Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 373:

Những bàn đu dây trong phòng nhỏ bình thường, có vài bóng người đi lại.

Phía dưới tán cây lớn, có một con suối nhỏ không biết từ đâu chảy đến. Trên bờ nước có mấy chục người lớn bé đang đứng.

Trong đám người này, cao nhất là nhóm người Mạnh Sơn. Làm cho người ta cảm giác khá quái dị, những người kia có dáng người nhỏ bé, làn da ngăm đen, cả người trần truồng.

Chân Nguyên Tử và mọi người đều nhìn thấy, quay qua muốn chào hỏi đám người Mạnh Sơn, khuôn mặt già nua đã đỏ lên, hắn quay người, liên tục nói.

- Còn thể thống gì nữa?

Lê Thải Y cũng oán hận giẫm chân, trên gương mặt đã đỏ ửng.

Lâm Nhất nhìn nhà gỗ treo trên cây to, tò mò. Đêm qua hắn đã thấy những dấu chân ở đây. Vốn định đi vào điều tra, nhưng lại bị đám người trần truồng này dọa cho sợ hết hồn. Đàn ông còn tốt, phụ nữ không hề mặc một chút gì, chỉ che lại bộ phận bên dưới, làm cho hắn ngạc nhiên, xong thì rất lúng túng. Nhưng mà phong tục mỗi nơi mỗi khác, hắn không nói được gì.

Đệ tử trẻ hơn có da mặt mỏng, chân bước do dự. Người lớn tuổi từng trải thì cảm thấy không khỏe một tí, sau đó bước theo Biện Chấn Đạc. Nếu người ta ở trần truồng mà không xấu hổ, thân là người ngoài, không bằng nhập gia tùy tục, như vậy cũng đỡ lúng túng hơn.

Sau khi hai bên gặp nhau, mới biết Mạnh Sơn đã chạy đến đây từ đêm qua, sau đó gặp một số chuyện không thuận lợi, nhưng ngược lại bọn họ biết được không ít điều từ trên người dân bản địa.

Tên thật của hòn đảo này là Toại, có từ hai ngàn năm trước, trước đây cây cối nơi đây xanh tươi che trời, người người đông đúc.

Cho đến một ngày, bỗng nhiên có đất, ngọn núi cao nhất trên đảo nứt toạc ra, phun lửa và khói đặc ra ngoài. Hỏa diễm như nước biển tràn băng qua Toại Đảo, hòa tan và cắn nuốt cây cối, nham thạch, còn có những người và nhà ở chưa kịp chạy.

Toàn bộ Toái Đảo, bị phá hủy hết trong kiếp nạn kia. Chỉ có bên Đông Nam hòn đảo, còn có một số hang động thiên nhiên chưa bị dung nham chảy đến, nên có vài người may mắn, có thể tiếp tục sống sót.

Sau trận kiếp nạn đó, người dân Toái Đảo không còn sống nhiều lắm. Có người không chịu nổi bệnh tật mà chết, có người bị thuyền đi ngang qua bắt làm nô lệ. Còn lại những người không dám đi ra khỏi hang động này, cứ vậy mà sống. Hơn hai ngàn năm qua, chỉ còn mấy chục người còn may mắn sống sót mà thôi. Để qua mấy chục năm, mấy trăm năm nữa, những người này cũng không còn mấy, cho đến cuối cùng bị tiêu vong.

Ngày đó người dân trên đảo nhìn thấy người phái Thiên Long thì cũng có địch ý rất nặng. Nhưng khi bị giá trị vũ lực của Mạnh Sơn dọa sợ, mới biết được bọn họ không có ác ý, người dân địa phương cũng trở nên hiền lành. Nhưng mà dù trong hang động có nước ngọt, thì tìm đồ ăn cũng là chuyện mệt mỏi, làm cho mọi người cảm thấy rất bất đắc dĩ khi chờ tìm được đồ ăn.

Nhưng mà, dựa vào những người trên Toại Đảo nói chuyện, từ nhỏ đã có nhiều thuyền đi từ phía Nam đến đây, làm cho mọi người cảm thấy có hi vọng, có tiền đồ để cố gắng sống rót.

Những người Toại Đảo này, hàng ngày đều ăn quả dại và cá biển. Mọi người phái Thiên Long đều bắt đắc dĩ, chỉ có thể đi theo vài người dân bản xứ tìm cây ăn quả, cuối cùng hái xuống một đống trái cây lớn như cái đầu, đập đôi nó ra, thịt bên trong trắng mịn, mặc dù ăn không ngon, nhưng cũng có thể lót dạ dày lúc đói.

Ở lâu chỗ này cũng vô dụng, đám người Mạnh Sơn và Chân Nguyên Tử nghỉ ngơi xong thì bắt đầu quay về.

Lâm Nhất nói cho bọn họ biết đường trong đảo quá cao, quá khó đi, đừng chạy vào bên trong, Mà bên Mạnh trưởng lão thì không cần đi riêng nữa, mọi người có thể kết bạn đi về cùng nhau.

Kéo dài gần nửa ngày, trước khi mọi người đi đều rót đầy túi nước, nhưng lại lo lắng vì những trái cây đã hái xuống. Kích thước của trái cây tương đối lớn, tròn to lại khó mang theo. Nhưng nếu đưa theo được thì đỡ đươc nhiều khi đói bụng, mà vứt lại thì tiếc quá.

Lâm Nhất chẳng hề quan tâm mọi người làm gì, thấy sắp phải rời khỏi chỗ này rồi, cũng không thể không làm gì được. Hắn bước qua, bung tay lên, những trái cây trên đất đều biến mất, làm cho Nguyên Thanh ở phía sau vui vẻ nói tụ lý càn khôn của tiểu sư thúc thật lợi hại.

Còn lại mấy đệ tử cõng túi nước, bọn họ chỉ có thể trơ mắt nhìn Lâm Nhất, để hắn không thể không tiếp tục dùng túi càn khôn đựng nước. Túi càn khôn nhặt được ở Loạn Hồn Cốc đã bị rót đầy, làm cho mọi người ngạc nhiên xong thì cực kỳ mừng rỡ.

Những người trên Toại Đảo quá khổ sở, nếu có thể rời khỏi đây theo mọi người, hoặc là tìm một nơi thích hợp để sinh sống hơn thì càng tốt. Chỉ là những người này ở quen chỗ này rồi, cho dù bọn họ có muốn dẫn người theo, cũng không ai muốn đi. Cảm thán một phen, mọi người đều rời khỏi chỗ này, đi teo đường quay về. Lâm Nhất lại một mình đi trước.

...

Sau khi tách khỏi mọi người, Lâm Nhất bước lên Thanh Vân, đi thẳng đến Toại Sơn.

Phi hành không nhanh không chậm trên không trung, một nén nhang sau, ngọn núi có sương trắng bao phủ xuất hiện trước mặt.

Lâm Nhất vừa bước xuống Thanh Vân, đã lắc mình đến gần hang động trên núi.

Sương trắng cuồn cuộn như mây, cuốn vạt áo của Lâm Nhất bay lên, làm hơi thở rối loạn, chui vào mắt làm cho người ta không thoải mái. Lâm Nhất không dám khinh thường, hắn dùng linh khí bọc bản thân mình lại, suy nghĩ một chút, Lâm Nhất lại rút Kiếm Lang Nha ra, sau đó mới cắn răng nhìn xuống đáy hang không thấy đáy kia, cả người nhảy nhẹ lên, đâm xuống dưới.

Vết tích trên đá có hơn hai ngàn năm rồi, nhưng bên trong hang vẫn có sóng nhiệt bay lên, nếu không nhờ có lồng khí bảo vệ, Lâm Nhất đã không dám mạo hiểm rồi. Hắn dùng Ngự Phong Thuật, cơ thể như lá rụng, nhẹ nhàng thả xuống bên dưới.

Xuống đến khoảng trăm trượng, Lâm Nhất rút kiếm Lang Nha đâm vào trong vách đá, thân kiếm đâm thẳng qua đá cứng, bóng người hắn dừng lại, tay cầm kiếm Lang Nha, hai chân treo giữa không trung.

Dùng thần thức điều tra bên dưới, giống hệt như đêm qua, không có gì khác thường. Lâm Nhất nhìn vách đá trơn bóng xung quanh, hoàn toàn không có chỗ đặt chân, hắn không dám tùy tiện nhảy xuống, sau đó một mảnh Thanh Vân xuất hiện dưới chân Lâm Nhất.

Yên tâm lại, rút Lang Nha Kiếm từ trong vách đá ra, Lâm Nhất tiếp tục rơi xuống dưới. Mỗi lần rơi được trăm trượng thì hắn đều dừng lại, cẩn thận xem lồng khí không có vấn đề gì, nếu không mà có vấn đề ở đây thì khổ, không có người nào cứu hắn ra ngoài được đâu.

Chỉ là, cứ tiếp tục đi xuống, có thêm Bích Vân Sa và lồng khí hộ thân. Lâm Nhất vẫn cảm nhận được sự nóng rực bên dưới.

Nửa nén hương sau, Lâm Nhất cẩn thận đi xuống hơn ngàn trượng, hắn dùng thần thức tìm kiếm bên dưới.

Hắn ngửa đầu lên nhìn, trên đầu chỉ thấy chút ánh sáng, mà hắn như đang ở dưới đáy vực. Lâm Nhất suy nghĩ một chút, không tiếp tục xuống dưới nữa, hắn nhìn về những thứ lấp lánh ánh mắt xung quanh. Trên vách động có nhiều tảng đá óng ánh, nó như được gắn trên tảng đá đen kịt, có hơi nóng bốc lên, rung động lòng người, ẩn chứa uy năng cực kỳ lớn, cảm giác như lúc nào cũng có thể phun trào, làm cho Lâm Nhất cảm thấy khiếp đảm.

Trên mặt hiện lên sự vui mừng, Lâm Nhất điều khiển Thanh Vân dưới chân, đi đến gần một tảng đá lóe sáng. Hắn đặt tay lên tảng đá nóng bỏng kia.

Hơi suy nghĩ một lúc, một cỗ linh khí bàng bạc nhanh chóng tràn ra từ tảng đá chui vào tay Lâm Nhất.

Không sai, đây đúng là linh thạch! Không ngờ rằng có thể tìm được linh thạch ở chỗ này, đối với Lâm Nhất mà nói, lần này hắn phát tài rồi, sao Lâm Nhất lại buông tha được. Vạn vật trong trời đất đều có linh, chỉ có người có đức mới có được.

Trong lòng vui mừng, Lâm Nhất đâm ngón tay đến, vách tường cực kỳ cứng rắn, linh thạch vẫn không nhúc nhích. Lâm Nhất cảm thấy đầu ngón tay mình đau lớn, trong lòng cảm thấy kỳ lạ. Bình thường hắn dùng tay bóp nát một tảng đá là chuyện bình thường, có lẽ vách đá này bị nham thạch nung cứng quá rồi.

Lâm Nhất rút Lang Nha Kiếm ra, đâm lên vách động. Tiếng đinh đương vang lên, một lát sau, có một viên linh thạch màu đỏ lớn bằng nắm đấm được đào ra. Viên linh thạch này khác với những linh thạch hắn từng dùng, nhưng mà, hắn cũng không phải là người mới bước vào tiên đạo, biết linh thạch cũng được phân chia theo ngũ hành.

Trên vách động có tảng đá đỏ sẫm, đó là Hỏa Linh Thạch, bên trong có linh khí kinh người, so với những viên linh thạch trên người Lâm Nhất còn mạnh hơn mấy lần. Mà cho dù linh thạch to hay nhỏ trên người hắn, mặc kệ có màu gì cũng không thể so sánh được với Hỏa Linh Thạch trước mắt.

Về Mộc Hỏa Thổ Kim Thủy, có đối ứng là Xanh Hồng Vàng Bạc. Căn cốt trong ngũ hành không giống nhau, cũng giống như việc nhận linh khí trong linh thạch cũng không giống, Nhưng Lâm Nhất lại không quan tâm đến những điều này, có linh thạch là được, còn chưa đến lượt hắn có thể chọn.

Còn về linh căn của bản thân là gì, loại linh thạch nào có tác dụng với hắn, những thứ này hắn không hề biết. Nói chung, Lâm nhất chỉ biết rằng, có linh thạch thì có linh khí, hắn có thể tu luyện rồi.

Đào được viên thứ nhất, sau đó đào viên thứ hai, dễ dàng làm cho Lâm Nhất càng hăng hái. Hắn vừa khống chế Bích Vân Sa, vừa dùng linh khí trong cơ thể đánh lên vách đá cứng rắn, trên trán đổ đầy mồ hôi, một hơi đào hơn hai can giờ, sau đó nhìn thấy linh thạch bị vơ vét hết, Lâm Nhất vẫn chưa đã thèm, nóng lòng muốn thử xem bên dưới còn có không?

Lâm Nhất lắc đầu tự giễu một cái, tốt quá hoá dở, nên có chừng mực thì hơn. Với tu vi bây giờ của hắn, vẫn chưa đến mức không sợ hãi gì cả. Tục ngữ có câu, nghèo thì an toàn.

Chỉ một lúc sau, trên đỉnh ngọn núi mây trắng Toại Sơn, bỗng nhiên có một bóng mây bay ra, chở thêm Lâm Nhất cười tươi. Lần này hắn thu hoạch không nhỏ, ngoại trừ hơn hai mươi viên linh thạch to nhỏ không giống nhau, còn có viên linh thạch màu đỏ sẫm, hai viên hồng linh thạch, nó càng có giá trị hơn.

Tâm tình sung sướng, không lo không được nghỉ ngơi, Lâm Nhất dẫm lên Thanh Vân, quay trở về.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free