Vô Tiên - Chương 328:
Đại xà rời khỏi hồ nước, thân thể to lớn uốn lượn tại chỗ, tiếng xì xì không ngừng, dáng vẻ nó muốn một ngụm nuốt trọn Mạnh Sơn.
Trước người không tới ba trượng là đại xà, phía sau chính là rừng rậm trải rộng xà trùng, Mạnh Sơn cũng không thể lui được nữa.
Quý Thang thấy thế thì kinh hãi, di chuyển trường kiếm trong tay nghênh tới. Du Tử Tiên càng điên cuồng hơn, thân thể nhảy lên, trên không trung xẹt qua một hắc ảnh, hung mãnh đâm về phía đại xà.
Đại xà vận sức chờ phát động, ngẩng cái đầu lên thật cao, mở cái miệng rộng nhắm ngay Mạnh Sơn muốn cắn, ngay lúc đó, trường kiếm của Du Tử Tiên đâm tới.
Lóe lên như một hỏa tinh, trường kiếm sắc bén bị lân giáp cứng rắn của đại xà cản lại.
Đại xà không nhịn được quậy cái đuôi quét về phía người ở gần. Một kiếm của Du Tử Tiên đâm hụt, lúc trong bụng đang lo lắng thì bỗng nhiên có một tiếng nổ lớn ở bên cạnh, trong lòng biết không ổn, y nhanh chóng né về phía sau.
Quý Thang đúng lúc chạy tới, trường kiếm trong tay đâm vào người của đại xà lại phát ra tiếng lưỡi mác tạo lên một chuỗi ánh lửa. Trường kiếm bị thân rắn đẩy ra, còn thân thể của y cũng thuận thế tới gần người của đại xà.
Nhìn thấy thế nguy của Du Tử Tiên, Quý Thang nóng ruột nên ngưng lực vào tay trái, nặng nề đánh lên người của đại xà.
Quý Thang toàn lực đánh ra một chưởng, không hề thua kém so với chưởng lực cách không của Mạnh Sơn.
Chỉ nghe thấy một tiếng bùm, thân rắn to lớn run lên, lực phản xích bỗng nhiên đánh ngược lên cánh tay của Quý Thang, rắc một tiếng, cánh tay bị bẻ gãy, thân thể bị đánh bay ra ngoài.
Khó có thể chịu được cú đánh mạnh như thế, Quý Thang ngã trên mặt đất, ngất đi.
Tiêu đường chủ bước lên phía trước tự tay đỡ Quý Thang lên, đệ tử còn lại nhao nhao lui lại. La Dung thấy tình thế không ổn thì một bước vọt ra ngoài, đỡ Mạnh Sơn muốn lui vào rừng rậm.
Đại xà hung hăng không ai bì nổi, lúc đang lắc đầu quẫy đuôi thì có một cơn tinh phong nổi lên cuồn cuộn.
Theo gió mang tới cành gãy lá úa, trên đất trống cạnh hồ nước âm u khủng bố, lúc mọi người đang run sợ lạnh gáy, trong rừng rậm đột nhiên truyền đến tiếng đất đá xào xạc, tiếng nhánh cây gãy liên tiếp không ngừng vang lên.
Trong lòng mọi người hoảng sợ bất an, một cơn tinh phong chợt cuộn tới, trong rừng rậm đột nhiên có một con trăn còn to lớn hơn, ngay cả cái đầu cũng phải to hơn mười trượng tới đây.
Con đại xà này vọt tới bên hồ nước, hai con đại xà quấn lại với nhau, trong nháy mắt tách ra một trái một phải đánh bọc sườn mọi người.
Lúc này hơn hai mươi người chỉ sợ trong nháy mắt sẽ gặp tai họa ngập đầu, thời khắc nguy cấp đã không kịp cảnh báo cho Giang trưởng lão, lúc Mạnh Sơn muốn rách cả mí mắt lại phun ra một ngụm máu tươi, gã kêu to:
- Mọi người tản ra chạy đi!
Chúng đệ tử nghe vậy, sinh lòng tuyệt vọng. Không ngờ mới đi được cách bãi biển khoảng hai ba dặm đường, sinh tử cũng đã được định đoạt. Xà trùng khắp nơi ở rừng rậm phía sau, sắc trời dần tối, dưới sự hoảng hốt chạy bừa thì thoát sao được?
Lúc đám đệ tử sinh lòng phải chết, một tiếng hét dài truyền tới từ bầu trời. Tiếng thét bén nhọn mà cao vút vang lên, trong chớp mắt thế như sét đánh ập xuống đỉnh đầu mọi người.
Tiếng thét dài chưa ngưng, một bóng người nhàn nhạt nhanh như tia sét xuất hiện ở trước mắt mọi người.
Người tới chính là Lâm Nhất, lúc đang nói chuyện với mọi người ở trên bờ biển, trong thần thức đã phát hiện độc xà trải rộng trên biển, trong lòng biết Mạnh trưởng lão dẫn người mang nước về sợ là sẽ không thể ung dung liền luôn lưu ý tới động tĩnh trong rừng.
Đại xà xuất hiện quá mức bất ngờ, cho dù Lâm Nhất trước đó cũng không nhận thấy được, khi phát hiện ra, Hoàng Gia Tề đã bỏ mình tại chỗ.
Làm cho Lâm Nhất để ý không phải là con đại xà này, mà là một con đại xà thân thể còn to lớn hơn đang đánh về hướng đám Mạnh trưởng lão.
Quanh thân đại xà chằng chịt lân phiến, đao thương bất nhập, căn bản không phải người phàm tục có thể ứng phó được.
Quý Thang cùng Du Tử Tiên xuất thủ, Lâm Nhất nhìn thấy thì càng sợ hãi không ngừng. Không ngờ trên hải đảo này lại có dị xà như thế.
Chuyện đột nhiên xảy ra, nếu còn xuất thủ trễ, đoàn Mạnh trưởng lão coi như xong. Huống chi còn có phó thác của Giang trưởng lão. Lâm Nhất không thể nhìn những người này chết đi như vậy được. Cũng may, hắn không cần ẩn giấu thân thủ của mình nữa.
Lâm Nhất xuất hiện trên đất trống cạnh hồ nước, tiếng thét của hắn cũng làm kinh động tới hai con đại xà này.
Làm như cảm thấy được khí tức của người vừa tới nguy hiểm, hai con đại xà không hề ngăn cản mọi người nữa mà là tụ lại với nhau, trong tiếng lách tách lại đang có vẻ muốn cùng tới đối phó với Lâm Nhất.
- Chớ kinh hoảng!
Gào to một câu, Lâm Nhất chậm rãi rơi xuống đất, bàn tay hắn lật lại, một thanh trường kiếm vào tay, cánh tay rung lên, vù một tiếng, thân kiếm toát ra kiếm quang dài ba xích*.
*1 xích = 10 tấc
Ngăn cản trước người mọi người, Lâm Nhất ngang nhiên đối mặt với hai con đại xà. Đây là lần đầu tiên hắn thể hiện bản lĩnh thật của mình trước mặt mọi người của Thiên Long phái, kiếm quang chói mắt đã làm mọi người có mặt há mồm trợn mắt.
Hôm nay, lúc này, mọi người mới hiểu vì sao Giang trưởng lão trong môn lại lễ ngộ với Lâm Nhất như vậy, cao thủ sử dụng kiếm quang như thế, có lẽ có. Tận mắt nhìn thấy thì mới tin vào mắt mình được.
Mạnh Sơn nhìn thấy thân thủ của Lâm Nhất cao tuyệt như vậy, trong lòng biết mọi người được cứu là không khó nữa, chỉ là người ban đầu là đệ tử chăn ngựa này tại sao lại có thân thủ tuyệt đỉnh như thế? Cho dù là tiên thiên cao thủ, sử dụng kiếm quang cũng chỉ khoảng ba tấc. Gã không khỏi âm thầm bội phục Giang trưởng lão, nhưng, chỉ có nhân vật thần tiên như Giang trưởng lão mới có tuệ nhãn thưởng thức anh hào như vậy được! Nhưng nghĩ tới bản thân cũng không phải kẻ địch của đại xà hợp lại, đệ tử tử thương thảm trọng, trong lòng không khỏi bắt đầu than thở!
Hai con đại xà nhìn thấy Lâm Nhất một mình ngăn cản ở phía trước, đồng thời ngẩng đầu to lên, mở miệng to như chậu máu, một trái một phải kéo tới.
Tinh phong đập vào mặt, Lâm Nhất không chần chừ nữa, thân thể khẽ động đã mất dạng ngay tại chỗ. Trong chớp mắt, hắn đã đến bên người con trăn có thân hình hơi nhỏ hơn chút.
Lúc đại xà vận sức chờ phát động nhưng không thấy thân ảnh của đối phương, hơi sửng sốt, lúc nhận thấy bên người có người thì đã chậm. Kiếm quang sắc bén lập tức xuyên thấu qua thân rắn, lân giáp cứng rắn như sắt lại mất đi tác dụng trong khoảnh khắc.
Lâm Nhất vung kiếm quang ra, đột nhiên lui về tại chỗ, lúc mọi người còn chưa phân biệt rõ tình hình thì chỉ thấy cái đầu rắn lớn đã đồng thời tách khỏi thân thể, ầm ầm rơi xuống đất. Thân thể còn sót lại nhanh chóng uốn éo, máu phun như suối trút xuống, văng khắp nơi trên bờ hồ nước.
Một con đại xà khác trong tiếng lách cách, cái đầu phập phồng, thân thể uốn lượn nhìn chằm chằm đồng bạn đang dần dần không còn động tĩnh, một lúc sau, đầu lớn của nó đột nhiên dựng thẳng, nhìn sâu Lâm Nhất rất lâu.
Một kích thành công, tay Lâm Nhất cầm trường kiếm, thần sắc không thay đổi. Nhìn thấy con đại xà còn lại không muốn bỏ qua, bước chân hắn khẽ nhấc lên, đi lên phía trước.
Chỉ cần đại xà hơi có động tĩnh, trường kiếm trong tay của hắn sẽ không chút lưu tình chém đầu nó xuống. Lúc hắn đang tới gần đại xà, thân thể to lớn của nó lại mãnh liệt lăn lộn kéo theo đá vỡ, cành cây, mang theo tinh phong vọt tới.
Lâm Nhất điểm mũi chân một cái, thân thể nhảy lên cao hơn mười trượng. Ở giữa không trung, hắn vừa muốn lao xuống đã thấy thế đi của đại xà xoay chuyển cực nhanh, chui vào trong rừng rậm.
Vốn tưởng rằng đại xà muốn hết sức liều mạng, ai ngờ nó phô trương thanh thế chỉ là vì muốn nhân cơ hội đó chạy trối chết. Lâm Nhất vốn định đuổi theo, nghĩ lại thì thân hình hắn lại rơi xuống.