Vô Tiên - Chương 2272:
Đi đường đã tới lúc gấp rút.
Lâm Nhất và Tất Kháng ở phía trước cùng bay nhanh, giống như khúc mắc đã không còn.
Đấu Tương và Thiên Tinh thì đi đằng sau, nỗi lòng không rõ.
Hổ Đầu và lão Long thì đi cuối cùng. Hắn vẫn thấy lạ, cũng trăm mối khó giải. Tất Kháng kia rất đáng giận, dám áp chế lão đại. Có điều, căn cơ Yêu Hoang hắn nói là ý gì? Mà lão đại vì sao phải đáp ứng, đúng là không đủ mạnh mẽ.
- Hiện giờ Yêu Hoang yếu ớt, khai thác không đủ nhưng muốn gìn giữ cái đã có thì thừa sức. Tất Kháng không muốn đối địch với Thiên Hoang, Ma Hoang cũng là chuyện trong tình lý. Mà hắn lại muốn lung lạc lão đại và huynh đệ chúng ta, cho nên mới nói chuyện lòng vòng, đơn giản là muốn giữ lại cơ hội cứu vãn mà thôi. Tất cả rất rõ ràng, ngươi cũng dừng lèm bèm nữa.
Lão Long thấy Hổ Đầu cứ than thở, liền bực mình truyền âm phân trần.
- Ha ha!
Hổ Đầu cười hai tiếng, nói:
- Ta nói này lão Long, ngươi giống như là hiểu rõ về Yêu Hoang vậy, chỉ lo hồ lộng sự đơn giản hào sảng của Hổ ca ta.
- Cười cái rắm!
Lão Long thuận miệng đốp lại một câu, bày ra vẻ giáo huấn nói tiếp:
- Lão Long ta sớm nhìn thấu lòng người hiểm ác, chỉ mấy tu sĩ Yêu Hoang, tất nhiên không đáng là gì.
Hổ Đầu không cam lòng yếu thế, phấn chấn nói:
- Còn có hổ khiếu bát phương nữa, cũng không tồi đâu!
Hồng Hoang tinh thần dị biến, khiến cho lộ trình trở nên ngắn lại non nửa. Một tháng sau, một nhóm hơn sáu mươi người đến từ Yêu Hoang đã tới tinh vực Trung Dã. Nghỉ ngơi một chút rồi tiếp tục khởi hành.
...
Trung Dã, Trung Thiên thành. Hoặc là nói, Trung Thiên Ma thành.
Khác với ngày xưa, hùng thành nguy nga đồ sộ từng chiếm cứ một phương hiện giờ bị bao phủ trong một tầng sương mù ảm đạm. Nóc thành cao không thấy đỉnh, lờ mờ có quang hoa chiếu thẳng lên trời. Từ xa nhìn lại, cả tòa đại thành tỏa ra một loại uy thế trước nay chưa từng có!
Mà không chỉ như thế, Ma thành vốn có bốn cửa thành, không ngờ đã bị đóng ba cửa, chỉ để lại Thái Dương môn ở phía nam. Ở hai bên cửa thành duy nhất mở này, tụ tập hai mươi ba mươi tu sĩ thủ vệ đang nghiêm trận chờ đợi, ai nấy đều là cao thủ Động Thiên, có thể nói là trận trượng phi phàm!
Có điều, Ma thành tuy bày trận thế chờ quân địch, nhưng để mặc tu sĩ ra vào. Chính là người đến không cản, người đi không giữ. Cho dù là kiểm tra thân phận cũng miễn, tư thế mở cửa đón khách!
Trên khoảng không ngoài ở cửa thành, có một người trung niên khoanh chân độc tọa. Hắn tướng mạo gầy gò, gò má hõm sâu, vẻ mặt âm lãnh, hai mắt nửa khép nửa mở, bộ dạng giống như đang nhập định. Cách đó không xa là thềm đá đi thông tới cửa thành, tu sĩ thủ thành tuần tra xung quanh, còn có bóng người ra vào không ngừng!
Lúc này, một lão giả chắp tay sau lưng từ trong cửa thành chậm rãi đi ra. Đó là cao thủ Động Thiên sơ kỳ viên mãn, tu sĩ xung quanh thấy hắn đều cung kính gọi một tiếng 'Niên trưởng lão'. Hắn chưa tới cuối thềm đá đã thản nhiên dừng lại, ánh mắt liếc quanh, quát về phía xa ngoài hơn mười trượng:
- Nguyên Tín Tử! Trọng trách trong người, không thể lơ là.
Nam tử trung niên được gọi là Nguyên Tín Tử thầm hừ một tiếng, oán thầm không thôi. Khi mình chấp chưởng quyền bính ba thành, cũng không uy phong như vậy. Đúng là tiểu nhân đắc chí. Mà tuy hắn không tình nguyện, lại vẫn chậm rãi đứng dậy.
Niên trưởng lão cảm thấy thấy bị vô lễ, sắc mặt không khỏi trầm xuống, cả giận nói:
- Bản trưởng lão có lệnh, há lại chỉ làm cho có lệ.
Hắn thần thái uy nghiêm, lườm một cái về phía đồng môn đang nhìn tới, truyền âm nói:
- Ma thành nghênh đón cao thủ Hồng Hoang, cũng không phải việc bình thường. Nếu có bất trắc, ngươi và ta đều khó thoát khỏi phải chịu tội!
Hắn lại nói tiếp:
- Nguyên Tín Tử ngươi nếu không nghe quản giáo, vậy đừng trách môn quy vô tình. Cho dù nghiêm trị ngươi, tôn chủ cũng tự quyết định đúng đắn!
Nguyên Tín Tử thấy Niên trưởng lão tức giận, liền muốn nhân nhượng cho khỏi phiền, lui một bước là trời cao biển rộng, việc gì phải đối nghịch với một tiểu nhân! Mà hắn vừa chắp tay, lại vung tay áo, có chút nghiêm nghị tranh cãi:
- Tại hạ liên tiếp mấy ngày cố thủ nơi này, người lui tới đều nắm trong tay, chưa từng lơ là lười biếng. Niên Nguyên Tử, Niên trưởng lão ngươi chớ có ngậm máu phun người.
Niên trưởng lão không ngờ Nguyên Tín Tử dám chống đối trực diện, không nhịn được liền muốn phát tác.
Đúng lúc này, một đám người từ trên trời hạ xuống. Cầm đầu là một lão giả râu tóc bạc trắng, mặt như đao khắc, vẻ mặt khó lường. Phía sau hắn là bảy mươi tám mươi tu sĩ, không ai không phải là cao thủ Động Thiên. Vào khoảnh khắc hạ xuống, uy thế khó hiểu tỏa ra bốn phía, bức cho tu sĩ ở cửa thành phải vội vàng tránh né.
Niên trưởng lão không để ý tới tới Nguyên Tín Tử nữa, lướt tới giữa thềm đá, chắp tay nói với lão giả đó:
- Niên Nguyên Tử phụng mệnh cung nghênh, không biết tiền bối đến từ phương nào...
Lão giả ngẩng đầu nhìn Ma thành cao ngất trong mây, trong hai mắt thâm thúy tinh quang chớp động, vuốt râu nói:
- Lão phu chính là Thiên Hoang Cửu Huyền!
Niên trưởng lão hơi động dung, khom người vái:
- Thì ra là Thiên Hoang Cửu Huyền tiền bối giá lâm...
Đồng môn ở hai bên thềm đá cũng chắp tay chào, lễ số chu toàn. Hắn lại lách sang bên tránh đường, nói:
- Tôn chủ có lệnh: Hoanh nghênh thiên hạ đồng đạo, chín thành rộng mở. Mời...
Cửu Huyền không dong dài, lăng không bay tới. Sau đó mọi người nối đuôi nhau mà đi, trong nháy mắt đã biến mất trong cửa thành cuối thềm đá.
Niên trưởng lão vẫn nhìn về phía cửa thành, gật đầu như có thành tựu, lẩm bẩm:
- Hồng Hoang tuy cường thủ đông đúc, mà cao nhân tiền bối chân chính, ngoài Ma thành chỉ còn Thiên Hoang và Yêu Hoang.
Hắn bỗng nhiên nhớ tới người nào đó, xoay người vừa muốn gây sự với Nguyên Tín Tử tiếp lại không nhịn được lùi ra sau một bước, ngạc nhiên nói:
- Ngươi... Lão phụ nhân ngươi góp vui cái gì.
Không biết từ khi nào, một lão phụ nhân tóc bạc đã run rẩy đi lên thềm đá. Niên trưởng lão không ngờ không hề phát hiện, đột nhiên xoay người, thiếu chút nữa thì đụng phải. Khi hắn lui lại, không quên quan sát. Đối phương trên dưới hoàn toàn không có pháp lực, hiển nhiên là một phàm nhân. Hắn vừa tức vừa giận, không nhịn được lên tiếng quát mắng.
Lão phụ nhân có chút ngỡ ngàng nhìn chằm chằm Niên trưởng lão, suy yếu hỏi:
- Chẳng lẽ không cho lão bà ta vào thành à, từ khi nào có quy củ này vậy?
- Quy củ thì không có, hừ!
Niên trưởng lão bực mình hừ một tiếng, quát lên:
- Ngươi già cả như vậy, vào thành làm gì.
Lão phụ nhân yên lòng, không để ý tới Niên trưởng lão, mà quay đầu lại hô:
- Con à! Mau theo mẹ vào thành tìm chút đan dược trường thọ.
Theo tiếng gọi của bà ta, xa xa có người trung niên tóc tai bù xù đi tới, mặc dù thân hình thô to lại bưu hãn dị thường, nhưng chỉ có tu vi Trúc Cơ. Cúi đầu cúi đầu đi tới, không nói gì, ôm lấy lão phụ nhân, vòng qua Niên trưởng lão, rồi theo thềm đá đi tới cửa thành.
Niên trưởng lão mặc dù không ngăn cản, lại không nén được tò mò nhìn xung quanh, lẩm bẩm:
- Vẫn là một hiếu tử.
Đồng thời, lại có mấy lão giả chậm rãi đi đến thềm đá, ai nấy mặt mũi già nua, có tu vi Trúc Cơ hoặc là Kim Đan.
Ánh mắt Niên trưởng lão lướt qua trên người mấy lão giả, lập tức bực mình xoay người đi xuống thềm đá, quát Nguyên Tín Tử đang buồn bã ỉu xìu:
- Ngươi giữ vững cương vị như thế nào, mau nói chi tiết với bản trưởng lão...
...
Nháy mắt đã qua hơn nửa tháng, tình hình trước cửa thành vẫn như xưa. Chỉ mỗi khi bóng đêm rút đi, lại không có ánh rạng đông xuất hiện. Ngoài thành và khắp nơi đều mông lung không rõ. Chỉ nói là hỗn độn hàng lâm, thiên địa biến hóa vô cùng. Hào quang ở đỉnh Ma thành lại càng thêm bắt mắt và quỷ dị!
Nguyên Tín Tử vẫn nhắm mắt dưỡng thần, lại thay đổi địa phương. Hắn ngồi trên thềm đá người đến người đi, giống như một người ăn xin. Mà vẻ âm u trên mặt, cũng có thể nói là có thể tranh cao thấp với ánh mặt trời tăm tối!
Tất cả đều do NIên Nguyên Tử ban tặng! Hắn nói, người khác thủ vệ đều qua lại tuần tra tận tâm tận trách, mà Nguyên Tín Tử thì không chịu quản giáo, lại già mồm át lẽ phải. Cũng được! Ngươi cứ canh giữ trên thềm đá hồn bay vạn dặm. Cả gan không nghe, môn quy vô tình. . .
Khuất nhục! Nếu không phải năm đó để cho Lâm Nhất chạy mất, Nguyên Tín Tử ta việc gì phải sa sút như vậy! Nhưng sẽ có ngày thời cơ đảo ngược, không để tiểu nhân càn rỡ nữa! Niên Nguyên Tử, cứ chờ đó cho ta.
Một đạo thân ảnh vội vã đi tới, chưa tới thềm đá, chợt thấy có người chắn đường, hắn sợ hãi vội vàng dừng bước.
Nguyên Tín Tử đột nhiên mở mắt, uy thế Động Thiên khí thế bức nhân.
Nam tử thiếu chút nữa va phải là tu sĩ Hóa Thần, vội vàng lui về phía sau hai bước khom người thi lễ.
Nguyên Tín Tử hừ một tiếng, hất cằm. Đợi đối phương vòng qua tiếp tục tiến về phía trước, hắn hắn không nhịn được quay đầu lại nhìn.
Trước cửa thành cuối thềm đá, Niên trưởng lão đang chắp hai tay sau lưng từ trên cao nhìn xuống. Sắc mặt chí đắc ý mãn đó quả thực khiến người ta buồn nôn!
Nguyên Tín Tử thầm nhổ một ngụm nước bọt, chỉ cảm thấy trong lòng lệ khí khó tiêu. Hắn thở dài, chậm rãi định thần, sau đó nhìn về phía trước, liền muốn tiếp tục nhắm mắt nhập định.
Mí mắt Nguyên Tín Tử chưa cụp xuống đã đột nhiên trợn lên.
Mấy chục bóng người từ ngoài xa bay tới, ai nấy bưu hãn dị thường hơn nữa khí thế bất phàm. Hai người cầm đầu là một lão giả và một người trẻ tuổi. Mà người trẻ tuổi...