Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 318:

Khẽ thở dài một tiếng, Lâm Nhất bất đắc dĩ lắc đầu, nói:

- Ta không thích bị người ta thao túng và tính toán, càng không thích bị người ta coi như đã chết! Chuyện như vậy ta không muốn nhìn thấy lần nào nữa.

- Đa tạ đại ân của Lâm huynh đệ!

Biện Chấn Đạc nghe vậy thì đại hỉ, vội vàng khom người thi lễ. Lâm Nhất quay người lại nhìn Mạnh Sơn, ôm quyền nói:

- Biện bang chủ từng xuất hiện ở gần Cửu Long sơn, bị ta vô ý gặp được. Cô gái kia ta cũng biết, chính là Lê Thái Y của phái Ngũ Ấp, hai người đều là người ta thủ hạ lưu tình không giết. Không giết tự có đạo lý riêng của ta, nhưng đối với Thiên Long phái, sợ là bọn họ có chết cũng chưa hết tội.

- Chỉ có điều, trong mắt Lâm Nhất, căn nguyên của tất cả mầm tai vạ cũng có chút ít liên quan tới Thiên Long phái. Bây giờ, thuyền của bọn họ, người của bọn họ cũng bị hủy hầu như không còn, người còn lại đều là người đại nạn không chết, mọi việc để lại một đường, đối với người đối với mình cũng chưa chắc là chuyện xấu. Rời xa Đại Thương, mọi người đều có tình nghĩa đồng bào, chuyến đi này còn có vô số gian nan hiểm trở chưa biết trước được, nhiều thêm một người cũng coi như nhiều thêm một phần khí lực, xin Mạnh trưởng lão nghĩ lại!

Nói xong, Lâm Nhất chắp tay đứng yên, không nói nữa. Mặc dù hắn tức giận khi bị Biện Chấn Đạc tính toán nhưng trong lòng vẫn có chút không đành lòng. Nơi này đã cách xa Đại Thương, dưới tình huống tiền đồ chưa biết trước, vẫn tranh đấu không ngừng như trước thì xác thực không thú vị.

Lâm Nhất có chỗ không biết, lời nói này của hắn đối với đám Biện Chấn Đạc không phải là chuyện vừa. Đối với ân oán giang hồ, người ngoài vô cùng không muốn nhúng tay, chớ nói chi là mặt đối mặt với đệ nhất môn phái như Thiên Long phái. Còn Lâm Nhất thân là đệ tử của Thiên Long phái, nói thay cho một người ngoài càng không dễ dàng.

Biện Chấn Đạc sành sỏi, lõi đời, ông ta trong lúc nguy cấp đã lôi Lâm Nhất ra, có thể nói là một mũi tên trúng ba con chim.

Lâm Nhất lợi hại, Biện Chấn Đạc đã lĩnh giáo đầy đủ. Trong mắt ông ta, người thanh niên này xác nhận là không phải nhân vật tầm thường, giống với lão già râu bạc của Thiên Long phái. Huống chi, người này không phải là một người lạm sát vô tình, chỉ cần đúng lúc kéo ra, Thiên Long phái dưới tình hình chưa biết trước nhất định sẽ cố kỵ. Vì thế chưa chắc không thể có chút hy vọng sống.

Thứ hai, rốt cuộc Lâm Nhất này có thân phận như thế nào, có địa vị như thế nào trong Thiên Long phái, Biện Chấn Đạc không dám phỏng đoán thêm. Chỉ là một người trẻ tuổi siêu phàm nhập thánh như vậy, tất sẽ có lai lịch không tầm thường. Kéo vào giang hồ phân tranh, bên trong Thiên Long phái sẽ sinh ra khoảng cách. Nếu như lúc này bọn họ vì vậy mà tranh chấp, đối với Thương Hải bang thân hãm tuyệt cảnh thì cũng sẽ tăng thêm một biến số.

Thứ ba, trước mặt mọi người, Biện Chấn Đạc cao giọng yêu cầu, không cho phép Lâm Nhất lùi bước. Chỉ cần Lâm Nhất đứng ra, cho dù không nói chuyện cho Thương Hải bang, bản thân hắn cũng sẽ bị trên dưới Thiên Long phái căm thù.

Người bị cô lập cần có đồng minh, ở nơi khẩn yếu này, người thanh niên đó sẽ không ngốc đến mức không quan tâm đến nhóm mình. Nếu như hắn có thể mở miệng nói chuyện giúp Thương Hải bang hai câu, Biện Chấn Đạc ông ta sẽ mang thủ hạ gắt gao lôi kéo Lâm Nhất. Vì thế có thể đảm bảo chuyến này không thừa.

Ngoài ra, nếu như Mạnh Sơn không coi Lâm Nhất ra gì, chắc chắn sẽ làm bọn họ sinh ra khoảng cách lớn hơn. Cao thủ còn trẻ như vậy mà không thể đồng tâm đồng đức, rồi lại còn đi cùng thuyền, trên dưới Thiên Long phái từ nay về sau sẽ không thể ngủ an giấc.

Khiến Biện Chấn Đạc vui mừng chính là, quả nhiên không ngoài dự liệu, Lâm Nhất đã đứng ra. Người thanh niên này thực sự không xuất hiện với Thiên Long phái nhiều, Thương Hải bang có thể mời một vị cao nhân như thế tới, rất may!

Chỉ là, nhìn Chân Nguyên Tử sau lưng Lâm Nhất, mắt Biện Chấn Đạc lộ ra sự oán hận. Chân Nguyên Tử này mượn lực của mình mới được như nguyện trở thành phụ dung của Thiên Long phái.

Nhưng lão đạo gian hoạt này đảo mắt đã vứt ước định ở sau lưng. Vốn định lôi ông ta ra khi đối mặt với sự sống chết, lúc này lại không dùng được. Chỉ có điều, việc này nếu có thể thành công, sau này không tránh được phải tìm ông ta nói chuyện một phen. Nhìn bộ dạng của lão đạo này tựa như có quan hệ không tầm thường với Lâm Nhất, có thể phải tinh tế cân nhắc hơn.

Nếu như biết bị Biện Chấn Đạc tính toán như vậy, Lâm Nhất không biết sẽ có cảm tưởng như thế nào. Hắn không có tâm tư lả lướt như đám lão giả giang hồ này, không muốn nghĩ tới những việc ám uế khó lường đó. Ra mặt vì Thương Hải bang là vì sự không đành lòng trong chốc lát mà thôi. Nếu như nói tuổi nhỏ, mới ra đời không lâu cũng có thể hiểu được.

Mà chuyện tới mới suy nghĩ, chuyện qua rồi coi như thôi chưa chắc không phải cái hay trong đạo tâm!

Lúc này, ánh mắt của mọi người đều đang nhìn chăm chú vào hai người Lâm Nhất và Mạnh Sơn.

Thần sắc của Mạnh Sơn biến ảo bất định, trầm ngâm thật lâu không nói. Nếu việc này xảy ra ở trước kia, gã đã sớm mở miệng quở trách người trẻ tuổi không biết điều này rồi.

Nhưng hôm nay, Lâm Nhất vẻ mặt lạnh nhạt, cử chỉ ung dung này lại làm cho Mạnh Sơn bắt đầu trù trừ.

Lâm Nhất nói không thích bị người ta tính kế, ý tại ngôn ngoại, hiển nhiên cũng biết bị Biện lão nhi tính kế. Hắn nói tiếp câu tiếp theo là không muốn bị người ta coi như đã chết, rõ ràng là đang chỉ trích Thiên Long phái.

Có thể thấy được, thanh niên này đủ cơ trí, cũng là người có lòng dạ thẳng thắn. Không ngờ tới là Biện lão nhi và nữ tử làm người ta không thoải mái kia đều từng thua dưới tay hắn.

Mạnh Sơn tự nhận có võ công xấp xỉ với Biện Chấn Đạc, như vậy, chẳng phải là nói mình cũng không phải là đối thủ của Lâm Nhất này sao? Lúc tâm tư đang trăm mối, gã không khỏi lần nữa quan sát thanh niên làm người ta nhìn không thấu này.

Chỉ có điều, Lâm Nhất chỉ nói chung chung, Thiên Long phái đối với cục diện hỗn loạn của giang hồ Đại Thương khó mà áp chế, ở đây chỉ có một đệ tử chăn ngựa lại dám lên tiếng ư? Cho dù trưởng lão trong môn cũng không dám vọng ngôn như vậy. Không chỉ như thế, hắn còn muốn Thiên Long phái dẫn theo những đối thủ ngày xưa này đi cùng, cừu địch hôm nay cùng nhau viễn độ hải ngoại. Nghĩ đến đây, sắc mặt của Mạnh Sơn trở nên âm trầm.

Nhìn tư thế của Chân Nguyên Tử, ông ta dẫn theo đồ đệ theo sát Lâm Nhất, đây rõ ràng là muốn cùng tiến thối.

Đang lúc thần sắc của Mạnh Sơn biến ảo bất định, trong lòng khó có thể quyết đoán, một giọng nói yêu kiều mềm mại vang lên:

- Mạnh thúc thúc, Giang trưởng lão có phân phó, việc này sau này lại tính! Còn nữa, lão nhân gia ông ta muốn gặp mặt Lâm Nhất.

Mộc Thanh Nhi gạt đoàn người ra đi tới, sau khi ôm quyền thi lễ với Mạnh Sơn thì xoay người nói:

- Lâm Nhất theo ta lên thuyền, Giang trưởng lão đang chờ ngươi đấy!

Nói xong, thần sắc nàng hơi nghiêm túc, ánh mắt vội vã đảo qua Lâm Nhất rồi liền quay đầu rời đi.

Còn thần sắc của Mạnh Sơn thì hơi chậm lại, thầm thở phào nhẹ nhõm. Thái Thượng trưởng lão thần cơ khó lường, có lão nhân gia ông ta ở đó, vạn sự không cần lo lắng!

Thần sắc Lâm Nhất không thay đổi, nhếch khóe miệng lên, nói:

- Tại hạ xin lỗi không tiếp chuyện được!

Hắn chắp tay với Mạnh Sơn và Biện Chấn Đạc, đi về phía hải thuyền.

Đi hai bước, bước chân của Lâm Nhất dừng lại, quay đầu lại nói:

- Đạo trưởng cùng hai vị đại ca xin dừng bước!

Thầy trò Chân Nguyên Tử đang đi theo không thể làm gì khác hơn là dừng bước. Chỉ là Chân Nguyên Tử nhìn chằm chằm hải thuyền, mắt chứa sự sầu lo.

Sau khi Lâm Nhất lên hải thuyền, nhìn thấy Mộc Thanh Nhi đang chờ ở cầu thang lên lầu thuyền, Mộc Thanh Nhi thấy hắn tới cũng không nói nhiều, tự dẫn đường lên lầu.

Mộc Thanh Nhi đi tới trước cửa một gian phòng ở tầng ba, nhìn thấy Lâm Nhất đi tới gần thì đôi mắt sáng của nàng rủ xuống, nhẹ giọng nói:

- Theo ta tiến vào đi.

Lâm Nhất đứng ở cửa chần chừ một chút, chậm rãi bước chân vào cửa phòng.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free