Vô Tiên - Chương 279:
Một tiếng quát chói tai vang lên, một người vượt qua khỏi đám người, đứng ra.
Chính là một vị trung niên hung hãn mang theo khí thế nhiếp người. Y lau nước mưa trên mặt một cái, thần sắc băng lãnh không ngừng quan sát Hàm Sinh.
Hàm Sinh cúi đầu chỉ chờ những người này rời đi, không ngờ bị người ta gọi ra tên, sợ đến mức sắc mặt gã trắng bệch, ngẩng đầu lên đáp vâng:
- Chính là tiểu sinh, không biết đại nhân có ý gì?
Người trung niên kia cười gằn một tiếng, nói:
- Là ngươi là tốt rồi! Theo ta tới Binh mã ty của hoàng thành một chuyến!
Nói rồi y không cần suy nghĩ vung tay lên, lập tức ở một bên có hai người nhảy xuống, muốn tróc nã Hàm Sinh.
Mặt Hàm Sinh như màu đất hoảng sợ không có cách nào ứng đối. Gã đột nhiên nhảy dựng lên đứng trước mặt xe ngựa hét lớn:
- Ta là tú tài có công danh trên người, các người không thể vô cớ bắt ta được, ta... ta không thể đi!
Dáng vẻ Hàm Sinh hét lên không để ý gì khiến hai tên lính phụ cận giậm chân.
Lập tức, người trung niên kia cười lạnh nói:
- Tối hôm qua thuyền hoa bị người ta phá hủy, trên thuyền hoa không một ai may mắn thoát được, tú mà bị giết ngay tại chỗ, một nữ tử tên là Như Yên bị người ta bắt đi, mà người liên quan tới những chuyện này chính là ngươi!
Mắt Hàm Sinh sáng lên, quả nhiên Như Yên không chết! Gã bắt đầu điên cuồng:
- Vì sao lại là ta! Ta chỉ là một thư sinh tay trói gà không chặt, sao mà làm được việc này? Ta không đi!
Người trung niên khinh thường nhìn Hàm Sinh, hừ lạnh nói:
- Ngươi đương nhiên là không có bản lĩnh này. Hôm qua ngươi nhảy xuống sông được người ta cứu, còn xin người này giúp ngươi cứu Như Yên ra. Bây giờ, Như Yên kia đã được người ta cứu đi, chỉ tiếc động tĩnh quá lớn, kinh động đến nội thành. Thành thật trở về với ta, giao người nọ ra đây. Nếu không, đai họa khám nhà diệt tộc chỉ sợ một tên thư sinh như ngươi không đảm đương nổi đâu?
Lời nói của người trung niên rơi vào tai Hàm Sinh như sét nổ ngang tai, gã vô lực ngã xuống cạnh xe, thầm nghĩ muốn gặp Như Yên, ai ngờ Lâm Nhất kia lại chọc thành đại họa như vậy. Lúc đầu hành động ở bờ sông bị người ta nhìn thấy, việc này liên lụy tới bản thân không có gì lạ. Chỉ sợ từ đây vĩnh biệt với Như Yên rồi.
Xa phu đã sợ đến mức nhảy xuống khỏi xe ngựa, ngồi xổm ven đường ôm lấy đầu.
Hai tên lính tự tay muốn tróc nã Hàm Sinh, ai ngờ vốn dĩ một thư sinh yếu nhược vốn đã ngây ra như phỗng lại như chợt được thức tỉnh oa oa kêu to, chợt nhảy dựng lên tán loạn xung quanh, trong miệng không ngừng kêu la:
- Ta không thể đi, ta muốn gặp Như Yên, ta không thể đi!
Hơn mười con ngựa đã bao vây xít sao xung quanh, lập tức tên lính cười rộ lên có chút trêu tức nhìn thư sinh điên cuồng trước mắt.
- Mang hắn ta đi!
Người trung niên kia hừ lạnh một tiếng. Đám lính lĩnh mệnh, đang định ruổi ngựa tiến lên, bắt Hàm Sinh đi, một giọng nói trong trẻo lạnh lùng vang lên cách đó không xa...
-Dừng tay!
Mọi người kinh ngạc nhìn, chỉ thấy trên đường lất phất mưa phùn đang có một người thanh niên cả người mặc áo bào tro đi tới. Người này lông mày như đao mi mục sáng ngời, khuôn mặt tuấn tú, hai tay chắp phía sau như đang rảnh rỗi bước trong mưa, thần sắc đạm nhiên. Chỉ là mái tóc tùy ý bay theo gió, cử chỉ hào hiệp, khí độ nhàn nhã. Làm người ta kinh ngạc là mưa bụi như có linh tính, tới gần thân người trẻ tuổi liền bị lệch sang hướng khác.
- Lâm huynh đệ! Ngươi tới rồi, ta muốn gặp mặt Như Yên, ta không đi!
Đang chật vật, Hàm Sinh chỉ cảm thấy bên người khác thường, chợt thấy là Lâm Nhất đến nên ngạc nhiên chạy tới.
Mọi người cảm thấy người tới quái dị, thấy thế thì cũng không ra tay ngăn cản. Đoán chừng chủ nhân đến rồi.
Lâm Nhất bay giữa không trung nhìn thấy khốn cảnh của Hàm Sinh thì bay thẳng xuống, hiện thân hình, vừa lúc ngăn tên lính định hành hung lại. Hắn gật đầu với Hàm Sinh tỏ ra thoải mái, sau đó hộ tống gã ở sau người.
Đối diện với đám lính đuổi tới này, thần sắc của Lâm Nhất không thay đổi, cao giọng nói:
- Các vị mời tự nhiên, không tiễn.
Lập tức, tên trung niên nghe vậy ngẩn ra, nhìn thủ hạ chung quanh bốn phía một lượt, xác nhận là không nghe lầm thì cười lạnh. Còn những tên binh lính kia cũng lơ đễnh giễu cợt, có chút hăng hái đánh giá tên thanh niên chẳng qua mới mười bảy, mười tám tuổi này. Một đường đuổi tới đây, nhân mã đều có chút mệt mỏi, nhìn tiểu tử ngốc này để cười nhạo cũng coi như là góp vui đỡ mệt.
- Mới vừa rồi là một tên thư sinh điên cuồng, bây giờ lại thêm tên tiểu tử mắc bệnh thần kinh điên cuồng, hừ! Ngươi nghĩ ngươi là ai? Chẳng nhẽ thuyền hoa tối qua là do ngươi hủy? Cho dù có phải là ngươi hay không, nếu đã nhảy ra đây cũng đừng mong đi được nữa! Đều dẫn đi hết cho ta!
Người trung niên cười gằn, vung cánh tay lên.
Lâm Nhất nhíu mày lại, cất giọng:
- Thuyền hoa là ta hủy, người cũng là ta cứu. Các ngươi không đi bây giờ, chỉ sợ thời gian đã chậm.
Vẻ mặt của đám lính ngẩn ra, lập tức mặt mỗi người đều tỏ ra vui mừng. Ánh mắt của tên trung niên kia phát lạnh chậm rãi rút đơn đao bên hông ra, âm u cười nói:
- Không ngờ vụ án này cứ như vậy kết thúc rồi, tiểu tử, ngươi đúng là gan dạ đấy!
- Ha ha, tóm tiểu tử này lại, xử trảm ngay lập tức. Án này chấm dứt, bọn ta cũng có thể sung sướng mấy ngày.
- Phu xe này cũng coi như đồng bọn, nhiều người cũng có thể nhiều thêm một phần tiền thưởng.
- Ha ha, đúng vậy!
Đám lính nhìn Lâm Nhất tựa như đã nhìn thấy tiền thưởng, còn có giai nhân rượu ngon nữa, trong lòng còn hồn nhiên chưa phát hiện ra sinh mạng đã đi tới cuối.
Liếc mắt xa phu ở ven đường đang run lẩy bẩy, Lâm Nhất khẽ thở dài nói:
- Ta căn bản không muốn giết người... bây giờ, các người một người cũng không đi được.
Nói xong, Lâm Phong chỉ tay một cái, một luồng chỉ phong phá không mà ra, người phu xe kia hét lên rồi ngã gục. Không đợi mọi người ngạc nhiên, hắn tự tay kéo Hàm Sinh qua, ném vào trong buồng xe.
Hàm Sinh chỉ cảm thấy mắt tối sầm lại, không còn tri giác nữa.
Lúc mọi người còn đang hoa cả mắt, tay phải của Lâm Nhất tỏa ra ánh sáng, một thanh trường kiếm mang theo hàn ý đáng sợ xuất hiện ngang trời.
Đám lính này thấy không ổn, lúc nhao nhao rút binh khí ra chỉ thấy hai hàng lông mày của người trẻ tuổi kia dựng thẳng, thần sắc lạnh lùng. Bước chân nhẹ bước, một bước, hai bước, người đã cách mặt đất ba thước.
Mọi người chưa kịp kinh ngạc, trường kiếm đột nhiên vẽ ra một tia sáng chói mắt như lưu tinh tốc độ lao vùn vụt, như ngân hà phần phật, nhanh chóng đánh tới. Một tiếng leng keng vang lên, binh khí trong tay mỗi người đã thành mảnh nhỏ; chợt, từng nửa thân thể bay lên, máu đỏ như sông.
Hơn mười tên lính ngay lập tức đã ngã hơn phân nửa.
Đám còn lại lúc này mới nhớ tới phải chạy thì đã chậm!
Ngựa sợ hãi hí lên, kiếm quang lướt qua, huyết nhục văng tung tóe, đầu cụt tay gãy, không ai có thể chạy nổi ba bước, mỗi người đều biến thành cô hồn trong mưa.
Tên trung niên kia dường như đổ mồ hôi như mưa, thúc ngựa muốn chạy, một luồng chỉ phong mang theo tiếng vang chói tai, là tiếng vang cuối cùng mà y nghe được trên thế giới này. Đầu của y tựa vào dưới ngựa, hai mắt hãy còn mở to hoảng sợ. Trên gáy đầy máu hòa lẫn nước mữa nhiễm đỏ con đường phía dưới.
Nhìn tử thi đầy đất, mặt Lâm Nhất trầm như nước. Hắn khẽ thở ra một hơi, lưỡng lự chút rồi lột sạch ngân lượng trên người đám binh lính. Về sau lại túm xa phu đang nằm lăn ở ven đường lên xe, cưỡi xe ngựa chạy về phía trước.
Xe ngựa đi qua sơn lĩnh trước, Lâm Nhất giải huyệt đạo cho xa phu và Hàm Sinh.
Hàm Sinh và xa phu phục hồi lại tinh thần, trong lòng suy đoán, không khỏi lo sợ bất an. Giết quan là đại họa diệt tộc, không giết quan, có thể thoát được sao? Chỉ là, hai người nhìn Lâm Nhất vẫn bình yên như tthường thì không dám suy nghĩ nhiều, cũng không dám hỏi nhiều.
Sau khi phân phó hai người một tiếng, Lâm Nhất liền một mình đi lên núi. Đợi hai người sau lưng không còn nhìn thấy bóng dáng nữa, hắn chân không chạm đất, hóa thành một bóng người nhàn nhạt, đi thẳng tới đạo quan trên đỉnh núi.