Vô Tiên - Chương 2498:
Trong khe núi, một bóng người đi đi dừng dừng, rõ ràng là muốn dọc theo khe hở của cấm chế mà thoát.
Đó là Sử Bình! Vào khoảnh khắc trận pháp được khởi động, cuối cùng khiến hắn thoát được một kích trí mạng, mà hắn vốn muốn thừa cơ rời đi, ai ngờ chuyện có bất ngờ. Khi Lâm Nhất và lão Long, Hổ Đầu cường hành phá trận, khiến cho bốn phía biến thành tường đồng vách sắt. Thế là trận pháp không chỉ vây khốn ba huynh đệ đó, cũng giam cầm cả bản thân hắn.
Có điều, dưới sự dẫn đường ở ngoài trận. Sử Bình vẫn tìm được đường ra thoát khỏi khốn cảnh. Chỉ cần một lát thôi là có thể đi ra khỏi trận pháp. Mà đang lúc hắn thầm lấy làm may mắn, tình hình lại trở nên phức tạp.
Phải biết rằng trận pháp cực lớn như vậy, chỉ hơi thao túng là kéo tới ngàn vạn thay đổi. Bởi vì Sử Bình mở ra thông đạo, khó tránh khỏi lưu lại những khe hở khó có thể bịt lại đúng lúc.
Lâm Nhất nhìn tình hình rất nhanh, đã từ trong không trung bay xuống, mặc dù bay trái lượn phải nhưng lại vẫn thế đi không giảm, trong nháy mắt đã dần dần đuổi tới cách Sử Bình không xa. Mà hắn vẫn không quên phân phó cho lão Long và Hổ Đầu, lệnh cho hai người theo sát đằng sau, để có thể chiếu ứng lẫn nhau.
Sử Bình lo lắng vạn phần, vội vàng hô to về phía ngoài trận:
- Sư huynh cứu ta...
Hắn biết lúc này không thể bằng trước kia, ba người đó sẽ không cố kỵ gì nữa. Chỉ cần bị đối phương đuổi theo, chắc chắn sẽ rơi vào kết cục thập tử vô sinh.
Lâm Nhất giống như người cá xuyên qua khe hở cấm chế. Hắn chỉ sợ có biến, bắn ra một dòng Thiên Sát Lôi Hỏa về phía trước.
Sử Bình ở ngoài hơn mười trượng vẫn đang do dự, mà phía sau sát khí đã rào rạt bức tới. Hắn chỉ muốn chạy ra khỏi trận pháp chứ căn bản không muốn ứng đối, không nhịn được gấp giọng kêu cứu:
- Sư huynh! Sư phụ lệnh cho ngươi bảo vệ ta.
Bùm.
Tiếng kêu cứu của Sử Bình vừa vang lên, khe hở cấm chế ở xung quanh đều được bịt kín lại. Thiên Sát Lôi Hỏa giống như đánh lên một bức tường vô hình mà nổ tung, bốc cháy một lát mới chậm rãi tắt đi.
Lâm Nhất cũng thế đi bị cản trở, đành phải dừng lại mà hai chân hạ xuống đất, lại vẫn Huyễn Đồng lấp lánh mà sát khí lạnh lùng. Hắn quan sát Sử Bình ở phía trước, sau đó nhìn về phía sau. Ngoài mấy trượng, lão Long và Hổ Đầu đều vẻ mặt giận dữ. Khi ba huynh đệ đang ngơ ngác nhìn nhau, bản thân hắn cũng không khỏi nhếch miệng cười khổ!
Địch thủ đông đúc và trận pháp cường đại đều ẩn sâu dưới lòng đất, chẳng trách lúc trước không thể phát hiện. Mà nếu đối phương súc mưu đã lâu, bên ta lại cố ý tìm đến như vậy, cuối cùng bị tính kế rồi tự chui đầu vào lưới là không thể tránh được. Chỉ có điều khi tất cả đột nhiên hàng lâm, cũng không biết làm thế nào. Trước khi thực sự va chạm, luôn phải đối diện với cách biệt mạnh yếu, cùng với sự quẫn bách trong vòng vây. Mà muốn tiếp tục tiến về phía trước, gian nan hiểm trở vẫn là không thể tránh khỏi!
- Lão đại! Là Hổ Đầu sơ ý, mới con mẹ nó trúng bẫy.
- Lão đại! Là ta quá lỗ mãng.
Nếu lão đại nhà mình răn dạy vài câu còn đỡ, mà hắn không ngờ lại lộ ra nụ cười tự giễu, lập tức khiến Hổ Đầu áy náy không thôi, không nhịn được than thở một hồi. Mà lão Long đã kiến thức được sự cường đại của trận pháp và sự xảo quyệt ngoan độc của đối phương, cũng thầm hối hận không thôi.
Lâm Nhất quay về bên cạnh hai vị huynh đệ, không cho là đúng nói:
- Phòng tặc thì khó mà tìm tặc thì dễ. Nếu đã gặp phải thì sao còn e ngại làm gì!
Hắn là loại người không có chuyện gì thì cẩn thận, mà có việc thì lớn gan. Thật sự đến thời điểm hung hiểm, Lâm Nhất sinh tử hờ hững mà hào khí can vân đã quay trở lại.
Hổ Đầu và lão Long tuy biết lão đại nhà mình đang an ủi, vẫn cảm thấy dễ chịu hơn.
Chỉ cần huynh đệ đồng lòng, còn gì phải sợ hãi!
Lâm Nhất không muốn nhiều lời, quanh người trên dưới hiện lên một tầng hào quang, trong nháy mắt đã bỏ đi bộ dạng lão giả mà khôi phục hình dáng chân thật. Hai vị huynh đệ thấy thế, cũng lập tức biến về bản tôn. Mà hắn thì quay đầu lại nhìn Sử Bình mua dây buộc mình kia, sau đó dung Huyễn Đồng nhìn về phía ngoài trận.
Lúc này bên trong sơn cốc của Cửu Long đường, giống như một bong bóng cá cực lớn. Ngoài trận pháp nửa ẩn nửa rõ kia thì có hơn mười vị cao thủ tiên đạo. Trong không trung cách đó không xa, ba bóng người đang đứng cũng không xa lạ gì. Người trung niên vẻ mặt âm trầm là Trần Luyện Tử; Hai vị lão giả râu tóc bạc trắng là Thẩm Nguyên Tử và Lữ Thánh Tử. Xung quanh họ, cũng là bốn phía trận pháp thì là hơn mười vị tu sĩ khác, không ai không phải là cao thủ Động Thiên.
Có thể thấy được một cách dễ dàng, như vậy như vậy không phải là nhất thời vội vã tạo thành, mà là một cạm bẫy súc mưu đã lâu! Tuy là cạm bẫy, nhưng cũng không ngại. Tiếc rằng cái gọi là hỗn nguyên đại trận này không ngờ từ Động Thiên kết giới diễn biến mà thành, giống như Càn Khôn tái tạo mà thành hai tầng thiên địa trong ngoài. Đối mặt với hàng rào sâm nghiêm đó, cho dù là Phá Long quyết của Thăng Long quyết cũng không có tác dụng.
- Lâm Nhất, có từng nghĩ tới có ngày sẽ tự chui đầu vào lưới thế này không? Gieo gió gặt bão chẳng qua cũng thế này mà thôi, ha ha.
Tiếng cười lạnh của Trần Luyện Tử mơ hồ truyền đến, thần thái đắc ý biểu lộ không sót chút nào. Tuy có trận pháp ngăn cách, nhưng mượn dùng thần thức và tu vi, hai bên trong ngoài câu thông với nhau cũng không trở ngại.
Lâm Nhất không để ý đến Trần Luyện Tử, truyền âm quát lên:
- Sử Bình! Trước đó ngươi năm lần bảy lượt có ý định thăm dò, rõ ràng là lòng còn nghi hoặc về thân phận của huynh đệ ta. Sau khi xác minh liền nhiều lần khiêu khích dụ dỗ, chẳng qua là muốn lấy thân làm mồi mà thôi, không ngờ cuối cùng lại hại người hại mình!
Hắn dừng lại một chút rồi ép hỏi:
- Nếu ngươi giữ mạng, đừng ngại nói ra tình hình cụ thể và thành tâm ăn năn. Nếu cứ cố chấp u mê, ngày này năm sau chính là ngày giỗ của ngươi. Thành thật khai ra đi, là ai tiết lộ hành tung của Lâm mỗ.
Ngoài năm sáu trượng, Sử Bình vẫn lưỡng lự không thôi.
Hỗn nguyên đại trận này lợi hại thì không sai, dùng để giam cầm trói buộc thì không thể phá vỡ, nhưng lại rút giây động rừng, chỉ cần bịt kín hàng rào xung quanh cũng sẽ phong bế tất cả đường lui. Mà Lâm Nhất kia càng khiến người ta đau đầu, vừa rồi chỉ hơi chậm trễ một chút, lập tức liền bị hắn thừa cơ tới gần, khiến cho mình không còn cơ hội để cứu vãn. Lúc này biết làm thế nào để thoát vây đây.
Sử Bình nhìn ra ngoài trận một lúc, dần dần trở nên trấn định, theo tiếng nhìn về phía Lâm Nhất, trong thần thức hơi quan sát, cảm khái:
- Ngươi trẻ tuổi như vậy đã có cơ duyên vô số mà danh chấn Bát Hoang, cũng xem như có chút thủ đoạn...
Hắn thở hắt ra một hơi, cười nói:
- Vậy thì sao? Ngươi chẳng phải vẫn bị ta đùa bỡn trong lòng bàn tay ư?
Hắn tay vuốt râu, chí đắc ý mãn nói tiếp:
- Gia sư sau khi mất đi hai vị sư huynh Khai Dương Tử và Thiên Quyền Tử, rút ra kinh nghiệm xương máu, cảm thấy môn hạ không ai có thể dùng, thế là liền thu ta làm quan môn đệ tử. Mà rốt cuộc là ai tiết lộ hành tung của Lâm Nhất ngươi, xin thứ cho ta không thể phụng cáo! Có điều, ngươi đã bản thân khó bảo toàn, còn vẫn muốn giết ta, ha ha.
Ngoài Trận pháp, Trần Luyện Tử không còn cười nữa. Đối thoại trong trận pháp không thể qua được tai mắt của hắn. Vị sư đệ mới kia không khỏi tinh minh quá đáng. Quan môn đệ tử, hừ...