Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2399:

Lâm Nhất chăm chú nhìn thiên khung trên tháp ngọc, đột nhiên cao giọng nói:

- Cửu Huyền thượng nhân, Lâm mỗ trước sau giết hai đệ tử và rất nhiều môn nhân của ngươi, nếu muốn báo thù, hiện tại chính là lúc.

Cách hào quang của tháp ngọc trăm trượng, Cửu Huyền khoanh chân mà ngồi. Nghe tiếng, ánh mắt hắn liếc xung quanh, lập tức ngưng thần nhìn thẳng, cũng không quay đầu lại chỉ lạnh lùng cười nói:

- Ha ha! Vừa mới giết người uy lại lên tiếng khiêu khích, quả nhiên là tuổi trẻ đắc chí.

Trong giọng nói của hắn thầm mang theo vẻ châm chọc, lại thờ ơ nói:

- Lâm Nhất, ta nể tình chư vị đồng đạo Ma Hoang, hôm nay không tiện tính toán với ngươi, tự giải quyết cho tốt đi!

Đây chính là lòng dạ của cao nhân, không chấp nhặt với một tiểu nhân đắc chí như ngươi!

Lâm Nhất vốn định thừa dịp loạn mà giả vờ đại náo một hồi, lại tâm nguyện không thành. Không chỉ trong lời nói không chiếm được tiện nghi, còn bị Cửu Huyền tâm cơ khó lường mượn cơ hội trào phúng một phen. Hắn đành phải nhún nhún vai vai, phẫn nộ từ bỏ.

Đúng vào lúc này, Thiên Ninh mang theo giọng điệu thương thảo lên tiếng:

- Lăng Đạo! So với cứ giằng co như vậy, chẳng thà giao Khôn Nguyên tháp ra đi. Ta và Thiên Khí sẽ tha cho hai người các ngươi không chết, thế nào?

Tay Lăng Đạo vẫn dính sát vào trên thân tháp trong suốt, hiển nhiên là không dám có nửa phần lơi lỏng. Hắn nhìn chằm chằm Thiên Ninh trưởng lão, khinh thường hừ một tiếng.

Ở bên kia của Tháp ngọc, Thanh Diệp nói:

- Thiên Ninh trưởng lão đúng là đại nhân đại lượng, ha ha.

Hắn vốn ngọc thụ lâm phong mà tuấn mỹ bất phàm, lại trong tiếng cười lộ ra vẻ âm nhu, nói tiếp:

- Nếu không có sự che chở của Khôn Nguyên tháp, chư vị chắc chắn sẽ phế bỏ tu vi của sư huynh đệ ta rồi bắt nhốt, thế thì lại thành sống không bằng chết.

- Hừ! Hai người các ngươi nên có kết cục này.

Thiên Khí giống như là bị chạm vào tâm sự, đột nhiên ngẩng đầu hất tóc rối, lộ ra một khuôn mặt cương nghị, hai ánh mắt như điện. Hắn trầm giọng nói tiếp:

- Đừng cho rằng có Khôn Nguyên tháp che chở thì có thể may mắn nhất thời. Còn dám không chịu giác ngộ, bản thân thà bỏ tháp này.

Hắn nói tới đây, nhìn về phía Thiên Ninh ở bên tay phải, có chút bực mình nói:

- Sư huynh! Là muốn Tam Hoàng kinh trong tháp hay là giết hai tên nghịch đồ đó để rửa sạch thù xưa, phải chọn một trong hay.

Thiên Ninh vuốt râu, trầm ngâm không nói gì.

Cửu Huyền thừa cơ cười nói:

- Ha ha! Ta là một ngoại nhân, không biết có nên nói vài lời hay không?

Thiên Khí liếc sang, không lên tiếng.

Mà ở bên tay trái tay trái hơn mười trượng, có tiếng nói già nua vang lên:

- Ừ! Có cao kiến gì, Cửu Huyền đạo hữu đừng ngại nói ra nghe thử.

Lão phụ nhân đó mặt đầy nếp nhăn, tóc bạc như tơ, tiếng nói không nhanh không chậm, khí thế trên người như có như không, rất có bộ dạng tuổi già sức yếu.

- Ha ha, Phục Linh đạo hữu.

Cửu Huyền cười ôn hòa với lão phụ nhân, sau đó mới giống như thâm tư thục lự nói tiếp:

- Chư vị và Lăng Đạo, Thanh Diệp chính là thủ túc chi tranh, nếu có bất ngờ, chắc chắn sẽ hại tới bản thân, vẫn phải cẩn thận! Mà Tam Hoàng kinh lại không phải là tầm thường, liên quan đến chấp niệm cả đời của chúng ta.

Hắn hơi dừng lại một chút, quay sang Thiên Ninh nói tiếp:

- Bên nào nặng bên nào nhẹ, không cần nói nhiều làm gì. Theo kiến giải vụng về của ta, chư vị hay là buông bỏ khúc mắc mà cùng chung cơ duyên. Vả lại nói, thân là người phương ngoại, sao cứ để ý tới ân oán.

- Hừ!

Thiên Khí không đợi Cửu Huyền nói hết, hừ lạnh một tiếng, ngắt lời nói:

- Thử hỏi Cửu Huyền đạo hữu, nếu học trò của ngươi có người khi sư diệt tổ, cũng dùng xích sắt huyền kim xuyên qua cơ thể ngươi, lại nhốt ngươi vô số vạn năm mà tùy ý làm nhục tra tấn, ngươi lúc này sẽ làm như thế nào.

Cửu Huyền hơi lắc đầu, không cho là đúng mỉm cười nói:

- Vài câu cảm khái mà thôi, bản thân cũng không có ác ý. Chư vị nếu có thu hoạch, chớ quên Thiên Hoang ta là được.

Hắn không nhiều lời nữa, mà là hướng ánh mắt về phía hai bóng người trước tháp ngọc, trong thần sắc ý vị thâm trường.

Thiên Ninh do dự một lát, giống như có quyết đoán. Sau đó, hắn gật đầu với Thiên Khí, sau đó nói:

- Lăng Đạo! Cho sư huynh đệ ngươi kỳ hạn ba ngày cuối cùng, nếu còn cứ muốn dựa vào nơi hiểm yếu chống lại, chúng ta chỉ đành từ bỏ Khôn Nguyên tháp, đến lúc đó hai vị chắc chắn là hối hận thì đã muộn.

Lão phụ nhân Phục Linh bất đắc dĩ nói:

- Hai bên không thể kiêm được, đành chịu thôi.

Đôi sư huynh đệ đó trốn vào tháp, tới thẳng Khôn Nguyên tháp. Mọi người đuổi đến đây, cuối cùng vây đối phương ở trước tháp. Mà hiện giờ nếu muốn cường hành động thủ, nói không chừng sẽ hủy đi Khôn Nguyên tháp. Mà tiếp tục giằng co thì tất cả không thể đoán trước.

Lăng Đạo vẫn đựa vào tháp mà thủ, cố gắng chống đỡ, cũng không quan tâm tới chín vị cao nhân, mà lúc này lại đột nhiên âm trầm cười nói:

- Ha ha! Lấy hay bỏ thế nào, hoàn toàn do bản nhân định đoạt.

Chươg1343: Đạo pháp không thay đổi.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free