Vô Tiên - Chương 2677:
Trước đây đã nói, không cho người ngoài nhúng tay. Mà vào lúc mình chiếm hết thượng phong, Lăng Đạo đột nhiên hiện thân, rốt cuộc có ý gì? Đối phó với một người trẻ tuổi, còn cần phải liên thủ sao?
- Lăng Đạo nói không sai, trong lúc liên thủ ngăn địch...
Vào lúc Thiên Khí do dự, Thiên Ninh dẫn theo Tu Tế cùng Thân Đạt chạy vội tới. ba người còn chưa chạy tới gần, tự nhiên từng người hóa thành thân thể Ma Thần trăm trượng. Trong đó Thiên Ninh còn âm thầm truyền âm ra hiệu:
- Lâm Nhất hắn gánh vác truyền thừa của Tiên Hoàng cùng thần thông Ma Môn, lại liên quan tới con đường tới Cửu Thiên, tuyệt đối không thể để cho Lăng Đạo giành được trước, cần quyết định thật nhanh...
Lão sư huynh kia sốt ruột! Bằng không hắn sẽ không thi triển pháp thân, cũng có ý định nói hết suy nghĩ trong lòng. Nếu như vậy, lại có nghĩa là nhất định phải dùng hết sức ứng phó mới được!
Thiên Khí bừng tỉnh và không cố kỵ nữa, bước chân đi nhanh hơn, vung ma thương lên. Đặc biệt hơn, Lăng Đạo lao tới đầy hung ác, Thiên Ninh cùng Tu Tế, Thân Đạt đã cầm Ma Kiếm trong tay cùng đi về phía trước.
Giữa không trung, Lâm Nhất vẫn còn đang lăn lộn không ngừng.
Ngoài mấy trăm trượng, bốn cái bóng người cực lớn đều vung ma xoa, Ma Kiếm phát ra sát cơ điên cuồng. Tuy Lăng Đạo vẫn giữ bản tôn nhưng thế xông tới rất nhanh, giống như một con sói hoang rình mồi, trong giây lát hắn mở miệng to như chậu máu, cũng thuận thế lấy ra ma thương một ánh sáng màu đen sắc bén gào thét tới...
Tuy thế của Lâm Nhất bị đẩy bay đi không giảm nhưng toàn thân trên dưới cũng không có gì đáng lo ngại. Trong lúc chật vật, hắn lại không quên lưu ý tới tiếng động phía sau.
Một vị Ma tôn, hai vị trưởng lão ma tu, lại thêm hai vị đại vu ma tu, đủ năm vị cao thủ Động Thiên hậu kỳ, trong cùng một lúc đột nhiên làm khó dễ, chỉ sợ cao nhân La Thiên thật sự cũng sẽ trở tay không kịp, hơn nữa tu vi của Lâm mỗ còn kém một bậc. Thiên Ninh không để ý tới mặt mũi, tự nhiên dẫn theo Tu Tế, Thân Đạt tham dự vào cuộc bao vây tấn công, trước sau còn thi triển ra pháp môn Ma Thần Thiên Hàng, cùng hung cực ác như vậy ngược lại cũng hiếm thấy. Hừ, cần gì quan tâm ngươi là Thiên Ma Hàng Thể còn là Ma Thần Thiên Hàng, Lâm mỗ lại sợ chắc...
Tuy nhiên trong lúc suy nghĩ, ánh sáng màu đen kỳ lạ kia đã mang theo sát cơ vô thượng đến ngoài trăm trượng. Bốn cái bóng cực lớn theo sát tới, mỗi người đều có uy lực như hung thần ác sát không thể chống đỡ. Mắt thấy lại sắp gặp phải sự bao vây tấn công mạnh mẽ nhất, hung hiểm nhất từ lúc chào đời tới nay, Lâm Nhất đột nhiên dừng bay, không chỉ vậy còn thuận thế giơ tay chỉ lên trời, cũng lẩm bẩm vài từ:
- Quang Diệu Bát Cực, Cửu Chuyển Quy Nhất...
Lại vào giờ phút này, đầu ngón tay của Lâm Nhất đột nhiên bắn ra một điểm ánh sáng yếu ớt, giống như sao sớm chớp hiện, trong chớp mắt đột nhiên bay lên không trung và nhanh chóng nổ tung, phát ra ánh sáng chín màu, theo đó pháp lực giống như bão táp rít gào, mạnh mẽ không gì sánh được cuốn ngang trời đất...
Lúc thế tấn công của Lăng Đạo gấp rút lao tới, vẻ mặt thoáng thay đổi, trong giây lát hắn nhớ ra điều gì, thân hình bất chợt vội vàng rời đi.
Thiên Khí cùng Thiên Ninh, Tu Tế, Thân Đạt đồng thời tiến lên, dần dần tạo thành thế bao vây.
Phía trước đột nhiên có ánh sáng chói mắt, giống như càn khôn đảo ngược mặt trời chói chang lật úp. Trong nháy mắt, sát cơ điên cuồng lập tức lại giống như sóng to gió lớn nghiền ép ngang đến. Đặc biệt là uy thế đánh đâu thắng đó, không gì cản nổi này khiến thần hồn của người ta run rẩy lo sợ không yên. Bọn họ chỉ có chút sợ hãi chút do dự sẽ bị hủy diệt ở trong thiên uy cuồn cuộn!
Bốn người đứng mũi chịu sào, muốn tránh né thì đã muộn.
Thiên Khí ở gần nhất, gặp phải biến cố cũng quá bất ngờ. Hắn chợt vung ma thương trong tay lên và bổ về phía trước, trong ánh sáng chói mắt này lại giống như ẩn chứa lực lượng nghịch thiên không thể chống đỡ. Hắn mới vung ma thương lên đã "Ầm" một tiếng bay về phía sau. Lập tức có từng khí cơ kỳ lạ cùng pháp lực không thể đỡ xông tới, hắn tất nhiên không thể nào chống đỡ được. Hắn há miệng phun ra một búng máu, đột nhiên rơi vào trong một loại tuyệt vọng sắp bị hủy diệt. Lúc giây phút này, rơi vào trong luân hồi với sự sỉ nhục và áp bức cùng xấu hổ, lại không biết tương lai sẽ thế nào...
Đây là sắp chết!
Thiên Khí có chút tỉnh ngộ, lại giống như số mệnh nhất định không thể nào thoát khỏi. Ma thương của hắn tan vỡ, thân thể to lớn lung lay sắp đổ. Hắn lại không sợ, chỉ kinh ngạc để ý nhìn ánh sáng chói mắt lao tới...
- Ầm, ầm, ầm...
Lại có những tiếng động nặng nề không ngừng vang lên, ba bóng người bay ngược trong không trung. Trong đó áo quần Thiên Ninh đã rách nát, miệng phun ra máu nóng với vẻ mặt dữ tợn, lại sốt ruột lớn tiếng kêu lên:
- Cửu Sát Thiên La...
Thiên Khí nghe tiếng, trong lòng chợt rùng mình.
Cửu Sát Thiên La? Đối mặt với uy lực của trời đất, hóa ra còn có sức lực chống lại. Pháp môn này đến từ Cửu Chuyển Thiên La, thần dị vì có pháp lực cửu chuyển tăng lên gấp bội. Chỗ cường đại của phương pháp này cũng không thường thấy...
Thiên Khí giống như người phàm đứng ở bên vách núi khó có thể dừng lại, trong kinh hãi bỗng nhiên tỉnh táo lại. Hắn tập trung pháp lực, hai tay bấm quyết đánh ra một lần cuối cùng. Sống hay chết hoàn toàn tùy thuộc vào may mắn.
Tu Tế, Thân Đạt cũng khiếp sợ đến mức hồn bay phách lạc, chỉ coi là khó thoát một kiếp. Mà một tiếng kêu này kịp thời la lên, khiến cho hai người không dám chậm trễ chút nào.
Thiên Ninh dẫn theo Tu Tế, Thân Đạt đến phía sau Thiên Khí, cũng bất chấp tất cả bấm pháp quyết, thân thể Ma Thần rất lớn của từng người lập tức tan vỡ. Ba Ma Thần mờ ảo lại bỗng nhiên chùng khớp với Thiên Khí, đối phương luống cuống tay chân lập tức dừng lại. Ba người hắn lập tức nối đuôi nhau thành hàng, trước sau lần lượt, mỗi người đều ngồi xếp bằng giữa không trung, không ngừng lấy ra pháp lực của bản thân.
Thiên Khí nhận được gia tăng, tu vi bỗng nhiên tăng mạnh, hoàn toàn giống như La Thiên giáng thế, cuối cùng thân hình hắn đứng vững ở ngoài mười mấy dặm. Chỉ là ánh sáng ẩn chứa thiên uy này vẫn vô cùng chói mắt đáng sợ, sát cơ vẫn trùng trùng điệp điệp điên cuồng như trước. Toàn thân hắn lại giống như đưa thân vào trong gió bão mưa sa, đau khổ chống đỡ, lại không quên mạnh mẽ đưa tay chộp một cái, ma thương đang bay loạn lập tức lăng không ngăn cản ở phía trước. Sau mấy hơi thở dốc, hắn cuối cùng mở hai mắt ra. Khi hắn nhìn áo bào rách nát cùng vết thương trê khắp cả người mình, hắn chậm rãi ngẩng đầu trầm giọng nói:
- Lại chiến đấu tiếp...