Vô Tiên - Chương 2334:
Một bóng người từ xa xa lướt tới.
Trong nháy mắt, không ngờ là kình phong nghiền qua. Trên mặt hồ hiện ra từng vệt nước sâu hơn thước, sau đó là gợn sóng tầng tầng!
Người vượt qua mặt hồ là nam tử trẻ tuổi mặc áo xáo, tay chắp sau lưng, tóc dài ngang vai, ngọc trâm cắm chéo, tay áo tung bay, cử chỉ thong dong mà khí độ bất phàm. Đặc biệt là dưới đôi lông mày rậm của hắn, mắt như sao sáng hơn nữa thần sắc lạnh lùng. Cộng với khóe miệng hơi nhếch lên, để lộ ra sát khí dày đặc, khiến cả người hắn có một loại khí thế lăng nhiên vạn vật!
Hổ đầu hai mắt sáng rực, há miệng kêu to:
- Ha ha! Lão đại của ta.
Lão Long huy động ngân đao trong tay, mỉm cười.
Đài Thắng hơi kinh ngạc. Lâm Nhất? Đến cũng đúng lúc nhỉ!
Nam tử trẻ tuổi đột nhiên hiện thân đó từng năm lần bảy lượt đối địch với hai vị Ma Tôn Lăng Đạo và Thanh Diệp, sớm đã thành một nhân vật ác danh truyền xa. Trước đây khi hắn đại náo Ma thành, đã từng có tiếp xúc với nhau. Hiện giờ gặp lại, thực sự có chút ngoài sở liệu. Mà trừ hắn ra, không ngờ còn có mấy vị tu sĩ Ma thành đi theo, lại ai nấy tránh ở xa xa không dám tới gần.
Đài Thắng đã thấy động tĩnh xa gần và bóng người áo xám đó, tâm niệm xoay chuyển cực nhanh, lập tức âm thầm ra hiệu cho mọi người ở đây.
Chỉ trong giây lát, trận thế đang vây khốn lão Long lập tức co lại mấy trăm trượng, cũng từ trong tách ra mấy vị cao thủ, tụ tập với hơn mười người trước ngọc đài trận pháp, dưới sự dẫn dắt của Đài Thắng và lão giả tên là Thương Quan kia, thừa cơ nghênh đón Lâm Nhất còn chưa dứng vững. Chỗ tốt của Người đông thế mạnh là không cần hoài nghi. Chỉ cần tách đối thủ ra mà tấn công, kế tiếp thắng bại không có gì phải lăn tăn! Cho dù có bất ngờ, ít nhất có thể đứng ở thế bất bại!
Nam tử trẻ tuổi chính là Lâm Nhất. Khi tìm đến đây, vừa đúng lúc Hổ Đầu và lão Long đang nguy cấp. Hắn không chút do dự, vượt qua hồ.
Lâm Nhất còn chưa hạ xuống đất, thế đi liền dừng lại. Hắn thấy Đài Thắng ứng biến cực nhanh, tay áo phất mạnh. Từng bóng người phá không mà ra, sát khí âm hàn lập tức tràn ngập tứ phương.
Đài Thắng dẫn theo mọi người vừa muốn triển khai trận thế, đều không khỏi ngẩn ra.
Đó là khôi lỗi Lâm Nhất luyện chế, tên là Thiên Sát vệ, đều có tu vi Động Thiên sơ kỳ đại thành, hơn nữa ai nấy dũng mãnh không sợ chết, cũng từng ở trước Cửu Thiên tháp uy chấn một thời, lúc này ở đây lại hiện thân, khiến cho tất cả trở nên có chút khó có thể đoán trước!
Đài Thắng nhìn những bóng người sát khí lạnh lẽo đó, lắc đầu không tin nổi.
Còn nhớ số lượng khôi lỗi của Lâm Nhất không ít, lại không ngờ nhiều tới như vậy. Không cần nghĩ cũng biết, đối phương ở trước Cửu Thiên tháp vẫn chưa ứng phó toàn lực.
Đài Thắng tự biết cẩn thận mấy cũng có sai sót, nhưng vẫn không sợ hãi cười lạnh nói:
- Lâm Nhất, nơi này không phải là trước Cửu Thiên tháp, rất nhiều thần thông khó có thể thi triển, chỉ sợ thi hài khôi lỗi của ngươi cũng không có tác dụng.
Ngoài hơn mười dặm, một đôi nan huynh nan đệ tựa vào nhau. Hai người vẫn thân hãm vòng vây hơn nữa mỏi mệt vô cùng, lại hồn nhiên không thèm để ý.
Hổ Đầu cười nói:
- Ha ha! Lão đại vừa ra tay liền biết có hay không.
Lão Long lại uy nghiêm hừ một tiếng, nhắc nhở:
- Ngươi đừng vội đắc ý! Lão đại nếu đã bày ra trận thế như vậy, liền đã đoán chắc Đài Thắng khó đối phó.
Hổ Đầu lắc đầu nói:
- Ngươi đâu phải là lão đại, ra vẻ thâm trầm cái gì chứ.
Lão Long bước ra một bước, cắm đao xuống đất, trừng mắt nói:
- Nếu có bất ngờ, ta không tha cho ngươi.
Hổ Đầu thờ ơ cười ha ha, tiến lên vươn tay ra. Lão Long sớm đã kiệt sức không thể tránh né, bị hắn ôm lấy, nghe hắn dí vào tai cười nói:
- Ha ha! Ngươi cứ nghe Hổ ca một câu, chỉ bằng vào mấy chục Thiên Sát vệ của lão đại, Đài Thắng hôm nay chết chắc rồi!
Khi hai huynh đệ đang cãi nhau, ngoài mấy trăm dặm cũng có sáu người đang cách hồ quan vọng. Trong đó Nguyên Tín Tử lắc đầu không tin nổi, thầm kinh ngạc không thôi. Lịch Túc và mấy vị đồng bạn cũng trố mắt ngạc nhiên, ai nấyđều không dám tiến về phía trước nửa bước. Thiên Sát khôi lỗi cường đại này lại hiện thân, hiển nhiên là có người động sát khí rồi. Mà giằng co với hắn là rất nhiều tiền bối của Ma thành. Trước khi tình hình chưa rõ, vẫn cứ tránh ở xa xa là tốt nhất.
Đồng thời, Lâm Nhất tiếp tục vung ống tay áo. Lại tế ra mấy chục phi kiếm, phân biệt bay vào tay từng bóng người.
Hừ! Nếu Lâm mỗ muốn cứu huynh đệ của mình, tất có tính toán. Sau khi tới Hồng Hoang giết người vô số, trong Càn Khôn giới đã tích góp không ít đồ. Trước mắt nhập gia tuỳ tục, vừa hay mang tới tác dụng! Hiện giờ căn bản không cần thần thông, chỉ cần tay cầm pháp bảo chém lúc tung, đám Thiên Sát vệ này đủ để khiến bất kỳ một vị cao thủ nào cũng phải kiêng kị ba phần!
Lâm Nhất giơ tay lên chỉ, bóng người tách ra. Chỉ trong nháy mắt, cả tòa tiểu đảo đã bị bao phủ trong một mảng sát khí âm hàn. Hắn thuận thế triệu Kim Long kiếm, mang theo năm mươi hai Thiên Sát khôi lỗi bức về phía trước, cao giọng quát: