Vô Tiên - Chương 2644:
Khi thân thể trăm trượng ẩn vào hư không tối tăm, vảy vàng vạn kiểm quay lại hư không, bóng dáng Lâm Nhất chậm rãi rơi vào trên một tinh thạch hoang vắng.
Liên tiếp không ngừng chạy nhanh suốt mấy ngày, cuối cùng hắn cũng thoát khỏi con đường cùng hỗn độn trước đó. Lúc này cuối cùng có thể thở ra một hơi, chỉ là không biết chỗ này là phương nào...
Lâm Nhất nhìn xung quanh một lát, nhịn không được có chút mờ mịt.
Đây là một hư không tối tăm, cho dù gần đó có tinh thạch khác nhau lơ lửng. Nhưng càng kỳ lạ là rất nhiều tinh thạch cuối cùng lại đang chậm rãi di chuyển. Giống như bị lực hỗn độn dẫn dắt, hình thành một con sông rộng hơn mười dặm. Chỉ là trước sau vô tận, trong sông không thấy được bọt sóng, chỉ có từng tảng đá lạnh lùng lướt qua hoang vu di chuyển ở trong bóng tối tĩnh mịch.
Hắn thi triển thần thức nhìn lại, ở đây là một mảnh trời đất ngủ say chưa tỉnh. Vạn vật còn đang trầm luân, hỗn độn ở khắp nơi không có bờ bến. Có thể đoán được, Hỗn Độn Tinh Vực là do từng kết giới khác dung hợp thành. Trong đó có mông lung không mở, có âm dương mới mở, có ngũ hành biến hóa, có thể còn không ngừng hủy diệt cùng tan vỡ sống lại. muốn xuyên qua lại phải trải gột rửa củ năm tháng thăng trầm, cùng với lắng đọng thần hồn cùng luân hồi!
Mà bất kể thế nào, con đường này thật sự không dễ đi. Hoặc nói là Lâm mỗ hắn tự làm tự chịu. Chỉ mong nhóm người lão Long cùng Hổ Đầu thuận lợi...
Lâm Nhất ngước mắt nhìn về phía xa và bất chợt ngồi xuống đất.
Trước đây để lại lối đi cho năm người lão Long, quả thật là lối đi duy nhất được biết, cũng không có phải giả dối. Chỉ cần lấy thần thức in ra, lại có thể truy tìm chỉ dẫn để đi về phía trước. Sở dĩ hắn lúc đó không nói rõ không phải là cố ý che giấu, mà bí thuật có liên quan đến Cửu Thiên quá mức huyền diệu, ngược lại không ngại nhân cơ hội thử cái gọi là nhân tính. Có lão Long trầm ổn, Hổ Đầu dũng mãnh, Tiên Nô nhìn xa trông rộng, ngược lại cũng không sợ trên đường sinh loạn...
Tinh thạch chỉ hơn mười trượng đủ để cho một người nghỉ tạm. Bản thân dựa vào đó chậm rãi di chuyển về phía trước, khá có cảm giác thuận sóng đuổi dòng. Tạm thời không cần lo lắng tới chuyện an nguy, có thể quay đầu tính toán!
...
Dưới bầu trời trắng xóa mênh mông, đầy đá vụn trên mặt đất không có một ngọn cỏ. Nơi thần thức có thể đến được cũng chỉ mấy trăm dặm, nhưng khắp nơi mịt mờ hoang vắng vô bờ, tất nhiên là một chỗ kỳ lạ!
Huyền Tiêu bay trong không trung kiểm tra mọi nơi. Cho đến một hồi lâu sau, lão vẫn nhịn không được nghi ngờ nặng nề.
Nơi này hình như trận pháp, lại tương đương với kết giới?
Vốn tưởng rằng nhảy vào thức hải của Lâm Nhất sẽ một lần hành động phá hủy thần hồn của hắn, lại luyện hóa cơ thể của hắn, sau đó có thể mượn thể trọng sinh khôi phục lại tu vi trước kia, ai ngờ tiểu tử này nhìn như không có chủ trương tự nhiên sớm có đề phòng, không chỉ lấy ra tu hành phân thân lừa gạt mình, còn bố trí một cái bẫy như vậy.
Người tiểu tử kia chung quy sẽ không sợ lão phu không dám lộ diện chứ?
Huyền Tiêu bồng bềnh không ngừng, trước sau khó tìm ra hình bóng của Lâm Nhất.
Lão chỉ đành phải dừng, lao thẳng đến một bên. Đang đi chợt bị ngăn cản, lão không khỏi kinh ngạc nhìn về phía sương mù mờ mịt phía trước.
Chỗ mịt mờ này cũng không phải là phong cảnh kiều diễm lại mờ mịt mê người, mà là một hàng rào kết giới?
Phải biết rằng mình cũng từng tu được kết giới trời đất, mặc dù chỉ có kích thước mười vạn dặm nhưng giúp mình may mắn sống tạm trong lúc đứng trước sống chết, sau đó lại lấy đá thần năm màu tồn tại lực hỗn độn để luyện hóa, lúc này mới miễn cưỡng chống được đến ngày hôm nay. Tiểu tử kia chỉ là một tiểu tử Động Thiên, làm sao có thể có tạo hóa nghịch thiên này?
Sẽ không đâu. Nhưng nếu có kết giới liền có thể có thần thông lớn khai thiên lập địa. Cho dù tiểu tử kia là một thân ba tu luyện cảnh giới siêu phàm, tu vi lại còn kém xa, kiên quyết không thể tu luyện ra được kết giới La Thiên mấy trăm dặm. Nếu không Hồng Hoang làm sao chỉ có thể tồn tại Tam Hoàng? Có thể hắn có cơ duyên khác...
Huyền Tiêu an ủi mình nhưng lại nghi ngờ không ngừng, ngược lại bay về phía chân trời. Tuy nhiên hắn lập tức bay chậm lại.
Nơi này bất kể là trước sau trái và phải, trên trời dưới đất đều không có lối đi, hoàn toàn giống một lồng giam bằng tường đồng vách sắt vậy. Ngoài ra, vẫn có sóng lực hỗn độn tràn ngập khắp nơi, cũng có trạng thái trời đất âm dương mới mở hiện ra!
Hừ! Lâm Nhất tiểu nhi, mặc cho ngươi tác quái thế nào, còn có thể vây khốn lão phu được sao?
Huyền Tiêu dần dần không kiên trì được nữa, dứt khoát lao xuống, cũng thuận thế vung hai tay lên, rõ ràng muốn mạnh mẽ phá cấm.
Dù sao lão cũng vốn là tồn tại đế hoàng Chí Tôn, trong lòng cũng đầy bản lĩnh, phun ra nuốt vào trời đất, một cao nhân không dao động vì vật bên ngoài. Mà bây giờ lão trải qua kiếp nạn cửu tử nhất sinh, cũng khổ sở canh giữ mấy vạn năm, từ lâu đã thay đổi thành một người khác. Thiên đạo nhân nghĩa, tu tâm dưỡng tính gì đó đều là giả, chỉ có thoát khỏi vòng vây khốn sống lại mới là đạo lý lớn không gì phá được!
Huyền Tiêu mới nâng hai tay lên, xung quanh đã có khí cơ điên cuồng phun ra. Còn không đợi lão tiếp tục thi pháp, bóng dáng lão bỗng nhiên lay động không ngừng. Lão hơi ngẩn người ra, oán hận hít một tiếng, bất chợt rơi xuống, cũng ngồi xuống khoanh chân thổ nạp điều tức.
Trước đây đầu tiên là ra vẻ cứu người, dĩ nhiên đã tiêu hao ba phần thần hồn lực. Sau trở mặt lại liều mạng đuổi theo muốn ra tay giết hại. Tuy nói cuối cùng thất bại trong gang tấc, lại sử dụng hơn nửa tu vi. Bây giờ muốn mạnh mẽ phá cấm, tất nhiên là lực bất tòng tâm. Lão đành phải dừng lại, ở trong lực hỗn độn điều dưỡng một chút...
Huyền Tiêu biến thành một người nóng nảy dễ tức giận! Tuy nhiên, khi lão đối mặt với cảnh khốn cùng cấp bách lại rất quyết đoán không chậm trễ!
Trong lúc vô tình, mấy ngày trôi qua.
Huyền Tiêu tự cảm thấy lực thần hồn khôi phục được bảy tám phần nên không có lòng dạ nào thổ nạp điều tức nữa, lập tức chậm rãi đứng dậy lao đến giữa không trung. Xung quanh vẫn yên tĩnh như trước, trước sau không có bóng người nào xuất hiện. Nhưng lão tin tưởng chắc chắn, Lâm Nhất kia sớm muộn sẽ thò đầu ra.