Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2257:

- Ngày sau có rảnh, hắn sẽ tới đây đón Nô nhi và bà bà. Tại hạ tự tác chủ trương, xin phu nhân đừng trách. . .

Minh phu nhân không ngờ hơi thất thần. Bà ta không trách cứ Minh Cơ, mà là lướt qua ba người nhìn về phía rừng trúc, nhà cỏ, cùng với suối nước róc rách ở xung quanh, sau đó hướng ánh mắt về phía sơn cốc bị mây mù che lấp. Thế rồi mang theo mấy phần bừng tỉnh, chậm rãi nói:

- Là hắn...

Hắn là ai, ai lại hắn?

Ba người ở đây thần sắc khác nhau, đều không dám lên tiếng.

Tiên Nô thầm nghĩ, Minh phu nhân chính là cao nhân Hồng Hoang, chẳng lẽ lại biết sư phụ?

Minh Cơ thì muốn nói lại thôi. Lâm Nhất kia đắc tội với hai đại cao nhân của Ma thành, có bình yên vô sự hay không cũng chưa biết chừng! Mình an trí Tiên Nô và Hoàng bà bà ở đây, chỉ muốn cầu được che chở. Mà Minh Tuyền cốc chính là cấm địa trong tộc, một vãn bối như mình lại dám tự tác chủ trương. Cử chỉ tùy tiện như vậy, đơn giản là báo đáp ơn cứu mạng. May mà Minh phu nhân không trách cứ, lại không biết và ta đang nghĩ gì.

Hoàng bà bà lặng lẽ lui về phía sau hai bước, trong ánh mắt thâm thúy lộ ra một chút kính sợ. Bà ta chưa từng sợ ai, vậy mà lúc này đã có chút không biết phải làm gì. Cao nhân, có lẽ không đáng sợ. Đáng sợ là vị cao nhân này từ vô số vạn năm trước đã danh chấn Hồng Hoang. Tựa như mây mù trong núi đó, có mặt khắp nơi lại phiêu miểu khó lường.

Xung quanh khe núi, im lặng dị thường. Chỉ có tiếng nước chảy, róc rách không ngừng.

...

Ba mươi năm trôi qua.

Một ngày này, trong khe núi chỗ Thiên Giao cốc xuất hiện thân ảnh của lão Long. Bộ dạng của hắn vẫn như cũ, lại khí thế hoàn chỉnh, rõ ràng đã là tu vi Động Thiên trung kỳ đại thành. Có thể mượn dùng Tứ Tượng Ngũ Hành trận dưới Yêu Tổ phong để tu luyện, thực sự là có được không ít lợi ích. Mà hết thảy những điều này đều có liên quan tới lão đại, bằng khôngthì lấy đâu ra tế ngộ phi phàm?

Lão Long nhớ Lâm Nhất, đi đến sơn cốc phía trước. Mà hắn vừa cất bước lại ngừng lại. Không lâu sau, trong khe núi phía sau có một thân ảnh quen thuộc bay ra, còn lớn tiếng nói:

- Ta nói này huynh đệ! Có việc thì đừng bỏ Hổ ca.

Đó là Hổ Đầu, vốn đã thân hình cường tráng hơn xưa. Sau khi trải qua một phen tu luyện liều mạng, cuối cùng là tu Động Thiên cảnh, cũng có tu vi sơ kỳ viên mãn. Như vậy, cuối cùng cũng quét sạch buồn bực mấy chục năm. Hơn nữa trên khuôn mặt đầy râu của hắn lúc nào cũng mang theo nụ cười kiêu ngạo. Há miệng là tự xưng Hổ ca, lại tự tin mười phần.

Hổ Đầu đi nhanh, nháy mắt đã đến bên cạnh lão Long, tay lắc lư, hai mắt trừng lên bất mãn nói:

- Ta nói này huynh đệ, chớ có dùng cái mặt đó mà nhìn người. Qaa ba mươi năm nữa, tu vi của Hổ ca sẽ ngang ngửa với ngươi đó! Hừ hừ.

Lão Long không phải xem thường huynh đệ nhà mình, mà là có chút nghi hoặc khó hiểu.

Người này đang nhập định tu luyện, sao lại theo tới đây?

Hổ Đầu tự đắc nói tiếp:

- Ngươi lén lút quay lại nhiều lần, có thể giấu được ai chứ?

Nói xong hắn vươn tay bày ra tư thế thân thiết, lập tức lại phát giác không ổn, sau đó cười ha ha xua tay nói:

- Là xem lão đại đã xuất quan hay chưa, tiến cảnh thế nào à?

Hắn đã sớm biết Lâm Nhất bế quan tu luyện ở đây, sao còn nín nhịn được. Nếu Hổ ca có tiểu thành, không ngại nghỉ một chút. Lão Long chân trước vừa đi, hắn chân sau liền theo tới.

Có điều, vai Hổ Đầu liền bị một bàn tay tóm chặt. Hắn vừa muốn giãy dụa, lão Long đã dí sát vào nói:

- Tu vi tăng bốn tầng, có thể nói là tiến cảnh bất phàm.

Hổ Đầu vừa vặn vẹo muốn giãy ra vừa không quên khoe khoang:

- Hổ ca một khi đã liều mạng tu luyện thì không thể tầm thường.

Lão Long lại ôm chặt lấy Hổ Đầu. Hắn ghé sát vào mặt đối phương, mang theo khí thế bức nhân, cười nói:

- Ha ha! Dám so sánh với lão đại, ngươi đúng là lá gan không nhỏ.

Hổ Đầu vội vàng tránh ra sau, lại không giãy ra được. Hắn thở hồng hộc, rất oan uổng nói:

- Long ca ngươi còn không phải là đối thủ của lão đại, Hổ ca không dám.

Đúng lúc này, trong khe núi ngoài mấy chục trượng lại xuất hiện hai bóng người.

Một vị trong đó gào to:

- Ê! Là đại nam nhân mà ôm ấp như vậy, kinh lắm.

Một người khác cười quái dị nói:

- Khà khà! Đó là sở thích của người ta, sư muội trách cái gì.

Lão Long và Hổ Đầu đột nhiên tách ra, sắc mặt lập tức trầm xuống.

Kinh hô nũng nịu kinh hô đó chính là Thiên Tinh một thân áo đỏ. Nàng ta lúc này đã là tu vi Động Thiên trung kỳ tiểu thành. Phụ họa theo là nam tử trẻ tuổi, tất nhiên chính là Đấu Tương, đã tu tới cảnh giới Động Thiên trung kỳ đại thành. Trải qua ba mươi năm, một đôi sư huynh muội tạm dừng bế quan. Mà hai người thấy lão Long và Hổ Đầu lần lượt độn ra khỏi Yêu Tổ đại điện, không khỏi, liền lặng lẽ đi theo, ai ngờ thấy đối phương đang kề vai sát cánh, vành tai và tóc mai chạm vào nhau.

- Hừ! Hổ ca va lão Long chính là huynh đệ trời sinh, tình cảm với nhau thì có làm sao, liên quan rắm gì tới ngươi!

Hổ Đầu xắn tay áo, hung tợn nói tiếp:

- Chẳng lẽ cho rằng nam nữ cởi truồng đánh nhau mới đáng xem à. Ha ha.

Hắn nói được một nửa bỗng nhiên nghĩ tới gì đó, cảm thấy thú vị, không nhịn được cất tiếng cười to càn rỡ. Mà tiếng cười vừa vang lên liền bị đẩy cho lảo đảo.

Hổ ca vừa muốn nổi giận, chỉ thấy lão Long đã chắn trước người. Người này hai vai rung rung, vẫn cười không thôi, nhưng cũng đành phải tạm thời bỏ qua.

Thiên Tinh mặt như ráng màu, giẫm chân oán hận nói với Hổ Đầu:

- Hổ Đầu Chết tiệt, bổn cô nương một cước đá chết ngươi.

Nàng ta mặc dù cả vú lấp miệng em, lại không dám nhìn thẳng vào lão Long, chỉ tận tình phát tiết lửa giận và xấu hổ xuống dưới chân. Mà tên gia hỏa đáng giận đó thì vẫn ôm tay, sắc mặt đắc ý!

Hổ Đầu và Thiên Tinh im lặng, mà hai người khác thì bốn mắt nhìn nhau.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free