Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2680:

Cái gì là thần thông, mượn lực lượng thiên địa cho mình sử dụng, lại chẳng qua là hô mưa gọi gió xoay chuyển càn khôn, khi bị dồn vào đường cùng, ngược lại đơn giản hơn rất nhiều, cũng cùng đạo lý với vạn pháp quy tông không bàn mà hợp ý. Chỉ là bây giờ hai người còn xa mới đạt được tới mức vai gánh nhật nguyệt chân đạp ngôi sao, cũng chỉ có thể so sánh về kích thước, liều mạng bằng nắm đấm. Kết quả so đấu chính là ngươi đuổi, ta trốn.

Trong tinh không, Lăng Đạo bắn nhanh không ngừng.

Từ phía xa nhìn lại, bóng dáng hắn chạy nhanh rất hoảng loạn, sau vài bước đã đến ngoài trăm vạn dặm nhưng hắn vẫn không dám mong chờ vào sự may mắn, chỉ muốn sớm rời đi vùng đất thị phi.

Sau khi tiểu tử kia biến thân, hắn đã biết không là được. Theo những gì được biết, không phải tu vi La Thiên thì không thể sử dụng ra hai thức cuối cùng của Thiên Ma Cửu Ấn. Hắn không chỉ sử dụng ra hai thức cuối cùng, còn hóa ra cơ thể Thiên Ma lớn hơn, giơ tay giơ chân cũng đủ để hủy trời diệt đất, chỉ sợ là cao nhân La Thiên chân chính cũng phải nhượng bộ lui binh. Thử hỏi, ai có thể chống đỡ được?

Kết quả là Lăng Đạo thấy tình thế không ổn mới chuồn là thượng sách, sau khi rút kinh nghiệm xương máu liền tìm một nơi bế quan, chờ tu tới cảnh giới La Thiên lại bàn sau. Về phần cái gọi là Cửu Thiên thì không ngại bàn bạc kỹ hơn. Chỉ là trước sau mất đi Ma Thành cùng Thanh Diệp sư đệ, bây giờ lại vội vàng như vậy, thực sự khiến người ta buồn bã không làm sao được!

Nhất là vị sư đệ kia, Nhất Diệp Phù Thanh, ôi...

Trong lúc Lăng Đạo đang đau buồn, bỗng nhiên có phát giác. Hắn quay đầu liếc mắt và thoáng ngây người.

Ngoài mấy ngàn dặm, có người đang bước chậm trong không trung, ung dung đi đến.

Lăng Đạo lao đi nhanh hơn, cái bóng cực lớn giống như mũi tên nhọn lao nhanh nghìn trượng trong tinh không. Trong những động tĩnh đan xen, Hỗn Độn Tinh Vực cùng tầng trời bảy màu xung quanh hình như cũng đang chậm rãi lướt ngang. Không tới giây lát, hắn lại có thể trốn ra khỏi nơi này trở về đến Bát Hoang tinh vực rộng lớn mênh mông.

Tuy nhiên, Lâm Nhất căn bản không muốn buông tha cho Lăng Đạo.

Không lâu trước đó, Lâm Nhất vô số lần bị người ta đuổi giết, ăn bữa hôm lo bữa mai tiền đồ khó lường, hoảng sợ giống như chó nhà có tang. Giờ thời gian trôi qua, mọi thứ đều thay đổi, hắn cuối cùng dần dần trở nên mạnh mẽ, cũng đứng vững ở trong thiên địa này. Hắn không chỉ muốn mượn nắm đấm thép dẹp yên khắp nơi, còn muốn giẫm nát những ngọn núi khe rãnh chặn đường mình xuống dưới chân.

Mà một Lăng Đạo năm đó đứng đầu Ma Thành. Giả dối và nhanh trí của hắn không kém hơn đám người Thiên Ninh, Thiên Khí. Tu vi cùng tham vọng lại mạnh hơn nhiều. Nếu để cho hắn chạy trốn về Hồng Hoang thì chắc chắn sẽ gây ra náo động. Bất kể là vì giao hẹn với Minh phu nhân, hay là vì vạn chúng Hồng Hoang, hay là vì hành trình càng nguy hiểm đáng sợ, Lâm mỗ hôm nay cũng không thể có sơ suất nào...

Lâm Nhất bước nhanh vài bước, lại đuổi tới cách Lăng Đạo ngàn dặm. Hắn thấy đối phương trốn ở phía xa thì bỗng nhiên giơ búa lớn lên ném ra khỏi tay.

Búa lớn trăm trượng này rít gào, thoáng chốc xé rách sự yên lặng ở xung quanh, lập tức hóa thành một con mãnh thú điên cuồng phẫn nộ, kèm theo huyết quang lửa cháy mấy ngàn trượng lao thẳng đến bóng người phía trước.

Lăng Đạo lao tới gấp rút, chợt nghe tiếng động giống như tiếng sấm, không nhịn được quay đầu nhìn xung quanh, lập tức kinh ngạc đến biến sắc.

Một đường huyết quang nhanh như tia chớp, thoáng chốc đâm rách trời cao ầm ầm lao tới. Bóng búa kỳ lạ kia, ánh sáng sắc bén, lửa cháy ngập trời, cùng với khí thế cuồng bạo đều làm cho người ta kinh hãi run sợ! Chín thức ma ấn hợp thành một khối, hàng nghìn hàng vạn sát cơ tập trung ở một người.

Hắn chính là Thiên Ma, hắn chính là búa bén khát máu, nhất cử nhất động của hắn đều giống sấm sét thiên phạt...

Lăng Đạo tâm hoảng ý loạn, dốc hết sức lực chạy như điên về phía trước.

Tuy nhiên chỉ trong giây lát, sóng to gió lớn bỗng nhiên nổi lên.

Lăng Đạo không rảnh tránh né, hai tay bấm quyết Ma Thần hộ thể. “Ầm" trong một tiếng động khẽ, hắn thân thể to lớn giống như sét đánh, lập tức đi về phía trước đột nhiên một nhảy lên, tiếp theo lại hai tay, hai chân múa loạn rơi giữa không trung.

Lâm Nhất đang đi nhanh lại thoáng chậm lại và không để ý đến Lăng Đạo nữa, trong hai mắt âm dương chớp động, bất chợt đá mạnh vài cái về phía bóng người bên dưới. “Ầm, ầm" có tiếng động vang lên, cơ thể khổng lồ của Ma Thần liền vỡ nát hầu như không còn. Hắn không do dự, lại giơ chân lên, tiếp tục chạy nhanh về phía trước đuổi theo, còn không quên tiện tay nắm lấy ma búa đang xoay quanh trong không trung.

Ngoài vạn dặm đã là ranh giới "Thiên giới" cùng Hỗn Độn. Đi thêm nữa chính là hư vô mờ mịt.

- Ầm...

Ngay vào lúc này, phía trước đột nhiên truyền đến một tiếng động khẽ. Ngay sau đó có ánh sáng chớp hiện, lập tức có bóng người rời khỏi đó, cũng liên tục lảo đảo lui về phía sau, còn nhịn không được mà mở miệng phun ra máu nóng, dáng vẻ chật vật không chịu nổi.

Đó là Lăng Đạo bỏ lại cơ thể Ma Thần, vốn muốn ẩn thân để trốn chạy, ai ngờ họa vô đơn chí, tự nhiên đụng phải một cấm chế vô hình. Hắn thoáng kinh ngạc rồi lập tức bừng tỉnh.

Nơi này nhìn như không có giới hạn, thật ra tường thiên địa bao quanh khó có thể vượt qua. Nếu không, trước đó cần gì phải khổ cực đi qua Linh Động, Hỗn Độn...

Lăng Đạo hối hận không thôi, vội vàng xoay người muốn tìm kiếm đường khác.

Lâm Nhất lại đúng lúc đuổi tới, thấy Lăng Đạo không có chỗ nào có thể trốn thì không khỏi thở phào nhẹ nhõm, không cần suy nghĩ đã giơ chân đá tới.

Lăng Đạo kinh ngạc vội trốn nhưng phía trước có búa lớn gào thét lao tới. Hắn vội vàng chuyển hướng, ai ngờ một bàn chân to khác đã đá tới. Trong tình cảnh nguy hiểm đáng sợ, đúng là núi đá sụp đổ khiến người ta không biết tránh đường nào. “Ầm" một tiếng, pháp lực hộ thể trong nháy mắt đã vỡ tan, toàn thân hắn chợt bay ra ngoài, chưa kịp phản ứng lại thấy có một bàn chân to khác từ trên cao hạ xuống.

Trong khoảng thời gian ngắn, hai bóng người một lớn một nhỏ dây dưa không rõ.

Một là Ma Thần khổng lồ cao hai trăm trượng với uy thế khó lường lại hung ác vô tình, chỉ để ý giơ hai chân giống như núi nhỏ vừa liên tục đạp mạnh, vừa ra sức đá, còn mang theo ma búa chém loạn bổ loạn khắp mọi nơi. Trong hai con mắt có huyết quang bao phủ, tìm ra chỗ ẩn thân của đối phương, khiến đối phương không thể né tránh, ẩn nấp.

Một bên là bóng người cao năm thước, nhỏ bé có chút đáng thương, trên người đầy thương tích, miệng có máu nóng phun ra, thê thảm không sao nói hết. Hắn tả xung hữu đột, tiếc rằng búa lớn bổ loạn nên không có đường nào có thể trốn. Hắn chỉ có thể ở giữa bị hai chân chà đạp, vẻ mặt dữ tợn quẫn cấp và luống cuống.

Tuy nhiên, Lâm Nhất vẫn còn có chút luống cuống tay chân. So sánh với cơ thể Ma Thần của hắn, kích thước của Lăng Đạo quá nhỏ, lại giống như chuột nhắt chạy trốn, rất xảo quyệt. Mặc cho hai chân hắn giẫm loạn, đuổi theo, đối phương vẫn không chịu đi vào khuôn khổ, có vẻ ngoan cường.

Mà lúc này Lăng Đạo chỉ muốn tức giận chửi bậy, hoặc là ngửa mặt lên trời hét lên bi thương thảm thiết. Hắn từng là bậc chí tôn ở Ma Thành, cao nhân trong Hồng Hoang, đã bao giờ bị người sỉ nhục như vậy chứ? Cũng không thể bị một chân giẫm chết nên đành cắn răng tránh né, chỉ mong mạng chưa hết, cầu trời có đức hiếu sinh!

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free