vang dội, trong khoảng thời gian ngắn, trên đường phố trở nên cực kỳ náo nhiệt
Nhìn trên bến tàu thuyền bè san sát, cùng với những tiểu thương thành thạo rao hàng, Lâm Nhất thầm nói, nơi này không chỉ là yếu đạo từ nam chí bắc, còn là một đại đảo không thường thấy ở trong phụ cận mấy ngàn dặm.
Trước cửa thành đột nhiên truyền đến động tĩnh, làm cho một ít đệ tử buông đồ vật trong tay ra, chạy vội tới. Lâm Nhất cũng chậm rãi theo ở phía sau.
- Đều đứng lại cho ta, đứng thành hàng, mỗi người một lượng bạc, bằng không thì không cho vào thành!
Một nam tử mặt đen thanh sam, hai tay chống nạnh, vênh mặt hất hàm sai khiến, không coi ai ra gì.
Sư đệ mặt tròn cũng căng thẳng da mặt, hừ hừ nói:
- Đều xếp thành hàng, mỗi người một lượng bạc!
Sau đó hắn có chút chột dạ nhìn sư huynh, không phải một đồng bạc sao?
Nam tử mặt đen ức chế không được trong lòng đắc ý. Trong ngày thường mỗi người một đồng bạc vào thành, hôm nay bị hắn lớn mật tăng lên gấp mười, những người kia vừa nhìn liền biết là từ địa phương thật xa đến, không lấy thêm mấy lượng bạc thì quá có lỗi với mình.
Mạnh Sơn bị chắn ở trước cửa thành, nghe nói muốn thu phí vào thành, có chút bất ngờ.
Bất quá nhập gia tùy tục, cũng không có gì. Chỉ là phải bẩm báo Giang trưởng lão biết cái đã. Vì vậy hắn đứng ở một bên, chờ người phía sau đến.
- Ngươi không nghe được sao? Không giao tiền thì cút sang một bên cho ta, đừng ngăn ở trước cửa thành!
Thấy Mạnh Sơn không giao tiền, cũng không nói lời nào, chỉ mang theo mấy người đứng ở cửa thành, nam tử mặt đen có chút tức giận. Mấy phàm nhân mà thôi, thực to gan lớn mật! Hắn phất tay muốn xua đuổi.
Mạnh Sơn nhíu mày, nghĩ thầm người ở chỗ này làm sao không giảng đạo lý như thế, không phân tốt xấu liền muốn đả thương người! Bất quá thấy đối phương khí thế kiêu ngạo, trước khi mò ra được nội tình, ngược lại không tiện tính toán. Ai biết thời điểm trong lòng hắn do dự, Du Tử Tiên thấy sư phụ chịu nhục đã lao ra.
- Sao tiểu tử ngươi không nói tiếng người hả? Không phải là một lượng bạc sao! Cần nói lời ác độc như vậy!
Động thân che ở trước người Mạnh Sơn, nhìn nam tử mặt đen thấp hơn mình nửa cái đầu, Du Tử Tiên không chút yếu thế nói.
- Yêu a! Lá gan của ngươi không nhỏ!
Thần sắc của nam tử mặt đen cứng đờ, lui về phía sau môt bước. Hắn có nhiều hứng thú nhìn Du Tử Tiên, cũng không có tức giận, trái lại cười lạnh.
- Người công nhiên không nhìn thành quy của Bắc Châu thành, quất mười roi; người không phục mà dám can đảm ngỗ nghịch, giết không tha! Tiểu tử, trách ngươi mệnh không tốt a!
Nam tử mặt đen rất tùy ý khoát tay, nhìn sư đệ mặt tròn nói:
- Sư đệ, bắt người này lại cho ta, trước tiên đánh mười roi lại nói.
- Ngươi dám!
Du Tử Tiên trừng mắt, đã nắm chặt song quyền, Quý Thang và La Dung cũng tuỳ theo đứng ra, nhìn chằm chằm đối phương. Trong lòng Mạnh Sơn thầm than, nhưng tự nghĩ lớn tuổi, nên không nói gì, chỉ chờ Giang trưởng lão đến.
Sư đệ mặt tròn hơi kinh ngạc, có người dám ngay mặt xông tới sư huynh đệ bọn họ, ở trong Bắc Châu thành, thật là lần đầu a. Những người bên ngoài này đến tột cùng có lai lịch ra sao, sao dám không để Bắc Châu thành vào mắt? Hắn có chút chần chờ nhìn sư huynh, vẫn chưa ra tay.
Nam tử mặt đen thấy dáng dấp của sư đệ, thầm mắng một tiếng phế vật, từ trong lồng ngực móc ra một tấm lệnh phù, trong miệng nói lẩm bẩm, tay niết lá bùa nhìn về phía đám người Du Tử Tiên quát lên:
- Một ít phàm phu tục tử cũng dám huênh hoang, ta cho ngươi nhìn có gì không dám.
Thấy đối phương từ trong lòng móc ra đồ vật, Du Tử Tiên còn tưởng là đối phương muốn động thủ, trong lòng nghĩ đối phương ngang ngược không biết lý lẽ, hắn quát to một tiếng, húc đầu đánh ra ngoài một chưởng. Mạnh Sơn vừa thấy vội lên tiếng quát bảo ngưng lại:
- Dừng tay!
Không mò ra hư thực của đối phương liền trở mặt với đối phương, hiển nhiên là cử chỉ không sáng suốt. Nhưng song phương cách nhau gần như vậy, hắn muốn ngăn trở cũng đã chậm!
Thấy đối phương dám động thủ, nam tử mặt đen kia hừ lạnh một tiếng, dưới chân thối lui, dương tay ném đi, trong miệng hắn quát một tiếng:
- Trói cho ta...
Chỉ thấy lá bùa trên ngón tay hóa thành một trận thanh phong, đánh về phía Du Tử Tiên.
Mà Du Tử Tiên đánh ra một chưởng, đã thấy đối phương tránh né, không có đổi chiêu, chỉ cảm thấy thân hình hơi ngưng lại, tay chân như hãm vũng lầy. Trong lòng hắn kinh hãi, vừa muốn phát lực tránh thoát, nhưng cả người không sử dụng lực lượng được, như bị dây thừng trói lại tay chân, không nhịn được ngã xuống đất.
Một đường đi tới, kiến thức của mọi người đã không giống ngày xưa, bây giờ dĩ nhiên nhìn ra đối phương không phải người trong giang hồ. Nhưng không ngờ dị biến nảy sinh, Mạnh Sơn cùng mấy đệ tử trong lòng kinh hãi. Làm sao sẽ như vậy! Người thủ cửa thành cũng là người trong Tiên đạo sao? Điều này thực làm đầu óc người không xoay chuyển được.
Du Tử Tiên được Quý Thang và La Dung nâng lên, tay chân không thể động đậy, hắn chỉ là hai mắt phun lửa, căm tức nhìn nam tử mặt đen.
- Hừ! Đây là kết cục đối nghịch với ta. Nếu không hạ thủ lưu tình, mạng nhỏ của ngươi đã chơi xong!
Nam tử mặt đen đắc ý lung lay cánh tay, đi đến trước mặt mấy người, ngón tay chỉ Du Tử Tiên quát lên:
- Ngoan ngoãn để sư đệ ta đánh mười roi.
Hắn lại nhìn về phía đám người Mạnh Sơn chỉ chỉ chỏ chỏ, kiêu ngạo nói:
- Còn ngươi nữa, mấy phàm phu tục tử, mỗi người lấy mười lạng bạc nhận lỗi cho ta, liền tha tội đồng phạm cho các ngươi.
Dễ dàng liền được mấy chục lạng bạc! Sư đệ mặt tròn không khỏi vui vẻ. Nếu không ra mặt nữa, sợ là những bạc kia sẽ bị sư huynh nuốt hết. Nghĩ đến đây, hắn từ sau thắt lưng rút ra một roi da, cáo mượn oai hùm chỉ về phía Du Tử Tiên, mặt âm trầm nói:
- Thành thật nằm trên tảng đá kia, ta muốn đánh cái mông của ngươi, hừ!
Nhưng đám người Mạnh Sơn vẻ mặt lạnh lùng, không nói gì, chỉ vì Giang trưởng lão đã đi tới trước mặt.