Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 324:

Nghe nói như vậy, Nguyên Thanh và Nguyên Phong nhìn nhau, nhìn thấy sư phụ không giống đang hồ đồ thì không dám tin hỏi:

- Ở đâu ra Lâm sư thúc?

- Lâm Nhất chính là sư đệ của ta, ngươi nói sư thúc của ngươi là người phương nào?

Chân Nguyên Tử tức giận đến muốn nhảy dựng lên đánh người:

- Đây không phải là Lâm huynh đệ sao? Làm sao...

Nguyên Phong cào đầu, có chút không hiểu hỏi.

Nếu không phải cố kỵ Lâm Nhất ở một bên, Chân Nguyên Tử sẽ không nề hà mà hành động. Ông ấy kiềm chế cơn tức giận, cắn răng nói:

- Sư phụ ngươi là ta, ta và Lâm Nhất học nghệ cùng một môn hạ, vi sư liền gọi Lâm Nhất là sư đệ. Chẳng lẽ hai người các ngươi cũng dám loạn bối phận với sư phụ? Hả?

Nhìn ba thầy trò trước mắt đang đấu võ mồm. Lâm Nhất cười gượng. Nguyên Thanh và Nguyên Phong gọi mình là gì, hắn cũng không thèm để ý, chỉ là nhớ tới một phần tâm ý của Chân Nguyên Tử nên thực sự không tiện nói gì.

- Tham kiến sư thúc!

Hai huynh đệ Nguyên Thanh sau khi được Chân Nguyên Tử cắn răng giải thích thì rốt cuộc đã hiểu rõ ngọn nguồn chuyện này. Lâm Nhất này võ công không phải giả, gọi một tiếng sư thúc cũng không đáng là gì. Chỉ là lúc hai người ôm quyền hành lễ, sắc mặt khó tránh khỏi sự cổ quái.

- Hai người các ngươi không cần như vậy, xưng hô như cùng thế hệ là được rồi.

Lâm Nhất cười nói.

Nguyên Thanh lắc đầu như trống bỏi, nói:

- Lễ nghi lớn nhỏ không dám phế. Tiểu sư thúc, không biết có lễ gặp mặt gì không?

- Tiểu sư thúc, ta cũng muốn lễ gặp mặt!

Nguyên Phong cũng phụ họa theo.

Chân Nguyên Tử vừa định tức giận, nhìn thấy hai đồ đệ như vậy lại cười hắc chắc một tiếng, đứng ở một bên không lên tiếng.

Vốn tưởng rằng những chuyện này chỉ là qua loa cho xong, ai ngờ hai người này một chút cũng không chịu thiệt. Sắc mặt Lâm Nhất khó xử, suy nghĩ một chút, nói:

- Trên người ta không có phàm vật gì, là một sư thúc nghèo. Cho dù có đồ đạc nhưng cũng không phải thứ hai người dùng được, không đủ phân cho hai người. Như vậy đi, ta có một bộ kiếm pháp tổng cộng có mười ba thức, năm thức sau cho dù có dạy các ngươi cũng vô dụng, ta sẽ giao tám thức kiếm pháp cho Chân Nguyên Tử... sư huynh, rồi sẽ truyền thụ cho hai người, thế nào?

- Đa tạ tiểu sư thúc!

Hai người vui mừng, Lâm Nhất thi triển kiếm pháp kinh diễm tuyệt luân, uy lực không ai bằng, phần đại lễ này đáng giá kêu vài tiếng sư thúc rồi.

Tay Chân Nguyên Tử vuốt râu dài, cười tới mắt híp lại một đường. Đột nhiên nghĩ đến cái gì, ông ta ngượng ngùng cười nói:

- Sư đệ, năm đó ta chỉ được sư phụ truyền thụ năm thức kiếm pháp, cũng không biết rốt cục kiếm pháp có mấy chiêu. Năm chiêu kiếm pháp sau này, vì sao hai người Nguyên Thanh lại không dùng được vậy?

Nguyên Thanh và Nguyên Phong cũng trừng to mắt nhìn Lâm Nhất, đối với kiếm pháp sắp được học này thì tràn đầy chờ mong.

- Năm thức này chính là chiêu thức phi kiếm!

Lâm Nhất chần chờ trong khoảnh khắc, vẫn nói ra.

- Hóa ra là kiếm pháp của tiên nhân!

Chân Nguyên Tử chợt thở dài một tiếng. Trong một bộ kiếm pháp lại có chiêu thức phi kiếm, có thể thấy được bộ kiếm pháp này bất phàm. Mặt lão đạo mang sắc vui mừng, khẽ khom người thi lễ với Lâm Nhất:

- Đa tạ Lâm sư đệ rồi!

Nhìn thấy mọi người trên bến tàu vẫn đang bận rộn, Lâm Nhất và Chân Nguyên Tử tiếp tục nói chuyện. Hai người bởi vì nguyên nhân Thanh Vân đạo trưởng nên đã không còn sự ngăn cách, lời nói cũng trở nên nhẹ nhàng bình thường hơn nhiều.

Thì ra Chân Nguyên Tử từ nhỏ bị người nhà đưa vào Bạch Vân quan, ngại vì tư chất thấp kém, không ai muốn nhận ông ấy làm đồ đệ. Ông ấy không muốn chịu thua, liền tìm tới điển tịch võ công trong môn, âm thầm khổ luyện không nghỉ, sau đó bộc lộ tài năng trong nhiều đệ tử, sau đó được Bạch Vân quan chủ ưu ái, cho phép nghiên tập bí tịch trong môn nên mới tập luyện được một thân võ công này.

Vốn tưởng rằng sẽ giao phó quãng đời còn lại cho Bạch Vân quan vì ân tình của Bạch Vân quan chủ, bất đắc dĩ trong môn có rất nhiều sư huynh nhòm ngó chức quan chủ. Vốn dĩ Chân Nguyên Tử không hám danh lợi, liền mượn cơ hội rời bến, rời xa thế tục hỗn loạn. Không nghĩ tới sẽ gặp được đệ tử đích truyền của Thanh Vân đạo trưởng, nhớ tới ân tình của cố nhân, Chân Nguyên Tử đương nhiên sẽ coi Lâm Nhất là người trong nhà.

- Sư đệ, Thanh Vân đạo trưởng là tiên nhân sao?

Chân Nguyên Tử hỏi.

Lâm Nhất lắc đầu:

- Sư phụ ta chỉ là người tu đạo bình thường.

- Vậy sư đệ, ngươi có phải tiên nhân không?

Chân Nguyên Tử nhìn về phía Lâm Nhất.

Lâm Nhất lắc đầu nói:

- Ta cũng là phàm phu tục tử, so với người khác hơi không giống mà thôi!

- Chuyện này nào còn hơi không giống nữa, đã khác nhau một trời một vực rồi! Biện Chấn Đạc có ánh mắt rất tốt, đúng lúc kéo ngươi ra, cũng cứu tính mạng của nhóm mười ba người hắn!

Chân Nguyên Tử nói.

Lâm Nhất cười một tiếng, có chút hiếu kỳ hỏi:

- Biện bang chủ dường như có oán khí rất nặng với ngươi, tại sao thế?

Chân Nguyên Tử vuốt râu cười nói:

- Nhớ lúc trước trận mai phục ở gần Cửu Long sơn không? Lúc đó, ngươi cũng ở đó.

Nhìn thấy Lâm Nhất gật đầu tỏ ra nhớ, ông ấy nói tiếp:

- Ta vốn dĩ muốn mang hai người Nguyên Thanh đi thẳng tới Cửu Long sơn bái kiến Mộc chưởng môn, trên đường gặp phải Thương Hải bang mai phục, bọn họ mưu tính thất bại liền thương nghị với ta, giúp ta tiến vào Cửu Long sơn.

Xem như trao đổi điều kiện, ta phải làm nội gian cho Thương Hải bang. Lúc đó, bọn họ người đông thế mạnh, tùy tiện ứng phó nên ta liền đồng ý với bọn họ. Sau đó lại chưa hề có liên lạc gì. Vì vậy, Biện Chấn Đạc vẫn vì thế mà canh cánh trong lòng.

Sau khi đến kinh thành, bọn họ tìm được ta, bảo ta thực hiện lời hứa. Thiên Long phái hành sự bí ẩn, ta nào biết được nhiều chuyện đâu. Cho dù trên bến tàu của kinh thành, âm thầm cảnh báo ngươi cũng chỉ là suy đoán trong lòng ta mà thôi. Biện Chấn Đạc này vì thế mà ghi hận ta.

Biện Chấn Đạc quen biết Lâm Nhất cũng khiến Chân Nguyên Tử có chút ngoài ý muốn.

Lâm Nhất liền nói một lượt chuyện xảy ra trong đêm bên ngoài Cửu Long sơn.

Chân Nguyên Tử thoải mái cười to:

- Không ngờ Biện lão đầu này lại thua trong tay ngươi, thật thống khoái!

Ánh mặt trời sau giờ ngọ chiếu vào trên mặt biển, như từng miếng vảy vàng chói mắt; trên bầu trời xanh biếc, mấy đám mây trắng lững lờ trôi. Lâm Nhất đứng trên lầu thuyền, biển khơi mênh mông cùng tráng lệ thu hết vào mắt. Dõi mắt trông về phía xa, vui vẻ thoải mái.

Hải thuyền đi về hướng đông, mọi người phất tay tạm biệt người của Ly tộc. Cậu bé Hải Sinh kia trong con ngươi đen nhánh linh động tỏa ra sự hướng tới cùng thần sắc luyến tiếc, làm lòng người sinh ra sự cảm khái.

Đối với người của Ly tộc, Đại Thương ở đầu kia của biển. Cố hương vĩnh viễn ở trong mơ.

Mấy con hải điểu đứng trên cột buồm, thỉnh thoảng mang theo tiếng kêu bay ra, ẩn vào phía chân trời không thấy bóng dáng nữa. Gió thổi trên biển quất vào mặt, thổi tung tóc dài của Lâm Nhất. Hắn gác tay đứng đó nhìn về phía xa, ánh mắt nhàn nhạt.

Lâm Nhất thay đổi nơi ở.

Thuyền lầu có ba tầng, tầng một cho đệ tử nội môn ở; tầng hai là đường chủ Hổ Sa đường, sư tỷ muội Mộc Thanh Nhi, nhóm hộ vệ Hoằng An, vài trưởng lão, đệ tử, còn cả thầy trò Chân Nguyên Tử ở; phòng tầng ba không nhiều lắm, Giang trưởng lão chiếm một nửa, còn lại là Mạnh trưởng lão và Hoằng An ở. Bây giờ phân một đại gian cho Lâm Nhất, hắn và Giang trưởng lão chiếm giữ hai bên chái nhà.

Căn phòng của Lâm Nhất gần thang lầu, đi mấy bước liền tới mái nhà, quan sát đã mắt phong cảnh trên biển.

Lầu trên cùng không nhỏ, còn có một vòng lan can vây quanh, lúc khí trời sáng sủa chính là chỗ tốt nhất trên hải thuyền.

Lâm Nhất đứng một lát, nhìn thấy Ly đảo dần cách xa liền muốn quay lại, lại thấy Mộc Thanh Nhi dựa ở một bên, cái miệng nhỏ nhắn đang oán hận.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free