Vô Tiên - Chương 2401:
Thiên Ninh nói:
- Đại đạo thông đạt vạn vật, mới cũ thay đổi.
Thiên Khí nói:
- Cổ nhân nói đại đạo giả, thái sơ hữu vô, ngũ hành mà biến, cửu biến mà đạo pháp không thay đổi, Động Thần kinh tự thành.
Thiên Ninh nói:
- Đại đạo bắt nguồn từ thái sơ, tồn tại ở hư vô, lấy Âm Dương Ngũ Hành làm gốc, dùng Cửu Chuyển chi cảnh mà tuần hoàn không thôi, cũng từ đó mà sáng tạo Động Thần kinh.
Thiên Khí nói:
- Cửu chuyển bất đồng, mỗi người khác nhau. Là Cố, Khuê hủy đi Động Thần kinh, dùng Động Chân, Động Huyền hai kinh truyền thế là đủ rồi. Bỉ xuất vu thị, thị diệc nhân bỉ. Thị diệc bỉ dã, bỉ diệc thị dã. . .
Thiên Ninh nói:
- Chỉ vì cảnh giới cửu chuyển là mỗi người khác nhau, từ đó Động Thần kinh không còn cần thiết phải tồn tại. Kết quả là Đế Khuê Tiên Hoàng hủy nó đi, lại chỉ nhắc tới, yếu nghĩa của Động Thần kinh cũng đến từ thể ngộ của hai kinh Động Chân, Động Huyền.
Thiên Khí không lên tiếng. Tự phù trong cầu vồng đã biến mất không thấy đâu.
Thiên Ninh thì cảm khái nói:
- Thì ra Động Thần kinh sớm đã không còn, mà chỉ có hai kinh Động Chân, Động Huyền đã đủ để tu và đột phá cảnh giới La Thiên. Chỉ có điều...
Hắn bất đắc dĩ nhìn chằm chằm đạo hồng quang thần dị đó, lẩm bẩm:
- Hai bộ kinh văn đó ở đâu?
Bốn phía nhất thời tĩnh lặng không tiếng động, trên mặt mỗi người đều mang theo vẻ buồn bã mất mát.
Có điều, có ba huynh đệ lại có bộ dạng khác.
Hổ Đầu chỉ do là xem náo nhiệt, vẫn tò mò quan sát đạo cầu vồng đó.
Lão Long thì biết đại khái về Tam Hoàng kinh, dứt khoát thu hồi ngân đao ôm vào tay. Thầm nghĩ, lão đại không chiếm được gì, vậy thì cũng đừng ai có được. Đế Khuê Tiên Hoàng đúng là cao nhân, chẳng lẽ đã sớm đoán trước được ngày hôm nay.
Lâm Nhất thì khóe miệng nhếch lên, thần sắc khó hiểu.
Chẳng trách trong thức hải không hề có động tĩnh, thì ra trong Khôn Nguyên tháp đó cũng không có Động Thần kinh.
Còn vẫn nhớ rõ, Động Chân kinh là ở cảnh giới, Động Huyền kinh thì có liên quan tới tu vi, Động Thần kinh thì liên quan đến pháp lực thần thông. Vốn tưởng rằng ba kinh hỗ trợ lẫn nhau, mà thiếu một thứ cũng không được. Lại quên rằng, pháp lực thần thông không có định luật. Chỉ cần có cảnh giới tu vi mà tự nước chảy thành sông, cuối cùng cũng có một ngày vạn pháp tự thông.
Có lẽ, đây chính là dụng ý chân chính Đế Khuê Tiên Hoàng hủy đi Động Thần kinh. Mà chỗ tinh túy của Động Thần kinh quả nhiên chính là Cửu Chuyển chi cảnh. Lúc trước tuy có đoán được, bọn lúc này vẫn có chút nằm ngoài sở liệu.
Như vậy, chẳng lẽ không phải là nói, hai kinh Động Chân, Động Huyền còn lại đều bị Lâm mỗ độc chiếm à?
Không tới một lát, đạo cầu vồng đó đột nhiên lại lấp lánh, lập tức đổi chiều mà bay thẳng lên trời. Mà hai bóng người của Lăng Đạo và Thanh Diệp lại hiện ra, đều thần sắc ngỡ ngàng.
Vào một thoáng Khôn Nguyên tháp vỡ vụn, hai người liền bị bị pháp lực vô hình giam cầm. Kế tiếp sẽ phát sinh cái gì thì hiển nhiên là không thể biết được.
Đồng thời, tu sĩ các nhà ở xa xa vẫn đắm chìm trong tự phù huyền cơ khó lường. Những lời đó không ngờ là Tiên Hoàng Đế Khuê lưu lại, tham ngộ thêm cũng không phải không có ích lợi. Mà chín vị cao nhân của Ma Hoang cùng với Cửu Huyền, đều từ trong ngạc nhiên phục hồi tinh thần.
Thiên Khí hét lớn:
- Lăng Đạo, Thanh Diệp còn không thúc thủ chịu trói.
Thiên Ninh thì cùng bảy vị đại vu đồng thời huy động hai tay áo, chỉ đợi lại xuất thủ vây khốn đôi sư huynh đệ đó.
Lăng Đạo thấy tình hình không ổn, nhưng không rối ren, mà gật đầu ra hiệu cho Thanh Diệp. Liền là lúc thất thải quang mang biến mất, hai người đột nhiên xuyên qua trận pháp đang vây khốn, theo đó mà lướt đi.
Đám người Thiên Ninh, Thiên Khí nhất thời ngăn cản không kịp, đều ngơ ngác nhìn nhau.
Hai bên giằng co cho tới giờ, tình hình tuy nguy cấp nhưng Lăng Đạo, Thanh Diệp vẫn lưu lại hậu thủ. Đôi sư huynh đệ đó tâm cơ thật khó lường. Mà lúc trước mọi người bị ám toán mà thân hãm ngục tù, cũng không phải là oan uổng.
Thiên Khí oán hận nói:
- Ta cũng muốn xem xem hai nghịch tặc đó còn có quỷ kế gì.
Hắn không đợi mọi người, bay vút đi. Thiên Ninh thì thần sắc ngưng trọng, dẫn theo bảy vị đại vu theo sát đằng sau.
Khi Cửu Huyền rời đi theo, lại quay đầu lại nhìn lướt qua rồi lập tức phất tay ra hiệu cho xa xa, sau đó tay áo tung bay đạp không mà đi. Mọi người của Thiên Hoang không dám chậm trễ, lần lượt bay lên. Mà các cao thủ của Ma thành thì lại chen chúc nhau mà đi, chỉ có hơn mười vị tu sĩ Yêu Hoang thì vẫn do dự không quyết.
Lâm Nhất cũng tò mò trước kết cục của Lăng Đạo, Thanh Diệp, dẫn theo lão Long và Hổ Đầu đuổi theo đằng sau, lại thấy hơn mười người sống sót của Yêu Hoang vẫn do dự, liền hô to:
- Chư vị đừng ngại đồng hành với Lâm mỗ.
Hắn lànể mặt Tất Kháng, có lòng muốn che chở. Mà đối phương lại không cảm kích, ai nấy thần sắc nghi kỵ mà không ai lên tiếng trả lời.
- Ha ha! Lão đại thân là Ma thành chi chủ, những tu sĩ Yêu Hoang đó tuyệt đối sẽ không dám tùy ý đi theo.
Hổ Đầu báo được thù, tâm tình rất tốt. Mà nguy cơ vẫn còn, đành phải nâng cao tinh thần đề phòng. Lúc này cuối cùng cũng có thể thả lỏng một chút, hắn cuối cùng không nhịn được cười ha hả.
Lâm Nhất không để ý tới đám tu sĩ Yêu Hoang kia, bay nhanh mà đi, mắt liếc nhìn về phía Hổ Đầu, hỏi ngược lại:
- Ngươi thực sự coi ta là Ma thành chi chủ à?
Hổ Đầu lắc đầu, luôn miệng đáp:
- Vâng vâng! Nếu lão đại không phải là Ma thành chi chủ thì há có thể ở trước mắt bao người trừ bỏ bốn tên gia hỏa bọn Đài Thắng, Nguyên Tín Tử. Quang minh chính đại giết người, thật là thống khoái.
Lâm Nhất hừ một tiếng, thế đi không ngừng.