Vô Tiên - Chương 350:
Một lúc lâu sau, hai người Nguyên Thanh và Nguyên Phong cảm nhận được nội lực sung túc trong người, và khí thế phun trào mạnh mẽ, giống như thay đổi xương cốt, làm cho hai người không nhịn được sự vui mừng.
Chỉ với tu vi của mình, muốn trong canh giờ ngắn, tạo ra hai cao thủ Tiên Thiên, đúng là chưa bao giờ nghe thấy. Sau khi biết ơn xong, hai người cực kỳ tâm phục khẩu phục với Lâm Nhất!
Chân Nguyên Tử cũng cực kỳ khiếp sợ, nên nhớ võ đạo không chỉ một đường, không chỉ phải chăm chỉ mà còn phải có cơ duyên thật lớn, mới có thể đi đến đỉnh cao võ đạo được. Nhưng hắn lại trơ mắt nhìn hai đồ đệ thay đổi kinh người, hiểu rõ tiên và phàm cách nhau xa lắm, trong lòng lại si mê tu vi của Lâm Nhất.
- Mặc dù chúng ta là thầy trò, nhưng không cần phải dùng lễ với nhau. Một ngày làm thầy, thì phải cả đời làm thầy. Chân Nguyên Tử đạo trưởng mới là sư phụ chân chính của các ngươi, ta chỉ ngồi ở danh phận sư thúc là được. Ta từng làm đồ đệ Thiên Phúc, có muội tử Thúy Nhi, đả thông kinh mạch Tiên Thiên cho Phương Minh và Xa Hải của Tiêu Cục Thiên Bình, nếu như sau này các ngươi quay về Đại Thương, vậy thì có thể giúp đỡ lẫn nhau là tốt nhất.
Lâm Nhất trịnh trọng nói việc này.
- Sau đó, ta sẽ đưa “Long Hành Cửu Biến của Phái Thiên Long và tâm pháp “Huyền Nguyên Kiếm Pháp cho hai người tu luyện.
- Chờ một chút.
Bỗng nhiên Chân Nguyên Tử ở bên cạnh chen vào.
- Hôm qua ta thấy ngươi dùng khinh công Long Hành Cửu Biến, là bí mật của phái Thiên Long, nếu so với kinh công của Mạnh Sơn, không biết cao hơn mấy phần, làm cho người ta phải than thở. Nhưng mà, ngươi chỉ là một đệ tử nuôi ngựa mà thôi…
Đối với câu hỏi của Chân Nguyên tử, Lâm Nhất cười cười, hắn đi đến trước giường, nói.
- Ta từng thấy Mộc chưởng môn dùng Long Hành Cửu Biến, lợi hai hơn khinh công đệ tử nội môn dùng, sau đó ta thay đổi một chút, tạo thành dáng vẻ thế kia. Nó còn là Long Hành Cửu Biến nữa không, ta cũng không biết, nhưng nếu các đệ tử phái Thiên Long nhận ra, vậy cũng không kém quá!
- Ngươi từng luận bàn với Mộc chưởng môn rồi sao?
Chân Nguyên Tử tò mò hỏi.
Lâm Nhất xua tay, nói.
- Chỉ tình cờ gặp một lần trong núi, không nhắc đến cũng được!
Chuyện đêm kia điều tra Cửu Long Sơn, hắn không muốn nói nhiều, sau đó hai người Nguyên Thanh và Nguyên Phong vui vẻ rời đi, Chân Nguyên Tử lại không đi theo.
- Sư huynh còn có việc gì sao?
Lâm Nhất hỏi.
Khuôn mặt già của Chân Nguyên Tử đỏ lên, ngượng ngùng cười nói.
- Sư huynh tiện nghi này của ngươi có được không ít chỗ tốt từ ngươi, không biết trong lòng sư đệ có oán hận gì ta không?
Thấy hiệp sĩ Chân Nguyên Tử vậy mà xấu hổ, làm cho Lâm Nhất ngạc nhiên không thôi. Hắn đứng bên giường, cởi hồ lô Tử Kim bên hông xuống, đi đến ngồi bên cạnh đối phương, sau đó lấy ra hai chén trà, rót Rượu Thiên Thu ra, nói.
- Tiện nghi thì cũng là sư huynh thôi, sư đệ mời huynh một chén.
Đôi mắt Chân Nguyên Tử sáng lên, nhận chén trà, nhìn Lâm Nhất hỏi.
- Đây là…
Lâm Nhất nâng chén ra hiệu, uống một ngụm, nói.
- Ta thấy mình và đạo trưởng… Sư huynh quen biết đã lâu, ha ha, sư huynh mấy lần âm thầm giúp đỡ ta. Sao Lâm Nhất không hiểu được. Cho dù sư huynh dòm ngó thân phận của ta, hay là vì lý do gì đi nữa, huynh đều có thể thay ta chắn không ít phiền phức. Ta sẽ không quên ân tình này.
Cho dù không có sư phụ, có ân báo ân, Lâm Nhất ta vẫn hiểu được đạo lý này. Hơn nữa, lúc sư huynh chưa biết thân phận thực sự của ta, đã dạy cho ta tuyệt kỹ của sư môn, trong lòng ta cũng rất cảm ơn ngươi rồi! Sư huynh, không phải ngươi đã muốn thử nếm rượu trong hồ lô này từ lâu sao? Xin mời!
Lâm Nhất làm cho Chân Nguyên Từ rất vui mừng, hắn cảm thấy ánh mắt của mình khá là chuẩn, thấy đối phương nâng chén ra hiệu, hắn cũng nâng chén lên uống một hớp, mùi rượu mạnh, hương vị cay độc xông vào bụng, còn có một tia khí tức rượu nhàn nhạt đi dọc theo kinh mạch, cảm giác rất kỳ diệu.
- Rượu ngon quá! Một ngụm rượu vào bụng, tinh thần đều mạnh hơn hẳn, khắp toàn thân đều vui sướng, ha ha!
Chân Nguyên Tử khen từ tận đáy lòng. Hắn nhìn chén rượu, thấy chút rượu dưới đáy chén, vẫn có cảm giác chưa đã thèm.
Thần thức của Lâm Nhất đi theo linh khí của rượu chạy khắp cơ thể Chân Nguyên Tử, một lát sau, hắn thất vọng lắc đầu, nói.
- Rượu này là Hương Thiên Thu Phức của nhà ta, dùng linh mạch làm thành, bên trong đều là linh khí, uống vào sẽ có chỗ đặc biệt.
- Uống vào có chỗ đặc biệt, đặc biệt như sư đệ sao?
Uống hết chút rượu dưới đáy chén, hai mắt Chân Nguyên Tử tỏa sáng, nhìn chằm chằm hồ lô của Lâm Nhất không tha.
- Không thể!
Lâm Nhất lắc đầu nói. Chân khí chạy một vòng trong cơ thể Chân Nguyên Tử rồi tiêu tán ngay, không để lại chút vết tích nào.
Hiển nhiên, Chân Nguyên Tử không có linh căn để tu tiên. Đối với phương pháp phân biệt linh căn, Lâm Nhất không hiểu, cũng không biết, chỉ có thể dùng biện pháp thô sơ để kiểm tra thử.
- Mặc kệ chuyện đó đi, lại thêm một chén! Ngươi nói cho ca ca ta chút chuyện về Tiên đạo đi!
Chân Nguyên Tử cũng phóng khoáng, bưng chén trà muốn uống rượu. Lâm Nhất rót đầy chén, nghĩ thầm đây là ý của Chân Nguyên Tử khi ở lại, hắn nói.
- Tiên đạo mờ ảo, ta cũng không rõ lắm.
- Ngươi... Ngươi đã ở trong con đường này, ngươi đừng nói ngươi không tin thần tiên!
Chân Nguyên Tử hơi bất mãn.
Thả chén xuống, Lâm Nhất cười khổ với Chân Nguyên Tử.
- Người người đều theo đuổi thần tiên, nhưng có ai gặp được Chân Tiên đâu? Trên đời này có thần tiên không, ta cũng không biết. Nếu nói không tin, bây giờ ta lại không giống với người phàm. Nếu nói tin, ta lại chưa gặp được người nào thọ với trời đất. Ta cũng muốn biết Chân Tiên ở đâu, nhưng ta có thể hỏi ai được đây?
Lâm Nhất vừa nói, vừa đi đến bên cửa sổ, nhìn ánh sáng sớm chiếu vào, nói.
- Ta có cơ duyên lớn, nên mới bước lên con đường tu luyện này. Trên sách có nói, ta tu Tiên đạo. Nhưng trên sách không thấy có ghi chép có người thành Tiên. Có, cũng chỉ là những vết xe đổ mà người đời từng dẫm vào. Mặc dù ta ở trên con đường này, là hạng người siêu phàm thoát tục trong mắt sư huynh, nhưng lòng ta vẫn chẳng cảm thấy có gì, cảm giác bàng hoàng chẳng có nơi nương tựa.
Lâm Nhất than nhẹ, quay người ngồi xuống, sau đó nói với Chân Nguyên Tử.
- Sư huynh biết không? Nếu ta khó tăng tu vi, vậy thì tuổi thọ cũng chỉ trăm tuổi. Cùng lắm ta chỉ là một tu sĩ Luyện Khí mà thôi, đến hạn tuổi thọ, vậy thì sẽ phải về với đất vàng. Sau Luyện Khí, còn có Trúc Cơ. Chỉ khi là tu sĩ Trúc Cơ chân chính, mới được tính bước vào đại đạo tu hành.
Mà Trúc Cơ chỉ là khởi đầu thôi. Nên biết rằng, trong cả vạn người tu hành, chỉ có một người vào được Trúc Cơ. Cả ngàn người chưa chắc có một người. Phía sau còn có Kim Đan, Nguyên Anh xa vời nữa, gian nan bên trong khó có thể tưởng tượng được. Về những chuyện này, ta cũng chỉ biết được trên sách vở mà các tiền bối để lại mà thôi, nó thật sự ra sao, ta không biết!
Không ngờ rằng Lâm Nhất sẽ nói vậy, nhưng mà, khó khăn của Tiên đạo, Chân Nguyên Tử vẫn khó có thể tưởng tượng được. Hắn do dự một chút rồi nói.
- Người xưa có câu, trăm nghe không bằng một thấy. Bần đạo vẫn muốn được như sư đệ…
Lâm Nhất có chút bất đắc dĩ nhìn Chân Nguyên Tử, than thở.
- Ta đã thử điều tra ba thầy trò các ngươi, theo ta được biết, các ngươi không thể tu luyện được. Nếu không thì ta cũng chẳng tiếc gì công pháp, dốc túi dạy dỗ rồi!
Nghe vậy, sắc mặt của Chân Nguyên Tử hơi suy sụp, ngạc nhiên nhìn chén rượu trong tay, sau đó hắn nhìn lên Lâm Nhất, nụ cười gượng gạo có thêm vài phần bất đắc dĩ, hắn than.
- Ta biết sư đệ nói không thể tu luyện, chắc là do trong cơ thể ba thầy trò ta không linh căn tu tiên. Nếu không rời được luân hồi hồng trần, vậy thì cứ vui vẻ ở thế gian là được. Có thể kết bạn với sư đệ lúc còn sống, hiểu biết một chút về Tiên đạo, cuộc đời ta đã không còn gì để nuối tiếc.
Nói xong, Chân Nguyên Tử ca một đoạn nhạc, cướp hồ lô trên tay Lâm Nhất, tự rót cho mình một chén đầy, hắn ngẩng đầu uống sạch, sau đó quay người rời đi.
Không biết là vì say hay là tâm trạng không tốt, dưới chân Chân Nguyên Tử lảo đảo, bóng lưng cô đơn thất vọng.
Chân Nguyên tử đi một lúc lâu, Lâm Nhất còn lặng lẽ ngồi một mình.
Thuyền nhẹ nhàng lắc lư, ánh đèn cũng chập chờn sáng tối, Lâm Nhất buồn bã ngẩn người. Lúc nhỏ có cơ duyên vui mừng, bây giờ chẳng sót lại chút gì nữa. Mấy năm qua cô đơn mờ mịt quanh quẩn cõi lòng, tâm tình của mình chỉ có mình mới hiểu. Mà nỗi cô đơn của Chân Nguyên Tử làm cho hắn có cảm giác thật bi ai.
Bây giờ, còn có bạn bè quen thuộc. Nhưng mấy năm sau, những người thân quen đều biến mất không thấy, chỉ sợ là lúc đó xung quanh vắng lặng, hắn sẽ có cảm giác thế nào đây? Vì sao người phàm phải bước lên con đường tu hành gian nan này? Lâm Nhất rất muốn chia sẻ cho người thân và bạn bè biết được phương pháp tu luyện, bước lên con đường tu tiên. Nhưng hắn biết, đây chỉ là mình hắn một bên tình nguyện mà thôi.
Ở trên con đường xa lạ, hắn chỉ có thể đi một mình, quá khứ hay tương lại cũng chỉ có một mình. Lâm Nhất không thể quay đầu lại, hắn phải đi hết con đường này, để biết cuối cùng là cái gì!
Người sống cả một đời, chỉ có một con đường để đi.
Cho dù con đường này là đá sỏi gồ ghề, cũng mãi mãi chỉ là một con đường, không người nào có thể quay lại được. Hắn cũng giống như vậy, chỉ có thể quyết chí đi lên, cho dù không có điểm cuối, không có bỉ ngạn, vẫn phải đi hết một đời này.
Lựa chọn của hắn, chỉ có thể tiến về phía trước mà thôi!