Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2255:

Rồng, nhất định sẽ nhất phi cửu thiên, sao có thể cố thủ trong một thành một trì!

Lão Long giống như biết Lâm Nhất nghĩ gì, hắn cũng tin chắc đối phương ở ngay trong động phủ kia. Chỉ vì trong cơ thể của nhau đều chảy tinh huyết giống nhau, có hồn phách của thần long. Cùng thiên tính sinh ra đã có, phóng đãng không kềm chế được. Mà mỗi người đều có một giấc mộng ngút trời, hắn hiểu lão đại của mình!

Lão Long vung cành cây trong tay, quay người bước đi. Nếu lão đại đã an tâm bế quan, mình đừng ngại tiếp tục tu luyện.

Hai mươi năm trôi qua, Thiên Giao cốc phong cảnh như xưa. Trong khe núi ở một góc hẻo lánh, lão Long lại chậm rãi đi ra. Hắn lúc này tu vi đã tiếp cận Động Thiên trung kỳ đại thành. Mà trong lòng nhớ nhung, vẫn không nhịn được lặng lẽ tới thăm một hồi.

Ngoài ngàn dặm, động phủ trên vách núi vẫn không có động tĩnh.

Thiên Hoang, Mạch Sơn, Minh Tuyền cốc.

Trên một dãy khe núi ngoài Minh Tuyền cốc, suối nhỏ vờn quanh, rừng trúc lay động. Thỉnh thoảng có mây mù từ cốc khẩu ngoài mười dặm từ từ bay tới, khiến cho nơi này tăng thêm mấy phần phiêu miểu mà mông lung. Tựa như có nữ tử đứng cạnh khe nước, uyển chuyển hàm xúc, tươi mát động lòng người!

Tiên Nô một mình ngồi trên một tảng đá, nhìn suối nước róc rách chảy dưới chân. Dưới rừng trúc cách đó không xa là ba căn nhà cỏ cách nhau mấy chục trượng, phân biệt là của nàng ta và Hoàng bà bà, cùng với Minh Cơ. Mà hai vị đó một người đóng cửa không ra, một người thì lười chẳng muốn đi lại. Chỉ có một mình mình, cũng tiện tĩnh tu, nhìn trời nghe gió mà nhàn nhã theo nước!

Có điều, nháy mắt đã qua hơn hai mươi năm, vẫn không thấy có người tới tìm. Hắn đó, chỉ giỏi lừa nữ hài như Nô nhi. Nhưng vừa ly biệt liền trời nam đất bắc. Có lẽ mấy chục nằm, hoặc là máy trăm năm. Cứ khiến người ta nhớ nhung mà mãi không gặp lại.

Sư phụ, ngài từng đáp ứng Nô nhi sẽ không chia lìa, hiện giờ lại nói chẳng giữ lời. Ài! Nô nhi cũng chịu đựng tịch mịch, chỉ cầu ngài được bình yên vô sự.

Suối nước uốn lượn như lụa, bóng người áo trắng trên tảng đá, thần sắc xa xăm mà nỗi lòng tung tăng. Bỗng nhiên nghe thấy động tĩnh phía sau, nàng ta giật mình, không nhịn được quay đầu lại mỉm cười.

Đó là Hoàng bà bà tóc bạc phơ đang chậm rãi ra khỏi nhà cỏ. Bà ta gật đầu với Tiên Nô rồi lập tức đi tới gần, cũng ngồi khoanh chân dưới tảng đá. Mà bà ta chưa kịp lên tiếng, lại không nhịn được giãn nếp nhăn trên mặt ra, mở miệng cười nói:

- Nha đầu ngươi thiên tư thông minh lại xinh đẹp như ngọc, còn giỏi hiểu ý người mà bản tính lương thiện, lại có sư phụ thần dị phi phàm như Lâm Nhất.

.. Trần Tử nhà ta không thể so bì, nàng ta mệnh khổ.

Hoàng bà bà lại bắt đầu lải nhải. Không đợi Tiên Nô khuyên giải an ủi, bà ta vươn bày tay gày ra vẫy vẫy, ánh mắt thâm thúy nói tiếp:

- Nơi này ở gần Minh Tuyền cốc, khí cơ nồng đậm, không hổ là một nơi tĩnh tu thượng cấp trong tộc của Minh Cơ. Mà ngươi lại không thèm tu luyện, ngược lại thường xuyên ở đây nóng ruột nóng gan, chẳng lẽ là động nữ nhân tình trường rồi.

Không biết là bị nói thấu tâm sự hay là xuất phát từ sự thẹn thùng của nữ nhi gia, hai gò má trắng nõn của Tiên Nô bỗng nhiên hiện lên ráng hồng. Nàng ta giơ ngón tay như ngọc lên vén sợi tóc che mặt, muốn cúi đầu lảng tránh, lại hai mắt loe sáng, mang theo bộ dạng tựa cười mà như không phải cười, hỏi Hoàng bà bà:

- Cớ sao lại nói vậy? Chẳng lẽ bà bà từng có cố sự thương tâm à.

Hai người cách nhau hơn trượng, nhìn rõ vẻ mặt của nhau.

Hoàng bà bà không ngờ Tiên Nô lại hỏi vậy, cả giận nói:

- Bà bà ta chỉ là thuận miệng hỏi thôi. Mà nha đầu ngươi nhìn thì ngoan ngoãn hiền lành, lại... lại… Ha ha.

Bà ta lắc đầu bật cười, sau đó nói tiếp:

- Đúng là thầy nào trò nấy.

Hai nữ tử một già một trẻ, cùng tới từ Tiên Vực và ở chung lâu ngày, đối với nhau đã dần dần thân thiết tùy ý.

Hoàng bà bà tuy hung ác với người ngoài, lại rất yêu thích Tiên Nô. Tiểu nha đầu này nguyện ý nghe lải nhải, cũng biết săn sóc an ủi, giống hệt như được bầu bạn bên Trần Tử!

Tiên Nô ở trong mắt người ngoài là nữ tử nhu nhược, hơn nữa lại chí thuần chí thiện. Mà dưới bề ngoài xinh đẹp này lại có sự cứng cỏi và cơ trí. Hỏi lại một câu bất ngờ, hóa giải sự xấu hổ vừa rồi. Nàng ta cười khẽ, đã khôi phục thái độ bình thường và thần sắc vui vẻ!

Lời nói của Hoàng bà bà không thể thừa nhận, mà lọt vào tai Tiên Nô lại rất xuôi. Sư phụ ở trong mắt người khác, có lẽ là không có thế này, hoặc là không được thế kia. Mà theo Nô nhi thì hắn chính là tốt nhất duy nhất.

Tiên Nô thấy Hoàng bà bà muốn nói tiếp, rất đúng lúc chuyển hướng:

- Minh Cơ an trí hai người chúng ta ở đây, lại đóng cửa không ra. Mà chúng ta đến nay vẫn chưa bái kiến trưởng bối của Minh Tuyền cốc, khó tránh khỏi thất lễ.

Hoàng bà bà quay đầu lại nhìn, thở dài:

- Bà bà sống lâu rồi, cũng nhìn thấu tất cả. Minh Cơ chắc đang đóng cửa xám hối, nàng ta mới là có thương tình.

Đúng lúc này, có tiếng nói xa lạ theo gió từ từ bay tới.

- Xưa nay thương tình không dư hận, quay dầu không thấy người trong mộng, chỉ biết mây gió che mờ mắt, tâm như gương sáng là đường về.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free