Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 315:

Trong mắt Chân Nguyên Tử chứa sự kích động khó có thể ức chế nhìn Lâm Nhất, ông ấy há hốc mồm nhưng lại không biết nói từ đâu.

Lâm Nhất nhìn thấy cả, âm thầm hữu nghị, nói:

- Đạo trưởng, sau khi đánh lui địch lại nói vẫn không muộn.

Mũi chân hắn nhấc lên, khiêu lên một thanh cương đao, cầm trong tay. Chân Nguyên Tử cố tự trấn định, trong ánh mắt nhìn Lâm Nhất mang sự thân thiết kỳ diệu. Ông ấy nặng nề gật đầu nói:

- Được! Chân Nguyên Tử ta sẽ kề vai giết địch với Lâm Nhất.

Chân Nguyên Tử thay đổi cách xưng hô với Lâm Nhất không có ai để ý, chỉ có hai người Nguyên Thanh và Nguyên Phong cảm thấy được dị trạng của sư phụ. Nhưng hai huynh đệ này chắc chắn không thể biết rõ được suy nghĩ trong lòng của sư phụ.

Hải tặc xông lên bãi biển, hai bên lại đụng nhau, chém giết.

Có lẽ là lúc trước Chân Nguyên Tử nhắc nhở, hoặc là mọi người đã do thám biết được nội tình của đám hải tặc này nên người người buông lỏng tay chân, tình thế nhất thời nghịch chuyển.

Mới vừa rồi Chân Nguyên Tử cùng Lâm Nhất hành động quá vang dội làm trong lòng mọi người cũng bực bội, trước sau xông tới trên dưới một trăm tên hải tặc, trong thời gian chưa tới nửa canh giờ đã bị các đệ tử của Thiên Long phái chém gần như hết sạch.

Còn hai người Lâm Nhất và Chân Nguyên Tử dĩ nhiên không xen tay vào được, chỉ có thể ở một bên xem náo nhiệt.

Máu nhiễm đỏ bãi cát.

Từng bộ tử thi lênh đênh trong nước biển.

Khí máu tươi tanh nồng bị gió biển thổi tới, dưới ánh mặt trời trên bờ biển lại có sự âm u làm người ta sợ run.

Đám người trên Ly đảo có người quỳ xuống hai tay giơ lên trời, không biết đang khẩn cần cái gì. Hải Sinh đã quỳ rạp xuống đất làm như đang tế bái cha mẹ trên trời có linh thiêng.

Những tế phẩm máu tươi dầm dề này xác nhận là thứ tốt nhất để cung phụng ông trời.

Lâm Nhất yên lặng nhìn những người của Ly tộc này, thầm than một tiếng. Ly tộc bỏ quê tới đây, cuộc sống xác thực là không dễ.

Nhân thủ của hải tặc hao tổn không ít, hai hải thuyền vẫn chưa vì vậy mà thối lui, không biết là đang quan sát tình hình trước nhay là đang dưới tình huống không thể tiến thối, không có cách nào dừng tay.

- Đạo trưởng tuyệt kỹ cái thế, Mạnh mỗ bội phục.

Mạnh Sơn vừa mới thở hổn hển vừa đi về phía Chân Nguyên Tử, sau khi ôm quyền khen một câu lại nói với Lâm Nhất:

- Lâm Nhất, mặc dù không biết ngươi tới mang ý đồ gì, có điều, Mạnh mỗ là một người ân oán phân minh. Lần này vẫn phải nói một tiếng tạ ơn.

Mạnh Sơn và Chân Nguyên Tử nói giống như đi ngang qua sân khấu, sau khi gã nói xong một câu lại tới trước mặt Lâm Nhất ôm quyền, nụ cười đông cứng, thần sắc trong mắt mịt mờ không rõ.

Chân Nguyên Tử chỉ chắp tay cười cười, ánh mắt liếc nhìn Lâm Nhất, không nói gì.

Lâm Nhất thì yên lặng quan sát Mạnh Sơn, thật lâu sau đó thần sắc hắn bình tĩnh khom người đáp lễ:

- Đây là bản phận của tại hạ.

Nghe vậy, Mạnh Sơn thâm ý sâu sắc gật đầu, trong con ngươi lóe lên tinh quang, cười nói:

- Ha ha, được! Ngươi cũng là người của Thiên Long phái ta mà! Lúc này không phải lúc để nói nhiều, không biết trong mắt nhị vị, việc này nên thế nào?

Mạnh Sơn vẫn hào sảng như thường ngày, nói chuyện với Chân Nguyên Tử và Lâm Nhất không có chút gượng ép nào. Lâm Nhất hơi cảm thấy ngoài ý muốn với chuyện này, đuôi lông mày của hắn khẽ nhúc nhích, khóe miệng nhàn nhạt nhếch lên, thần sắc không hề thay đổi.

- Chúng ta muốn rời đi không phải việc khó, chỉ sợ là sẽ liên lụy tới những người của Ly tộc này. Lâm Nhất, ngươi nghĩ sao?

Tay Chân Nguyên Tử nắm lấy râu dài, mỉm cười nhìn Lâm Nhất.

Chúng đệ tử phía sau Mạnh Sơn nhìn thấy dáng vẻ ba người trò chuyện với nhau vui vẻ thì mỗi người đều cúi đầu, thần sắc không rõ, tâm tư của mỗi người sợ là không có ai biết được.

- Ta chỉ là một đệ tử ngoại môn, đại sự nội môn không tới phiên Lâm Nhất nói. Nỗi lo của đạo trưởng cũng là nỗi lo của tại hạ.

Lâm Nhất suy nghĩ một chút, nhẹ giọng đáp lại.

- Ha ha! Lâm Nhất không cần quá khiêm tốn! Ý của đạo trưởng, Mạnh mỗ đã hiểu. Đại sự như thế còn phải bẩm báo Thái Thượng trưởng lão, Mạnh mỗ xin cáo từ trước!

Mạnh Sơn ôm quyền với hai người, cấp bậc lễ nghĩa cực kỳ chu đáo, chỉ là một người nhận lễ trong đó lại chỉ là một đệ tử chăn ngựa, nhìn thế nào cũng đều có vẻ như không được tự nhiên.

Nhìn Mạnh Sơn đi lên thuyền, Lâm Nhất âm thầm ngẫm nghĩ. Phía sau truyền tới giọng nói của Chân Nguyên Tử:

- Từ hôm nay, vô luận ngươi gặp phải chuyện gì, đều phải coi bần đạo có phần trong đó!

Lâm Nhất xoay người lại, đuôi lông mày nhướng lên cười cười với Chân Nguyên Tử, hắn cũng không lên tiếng trả lời.

- Chẳng nhẽ không tin tưởng bần đạo sao? Mới vừa rồi ngươi sử dụng kiếm, đừng nghĩ là ta không nhận ra.

Chân Nguyên Tử tới gần Lâm Nhất, đang định nói tiếp lại thấy còn có đệ tử của Thiên Long phái đứng ở xung quanh thì ông ấy không khỏi nhíu mày yên lặng.

Mạnh Sơn lên hải thuyền không lâu sau, chỉ thấy Giang trưởng lão kia cũng đã rời thuyền theo, mọi người trên bờ biển đều nghỉ chân quan sát.

Lúc Giang trưởng lão rời thuyền ánh mắt lướt qua bãi biển, hơi ngưng lại trên người Lâm Nhất. Ông ta không dây dưa trên bến cảng mà hóa thành một tia hắc ảnh rơi xuống trên một cái thuyền tam bản bên ngoài hơn mười trượng. Ống tay áo vung về phía sau, dưới chân, thuyền tam bản chợt đi về phía trước, bứt lên một cơn sóng trắng trên mặt biển, nhanh như mũi tên rời cung, bơi về phía thuyền hải tặc bên ngoài hai dặm.

Lúc mọi người đang kinh ngạc với thần thông của Giang trưởng lão, trên hải thuyền của Thiên Long phái, một hán tử tuổi hơn năm mươi là đường chủ Hổ Sa đường mang theo hơn mười thủ hạ nhảy từ hải thuyền xuống, nhảy vào trong nước, nhanh như giao long, đảo mắt liền tới cạnh thuyền tam bản mà đám hải tặc bỏ lại.

Người này như cá chép, xoay người một cái liền nhảy lên thuyền tam bản, mỗi người đều nhặt mái chèo lên nhanh chóng bơi đi.

Đang khi mọi người còn chưa kịp nhìn, Giang trưởng lão đã đến gần thuyền lớn của hải tặc. Ông ta còn chưa tới gần, cách xa hai, ba mươi trượng, ngón tay điểm về phía trước, một tia ngân mang đột nhiên bay ra, trong chớp mắt liền bắn vào trong thân thuyền lớn, lập tức con thuyền đó truyền tới tiếng vỡ răng rắc.

Thuyền lớn kiên cố dưới phi kiếm lại dễ như trở bàn tay bị phá hủy một cách yếu đuối vậy. Một cái thuyền lớn hoàn chỉnh trong nháy mắt bị phi kiếm cắt ra một lỗ thủng, nước biển chợt trút vào, thân thuyền kịch liệt nghiêng đi, trầm xuống.

Giang trưởng lão râu bạc bay bay, đứng trên thuyền tam bản như tiên ông trên biển, chỉ điểm ra một cái đã hủy được một con thuyền lớn. Ngón tay ông ta bắn vài cái, một tia ngân mang bay ra từ trong thuyền lớn đã vỡ tan, nhanh như sao rơi đâm về một cái thuyền lớn khác cách đó không xa.

Trong khoảnh khắc, hai thuyền lớn của hải tặc, một trước một sau kết quả như nhau, chậm rãi chìm vào trong biển. Tiếng phù phù không ngừng, bọn hải tặc nhao nhao bỏ thuyền nhảy vào trong biển.

Lúc này, mọi người của Hổ Sa đường ngồi trên mấy con thuyền tam bản vừa hay chạy tới, mỗi người tay cầm trường đao bổ về phía người mới nhảy xuống nước.

Trên mặt biển nhất thời nổi lên tiếng kêu rên tuyệt vọng ở bốn phía, còn người của Hổ Sa đường đối với đám hải tặc không còn chút sức đánh trả này thì không hề lưu tình. Phi kiếm của Giang trưởng lão thỉnh thoảng xẹt qua ngoài khơi, cũng lấy đi một loạt tính mạng.

Trong thời gian một nén nhang ngắn ngủi, hai cái thuyền lớn mới vừa rồi còn uy phong tám hướng, cùng với hơn hai trăm tên hải tặc ở bên trên cứ thế im hơi lặng tiếng. Chỉ còn lại tử thi chảy máu đen xen lẫn mảnh vụn ván gỗ trôi nổi bất định trên mặt biển.

Hơn mười người còn lại của Thương Hải bang một mình canh giữ một góc bãi biển lẳng lặng nhìn sự thay đổi cấp tốc trên mặt biển.

Biện Chấn Đạc ngồi trên một hòn đá lớn, vết thương do kiếm gây ra ở đầu vai mơ hồ âm ỉ đau, nỗi hoảng sợ khi tìm được đường sống trong cõi chết lại một lần nữa xông lên đầu.

Nhìn thuyền lớn của hải tặc đảo mắt đã gặp phải tai ương ngập trời, nghĩ nhiều thủ hạ của mình cũng phải táng thân trong biển lớn như vậy, từng trận đau đớn vọt tới. Trả giá lớn như vậy mới hiểu được Thiên Long phái cường đại như thế nào.

Lúc hải tặc bị tiêu diệt chính là lúc những người sống sót sau tai nạn như mình phải chết? Biện Chấn Đạc nghĩ đến đây liền nói với hán tử khoảng hơn ba mươi tuổi ở bên cạnh:

- Thạch Kiên, nếu thấy thời cơ bất ổn, một mình ngươi trốn đi nhé! Cho dù trốn trên Ly đảo này cũng có cơ hội còn sống quay lại Đại Thương!

Hán tử kia tướng mạo âm lãnh, không cho lời nói của Biện Chấn Đạc là đúng, gã đánh giá mọi người của Thiên Long phái cách đó không xa, trầm giọng nói:

- Thạch Kiên ta sẽ không vứt bỏ bang chủ để chạy trốn một mình!

Biện Chấn Đạc trừng mắt nhìn Thạch Kiên một cái muốn tức giận, chỉ có điều lại chỉ thở dài liên tục.

- Hì hì, Thạch đường chủ làm người trung tín, không mất đi bản sắc nam nhi! Chỉ có điều ta cho rằng bị đưa vào chỗ chết chưa chắc không có cơ hội chuyển mình!

Lê Thái Y vặn vẹo vòng eo đi tới, ngón tay nàng vén tóc nơi thái dương, cười khẽ nói.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free