Vô Tiên - Chương 2382:
Bên trong ám không, một đoạn hành lang từ tử thạch xây thành bồng bềnh quỷ dị.
Ở cửa có ba huynh đệ đang đứng.
Lâm Nhất đã lấy ra đạo bào để thay, khiến Hổ Đầu đang giễu cợt phải ngậm miệng lại đúng lúc. Hắn không để ý tới hai vị huynh đệ, dừng chân trước cửa động mặt hướng vào hư không, giơ tay lên sờ sờ mi tâm đã không còn ấn ký, sau đó trong thần sắc có vẻ đăm chiêu.
Sau khi ở trong đại mạc của Hành Thiên Tiên Vực có được Thiên Ma Cửu Ấn trong ma thạch, trải qua ngàn năm, cuối cùng cũng tu luyện bảy đạo ấn quyết này có thành tựu. Lại không ngờ rằng uy lực chân chính của thất ấn hợp nhất lại kinh người như vậy! Chỉ cần mượn ma khí quán thể, liền có thể biến ảo pháp thân, cũng dùng thân thể trăm trượng, nâng huyết hỏa cự phủ, tung hoành ngang dọc mà đánh đâu thắng đó không gì cản nổi! Phải biết rằng lão giả trước đó cũng không xa lạ. Đó là một trong tứ đại cao thủ dưới tay Lăng Đạo, từng đọ sức trước Cửu Thiên tháp. Mà bằng vào Thiên Ma thất ấn hợp nhất đã đủ để khiến hắn quá ư sợ hãi bỏ chạy!
Nếu tới lúc cửu ấn hợp nhất, dưới Động Thiên tuyệt không có đối thủ!
Đương nhiên, đây là còn nhờ ở đây có nhiều ma khí. Nếu không với tu vi của Lâm mỗ, vẫn không thi triển được khí thế bá đạo của thất ấn hợp nhất. Có điều, mình không phải là Ma Thần hàng thế, cũng không hiểu Thiên Ma hàng thể thuật. Mà sau chuyện cũng phải thể ngộ một phen, chưa chắc đã không có thu hoạch.
Hổ Đầu hướng về phía bóng lưng đang trầm mặc của Lâm Nhất mà cười, lại không dám quấy rầy. Mà lúc này chỉ cách một động mà thiên địa khác biệt. Hắn và lão Long đều đã khôi phục tự nhiên, lập tức lại không chịu ngồi yên.
Lão đại chính là lão đại, tuy nói có không tu vi cường đại bằng lão Long, nhưng lại chính là lợi hại! Hắn không chỉ độc đấu Ma Thần, còn lên tiếng dọa chạy một cao thủ Động Thiên hậu kỳ, khiến người ta không phục cũng không được!
Đương nhiên, Hổ ca cũng không kém, chỉ là nhất thời không có cơ hội thi triển mà thôi!
Hổ Đầu lui về phía sau vài bước, cầm thiết bổng chọc lung tung. Sau đó, hắn kéo lão Long rồi nói nhỏ:
- Ta nói này Long ca, hiện giờ đã vượt liền hai cửa, thực sự là kinh tâm động phách, tiếc rằng ngươi và lão đại thần võ phi phàm, cuối cùng vẫn hữu kinh vô hiểm! Xem ra chuyến đi Tử Tiêu điện sắp xong rồi, hay là huynh đệ chúng ta đi trước một bước. Ha ha! Không lên tiếng tức là đồng ý.
Lão Long nhìn Lâm Nhất ở trước mặt, trong hai mắt thần sắc khó hiểu.
Sau ngày đó ở trong Thiên Giao cốc ăn Long Diêu quả, giống như tất cả đều thay đổi. Bất kể là lúc nhàn hạ hay là kịch chiến, tao ngộ vô số vạn năm luôn hỗn loạn hơn nữa như thật như ảo, cũng khiến người ta không hiểu ra sao?
Nếu lão Long năm đó đã trở lại thì lão Long hiện giờ là ai?
Lão Long Khi đó giống như Hổ Đầu bây giờ, có lỗ mãng, cường hãn hơn nữa lại đủ cơ trí, có hào hùng vạn trượng bễ nghễ thiên hạ, cũng có chân thành cởi mở với huynh đệ. Mình khi đó có thể nói là không hề sợ hãi mà khí phách ngút trời!
Lão Long hôm nay xem như là độ kiếp trùng sinh. Không chỉ trải qua thăng trầm, còn biết quý trọng tất cả những gì có được! Hắn sẽ không khinh thường bất kỳ một vị nữ tử nào, đồng thời cũng vĩnh viễn không quên được Long nữ đã vì mình mà chết.
Lại nói tới vị lão đại trước mắt này! Nhớ ngày đó không tin hắn có thể bước ra khỏi đạo quan rách nát đó, càng đừng nói tới bước lên tiên đạo gian khổ dị thường.
Mà hắn lại nhịn những điều không thể nhịn, làm những điều không thể làm, cứ như vậy một đường đi tới, cũng theo con đường mà hắn tưởng tượng, nhất nhất bước lên đỉnh phong, rồi lại tiếp tục trèo lên trên, hơn nữa sớm đã thoát khỏi rất nhiều trói buộc, mà đi tới tận cùng!
Ngoài ra, hắn còn dùng tinh huyết đúc ra lão Long, cũng đối đãi chân thành mà cùng chung hoạn nạn. Hắn chính là Lâm Nhất, hắn chính là Tiên Đế, cũng chính là chí tôn của Hồng Hoang ngày sau.
Lão Long nỗi lòng nhấp nhô, bỗng nhiên phát hiện phía sau thiếu một người. Hắn quay đầu lại nhìn, bất ngờ nói:
- Ngươi muốn làm gì, đứng lại cho ta.
Hổ Đầu đã khiêng thiết bổng, chạy ra ngoài trăm trượng. Nghe tiếng, hắn thờ ơ xua tay, nói:
- Từ đây rẽ phải hình như có manh mối! Cứ để Hổ ca xem thử.
Hắn nhấc chân bước đi, cả người trong nháy mắt biến mất trong một đoàn mây tím.
Tên gia hỏa đó đúng là vô pháp vô thiên, so với mình năm đó còn hơn chứ không kém. Lão Long vừa muốn tức giận, trên vai có bàn tay vỗ nhẹ, cũng nói khẽ:
- Đi theo ta.
Lâm Nhất dĩ nhiên lưu ý đến động tĩnh phía sau, thấy lại là Hổ Đầu khiến người ta không bớt lo, hắn không trách mắng, nhấc chân lướt qua lão Long mà tới thẳng phía trước. Khi hắn và lão Long đến chỗ rẽ của hành lang, dừng lại một chút, lắc mình xuyên qua sương mù tràn ngập.
Khi Lâm Nhất và lão Long đẩy ra một đạo cửa đá, không khỏi đều ngẩn ra.
Nơi này chính là một thạch thất hình tròn khoảng trăm trượng, cao chỉ mấy trượng, mà bốn phía lại là tám cánh cửa đá đóng chặt, hơn nữa đều giống nhau như đúc. Mà khiến người ta kinh ngạc không chỉ là như vậy, mà là hai bóng người đang truy đuổi lẫn nhau.
Ở phía trước chạy lòng vòng không ngờ là lão giả lúc trước đã không thấy tung tích. Hắn vẫn không thể tránh thoát một kích của Thiên Ma Cự Phủ, hiển nhiên thương thế không nhẹ, vẫn quần áo xộc xệch mà vẻ mặt chật vật, mặc dù phi kiếm trong tay, tiếc rằng pháp lực không đủ nên không thể thi triển, chỉ có thể liều mạng trốn tránh.
Đuổi sát theo sau tất nhiên không phải người ngoài, chính là Hổ ca! Hắn vừa vung gậy đập loạn vừa uy phong lẫm lẫm hét lớn:
- Lão tử hôm nay đánh chính là Động Thiên hậu kỳ, mẹ nó đừng chạy.
Lão giả đó tuy không có sức chống đỡ, lại luôn có thể vừa khéo tránh thoát thiết bổng. Mà đúng lúc đang rối ren, cửa đá phía trước lại xuất hiện hai bóng người. Hắn rất chấn kinh, vội vàng xoay người trốn về phía bên kia.
Hổ Đầu thấy là Lâm Nhất và lão Long tới, thân hình ở ngoài mấy chục trượng khựng lại, đắc ý cười to:
- Xem ta thu thập lão già này nhé, ha ha.
Hắn dường như là sợ người ta đoạt mất lợi ích, vội vàng xoay người đuổi theo.
Mà lão giả đó nhìn thì đã không còn sức trốn chạy, lại đột nhiên xốc lại tinh thần, không ngờ thế đi nhanh hơn, đột nhiên chui vào một cửa đá mà mất đi thân ảnh.
Hổ Đầu đuổi theo đang gấp, sao chịu từ bỏ, theo sau mà đi, không quên hét lớn:
- Lão già kia! Chớ có chạy.
Hắn và lão Long gặp nguy, đều nhờ lão giả đó ban tặng. Hiện giờ đúng là oan gia ngõ hẹp hơn nữa đối phương bị thương nặng, thật đúng là cơ hội báo thù ngàn năm một thuở!
Lâm Nhất vừa tới đây, thấy rõ tất cả trước mắt thì dị biến nổi lên. Hắn và lão Long trao đổi ánh mắt, đều thầm cảm thấy không ổn, sau đó tiến về phía trước, đồng thanh quát:
- Chậm đã.
Mà hai người vừa mới động thân, lại đều kinh ngạc!
Chỉ thấy Hổ Đầu đuổi tới trước cửa đá, đột nhiên ngừng lại, sau đó quay đầu lại hét lên:
- Hổ Đầu không ngốc.
Lâm Nhất và lão Long đến gần, dưới chân chậm lại.