Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2270:

Thiên Giao cốc, Yêu Hoang cấm địa.

Một nơi rời xa huyên náo, hơn nữa phong cảnh tươi đẹp, giờ đã không còn bộ dạng trước đó.

Trong sương khói hết ngày này đến ngày khác, cổ mộc đã bị đốn thành củi, biến thành tro tàn trong lửa trại. Núi rừng từng xanh um tươi tốt trở nên hoang tàng!

Trên sườn núi đã không còn hàng rào, dê núi, hươu núi chạy loạn trong khe núi. Hổ Đầu nói dã vật mà nuôi thì ăn không ngon.

Lão Long sau khi ăn canh cá, khen không dứt miệng, hô to muốn ngừng mà không được. Hắn dứt khoát đào sâu mở rộng ao cá, bắt vật sống trong nước trong biển xa xa về nuôi.

Lâm Nhất nhìn hồ nước to hơn mười dặm, cùng với cả vạn tôm cá bên trong, nhất thời trợn mắt há hốc mồm. Rơi vào đường cùng, hắn đành phải dốc lòng truyền thụ pháp môn điều chế canh cá. Mà bất kể là lão Long, hay là Hổ Đầu, căn bản không thèm lĩnh hội. May mà có Thiên Tinh tò mò, cũng mừng rỡ ra tay làm thử, cho nên mới khiến Lâm lão đại tìm về được mấy phần nhàn nhã.

Hổ Đầu khoái hoạt tới mỗi ngày đều cười to, hò hét không uổng kiếp này.

Lão Long giống như đã quet sạch sự buồn bực trong ngàn vạn năm qua, liều mạng uống rượu, ra sức dày vò Hổ Đầu!

Đấu Tương tuy vẫn tính tình âm trầm, nhưng cũng chậm rãi thích những ngày tháng này. Bất kể là xuống ao bắt cá hay là động thủ mổ thịt, hắn và sư muội Thiên Tinh căn bản không cần gọi, mọi chuyện đều xông lên trước. Mà lão Long và Hổ Đầu thấy đối phương thức thời, mình cũng mượn cơ hội để nhàn hạ, liền thả lỏng địch ý, thỉnh thoảng còn trêu chọc đùa giỡn vài câu. Cùng nhau ở chung không ngại, hai huynh muội thì cũng mừng rỡ vì điều này!

Một đoạn thời gian khoái hoạt kéo dài mười tháng. Ngày khởi hành tới Ma thành đến rồi!

Lâm Nhất không chậm trễ, đúng hẹn tới Yêu Tổ phong. Lão Long và Hổ Đầu thì uống cạn chỗ rượu còn lại, quệt miệng nhấc chân bước đi. Ba Huynh đệ từ Tiên Vực tới Hồng Hoang, đều là hấp tấp như vậy. Mà Đấu Tương và Thiên Tinh khi rời đi, không ngờ có chút luyện tiếc những ngày tháng trước đó.

...

Trên sơn bình trước đại điện của Yêu Tổ phong, sớm đã đứng đầy người. Một bên là hơn trăm cao thủ Động Thiên, một bên là mấy trăm Yêu tu Phạm Thiên cảnh. Ở giữa là hai lão giả, chính là Tất Kháng và Giác Phách.

Khi Lâm Nhất mang theo lão Long, Hổ Đầu, Đấu Tương, Thiên Tinh từ trên trời hạ xuống, mọi người đều chắp tay chào. Mà Tất Kháng và Giác Phách thì không nói hai lời, xoay người đi tới cửa điện cao lớn viết bốn chữ Vạn Yêu chi Tổ.

Sau khi Lâm Nhất hạ xuống đất, gật đầu chào xung quanh.

Nhiều cao thủ tụ tập dưới một mái nhà như vậy, khí thế cuồn cuộn tràn ngập tứ phương. Đặt mình trong đây, khiến người không dám có chút buông lỏng!

Cửa điện mở rộng, Tất Kháng và Giác Phách cất bước đi trong.

Chỉ trong nháy mắt, trên vách đá hướng về phía cửa điện hiện lên một đạo quang mang. Lập tức tinh vân lưu chuyển, bên trên lờ mờ hiện ra một đạo thân ảnh như có như không. Đó là một lão giả cao lớn, thần sắc bễ nghễ hơn nữa khí độ uy nghiêm. Uy thế Khó lường theo đó tỏa ra, khiến cho mọi người ngoài điện đều cúi đầu đứng trang nghiêm!

Tất Kháng huy động tay áo, ánh lửa trong thạch đỉnh trước vách đá cháy rực hơn.

Hắn bấm tay bắn ra một giọt tinh huyết, lại khu động pháp quyết. Tinh huyết vàng óng lập tức hóa thành một nén hương ba thước, giống như như thực chất, cũng chớp động hào quang, sau đó chậm rãi bay đến trên thạch đỉnh. Hắn khom người vái bốn vái, lui sang bên cạnh hai bước. Sau đó Giác Phách cũng làm theo như vậy, hiển nhiên là đang bái tế thần linh tổ tiên của Yêu Hoang.

Sau một thoáng, Tất Kháng trầm giọng quát:

- Đệ tử Yêu Hoang đều là môn đồ của Thánh Hoàng. Thân là tứ tượng tôn giả, cũng có chức trách thủ hộ thừa. Giờ sắp đi xa, chúng ta nên tế bái để cầu được phù hộ! Các ngươi còn không tới đây dâng hương.

Các Yêu tu Ngoài điện vẫn đứng trang nghiêm bất động, lại ai nấy thần sắc hâm mộ. Bái tế tổ tiên chính là đặc quyền của Yêu Tôn, cũng thể hiện rõ sự vinh quang của thân phận!

Đấu Tương và Thiên Tinh không dám chậm trễ, vội vã đi vào đại điện, cũng dùng tinh huyết là hương, thành tâm bái tế!

Trong nháy mắt, trong đại đỉnh đã cắm bốn nén hương kim quang chớp động, cũng có một điểm chân long chi hỏa lượn lờ ở giữa, nhìn qua tình hình cực kỳ quỷ dị!

Đúng lúc này, Tất Kháng lại quát:

- Lâm tôn! Ba huynh đệ ngươi được nhận ân trạch, không thể không bái tế.

Ngoài Đại điện, Lâm Nhất vẫn đứng yên tại chỗ. Lúc bốn người ở trong điện bái tế, hắn từ xa quan sát thân ảnh trên vách đá trong điện. Lão giả đó hơi giống Thiên Ngu Man Hoang Lệnh Khâu, thoạt nhìn cũng không xa lạ. Hoặc là nói, còn có chút quen thuộc. Năm đó những gì thấy trong Tam Hoàng điện cũng không khác là mấy.

Nghe vậy, Lâm Nhất quay đầu lại nhìn xung quanh.

Hổ Đầu đang khoay tay trước ngực, ưỡn ngực, tư thế thờ ơ. Lão Long thì hai mắt hàm uy, lạnh lùng nhìn tứ phương. Đặc biệt là, trên người hắn còn tỏa ra sát khí.

Lâm Nhất thoáng nhìn về phía lão Long, sau đó cao giọng hô vào đại điện:

- Tổ tiên Yêu Hoang thần linh tại thượng nhận một bái của ba huynh đệ chúng ta!

Nói xong, hắn giơ cao hai tay, cúi người hành lễ! Thấy hắn như vậy, lão Long đành phải cùng Hổ Đầu làm theo.

Mọi người ngơ ngác nhìn nhau, bốn phía là một mảng tĩnh lặng. Đứng ngoài điện mà bái, hành động này là quá cẩn thận hay là cố ý thất lễ?

Trong đại điện, bốn người vẻ mặt khác nhau.

Đấu Tương và Thiên Tinh không tiện lên tiếng, lại dường như có chút mất mát. Trong mắt hai người, tâm nguyện của sư huynh Tất Kháng khó thành.

Giác Phách thì nghiêm mặt, quát lên:

- Không biết tốt xấu, đúng là nực cười.

Sắc mặt Tất Kháng cũng khó coi, lại lắc đầu, nhẹ giọng lẩm bẩm:

- Lâm Nhất đó không chịu bị người ta khống chế, cũng kéo theo cả lão Long và Hổ Đầu.

Hắn vung tay áo, thạch đỉnh cách đó không xa lập tức có biến hóa. Bốn nén hương trong nháy mắt tan đi, chỉ còn lại một điểm chân long chi hỏa còn cháy.

Đồng thời, có người ở ngoài điện nói tiếp:

- Ba huynh đệ được nhận nhiều ân huệ lại chưa lập được chút công lao nào, không dám mặt dày bước vào thánh điện nửa bước! Để thể hiện thành ý, chỉ đợi ngày sau tới bái tế.

Người lên tiếng chính là Lâm Nhất. Hắn thấy nghi thức tế lễ trong điện đã xong, không ngờ vẻ mặt tươi cười chậm rãi nói. Mọi người cố kỵ thân phận và uy danh của hắn, ai nấy cũng đều gật đầu phụ họa chấp nhận.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free