Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2701:

Mà không đến thời điểm cuối cùng lại có thể nào ngừng nghỉ được! Hơn nữa, trước có Lăng Đạo, sau có Lâm Nhất, chỉ là một hơi thở, cũng không thể xem thường buông tha! Hoặc nói là vì một phần tôn nghiêm cuối cùng, kiên trì tới cuối cùng!

Tâm thần Thiên Khí hơi hoảng hốt, sau đó dần dần trấn tĩnh lại. Hai tay hắn bấm quyết, toàn thân có ánh sáng màu đen chớp động, lập tức xoay người lui về phía sau ba hai trượng. Đợi đến khi hắn đến gần Thiên Ninh, Tu Tế, Thân Đạt, thở hổn hển nói:

- Lấy phương pháp Cửu Sát Thiên La, có thể thử một lần...

Thiên Ninh đang lo lắng buồn phiền, lại không có cách nào. Trước đây hắn liên thủ đối phó với Lâm Nhất, hơn phân nửa pháp lực phản phệ đều bị một mình hắn gánh chịu, cho nên trong bốn người, hắn bị thương nặng nhất. Hắn lau vết máu ở khóe miệng, gật đầu hiểu ý và không quên nhắc nhở:

- Nơi này có linh cơ thật kỳ lạ, hoàn toàn khác với những gì đã biết nên ta căn bản không thể nào mượn lực, khó tránh khỏi mất hết tu vi...

Lời nói này có đạo lý lại dễ hiểu. Nếu tiếp tục cứng rắn chống đỡ nữa, chỉ có hai kết quả hoặc là thịt nát xương tan ở dưới gánh nặng của cấm chế, hoặc là cầu xin Lâm Nhất, mặc hắn sắp xếp.

Thiên Ninh thở ra một hơi đầy xúc động nói:

- Không ai có thể đi tới Cửu Thiên, Lâm Nhất nói không sai...

Thiên Khí trầm mặt nói:

- Nếu Lâm Nhất hắn có thể, vì sao người khác lại không thể chứ..

Thiên Ninh lắc đầu, không nói thêm gì nữa. Kể cả Tu Tế, Thân Đạt cũng đang bấm động pháp quyết. Thoáng cái, pháp lực của bọn họ hòa làm một thể. Bốn người lập tức tạo thành một vòng tòn, phá tan sương mù màu tím chậm rãi đi về phía trước.

Tường bao quanh Thiên giới tổng cộng phân ra chín tầng, từng tầng có cấm chế khác nhau. Trải qua tầng bảy đều có khoảng cách hơn mười vạn dặm. Dựa vào cao thủ tu vi Động Thiên hậu kỳ thì chỉ cần dùng hết sức ứng phó, chậm thì ba tới năm canh giờ, lâu thì tám tới chín canh giờ lại có thể xuyên qua. Nhưng càng về sau, mỗi bước đi về phía trước càng không dễ dàng gì. Đừng nói đi ngược dòng nước, quả thực chính là đang giãy giụa trong vùng lầy, lại bị cấm chế từ bốn phía xung quanh nghiền ép ngang đến, căn bản làm cho người ta luống cuống tay chân không biết đi hướng nào.

Cho đến bảy tám canh giờ sau, phía trước cuối cùng xuất hiện pháp trận tinh thạch.

Bốn người vòng làm một nhóm, gian nan xoay quanh, cuối cùng đụng vào pháp trận lại lảo đảo chạy về phía tinh thạch, tiếp theo "bịch, bịch" lần lượt rơi xuống, mỗi người ngã xuống đất giống như một bãi bùn.

Bất kể là Thiên Khí, Thiên Ninh, hay là Tu Tế, Thân Đạt đều đã tiêu hao hết tất cả pháp lực. Nếu không phải có pháp trận che chở, chỉ sợ bốn người sẽ lập tức biến thành thịt nát xương tan dưới cấm chế đấu đá.

Ngay vào lúc này, có người cười lạnh nói:

- Ha ha! Các vị trưởng lão, đại vu, hân hạnh được gặp mặt...

Thiên Khí nằm sấp ở trên tinh thạch lạnh tới thấu xương, mệt mỏi đến mức chỉ muốn ngủ. Chợt nghe có tiếng cười truyền đến, trong lòng hắn chợt lạnh, lông tóc dựng ngược.

Pháp trận tầng tám của Thiên giới chỉ có phạm vi gần nghìn dặm. Lối ra chính là vị trí mắt trận, cũng là nơi yên ổn nhất bên trong pháp trận, chỉ có kích thước mấy chục dặm, rất bằng phẳng trơn nhẵn. Vừa rồi trong lúc vội vàng, bọn họ tất nhiên chưa từng lưu ý, không ngờ ở ngoài trăm trượng còn có một bóng người đang nằm ở đó. Chỉ là quanh người hắn không có chút uy thế của pháp lực, cũng khó trách sẽ tránh khỏi thần thức mà không bị phát hiện. Nam tử kia đã mất hết tu vi kia, cũng ở nhìn vẫn có chút hả hê không phải là ai khác, chính là Lăng Đạo lâu không thấy mặt.

Thiên Khí quan sát thấy tình hình của Lăng Đạo thì thoáng thở phào nhẹ nhõm. Đối phương cũng đã đến trình độ sơn cùng thủy tận, thật ra không sợ hắn thấy thời cơ xông lên gây sự.

Sau một lát, mấy vị cao nhân ma tu đều từ dưới đất lần lượt bò dậy.

Có lẽ là nghỉ ngơi trước nên tinh thần của Lăng Đạo vẫm tốt hơn rất nhiều. Hắn ngồi khoanh chân, tự giễu nói:

- Thế nào? Là tranh tới ngươi chết, hay là đấu tới ta sống...

Hắn khẽ lắc đầu, ánh mắt liếc sang và cười nhạo nói:

- Ha ha! Các vị đều không phải là đối thủ của Lâm Nhất, chỉ có thể bị hắn đùa bỡn trêu chọc, vẫn nên cầu xin tha thứ thì thỏa đáng hơn, để tránh tự rước lấy nhục...

Thiên Khí hừ một tiếng, trả lời lại một cách mỉa mai nói:

- Ngươi vốn nên một mình đi Cửu Thiên, giờ ở lại chỗ này là vì cái gì?

Lăng Đạo vuốt chòm râu, gương mặt nhìn về phía xa, mang theo vài phần cao ngạo lại không cam lòng nói:

- Tu vi của Lâm Nhất tương đương với ta, ta ngược lại muốn xem hắn xuyên qua Thiên giới thế nào. Nếu như tình trạng hai bên không khác nhau, ha ha...

Thiên Khí nghe thấy Lăng Đạo nói vậy ngầm có chút ám chỉ thì trong lòng thoáng động. Hắn quay đầu nhìn về phía Thiên Ninh, sư huynh lại dường như đang suy nghĩ tới điều gì...

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free