Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2253:

- Bất kể là Lâm lão đệ, hay là lão Long và Hổ Đầu đều không cần bái vào môn hạ của bất kỳ ai. Mà ba huynh đệ các ngươi lại có uyên nguyên sâu đậm với Yêu Hoang, đó là điều không phải phủ nhận.

Lâm Nhất và lão Long đều là chân long chi thể. Hổ Đầu, Hổ ca thì là thần thú Bạch Hổ chính nhi bát kinh. Nếu luận về thân phận, ba huynh đệ thực sự có thể tính là người trong Yêu Hoang. Mà Lâm Nhất rất có khúc mắc với một phân thần của Yêu Hoàng, lão Long lại bất ngờ thừa kế tu vi của Yêu Hoàng phân thần. Nói là uyên nguyên thì cũng không phải là không có lý!

Lâm Nhất không nói gì, đợi câu tiếp.

Tất Kháng nói tiếp:

- Chỉ đợi Hổ Đầu tu tới Động Thiên cảnh, Yêu Hoang ta sẽ mời hắn và lão Long kế nhiệm Tứ Tượng chi Hổ, Long Yêu Tôn. Mà Lâm lão đệ địa vị cao cả, tương đương với sư huynh đệ ta, Là khách khanh hay là tôn giả, hay là nhàn cư ở đây, đều do ngươi tùy tâm sở dục.

Nói tới đây, hắn không ngờ chắp tay cúi người hành lễ cúi người hành lễ, nói tiếp:

- Đây là thành ý, xin Lâm lão đệ chớ chối từ!

Lâm Nhất tay cầm hồ lô, thần sắc do dự. Tất Kháng giữ lại mình là giả, thu phục lão Long và Hổ Đầu mới là thực.

Tất Kháng nói:

- Ba mươi năm sau tới Trung Dã, ngươi và ta đừng ngại dắt tay đồng hành! Đến lúc đó dương oai Hồng Hoang, không tránh được phải mượn sức của lão đệ.

Mượn sức của Lâm mỗ? Đây là lời khách sáo. Yêu Hoang có hơn trăm cao thủ Động Thiên, đủ để hoành hành bát phương. Lâm Nhất bỗng nhiên mỉm cười, cất hồ lô đi rồi thuận tay trả lễ, không lỡ thời cơ nói:

- Được đạo huynh nâng đỡ, tại hạ há có thể không biết tốt xấu. Chỉ là...

Tất Kháng mắt sáng ngời, xua tay, mang theo vẻ mặt bực bội bay về phía Giác Phách, cũng cao giọng nói với xung quanh:

- Các ngươi còn không bái kiến, muốn đợi tới khi nào. . .

Sau nháy mắt, trên ngọn núi xa xa lời nói lung tung. Gọi trưởng lão, gọi Yêu Tôn, gọi tiền bối, kiểu gì cũng đó. Yêu tu đa số là hạng người dã tính khó thuần mà không câu nệ tiểu tiết, cái gọi là xưng hô chẳng qua chỉ là một loại kính ý mà thôi. Có điều, mọi người vẫn rất khâm phục Lâm Nhất. Cường giả vi tôn, xưa nay đều là như vậy!

Lâm Nhất không tới động tĩnh bốn phía, tiếp tục nói với hai vị cao nhân đang từ từ tới gần:

-.

.. Hổ Đầu và lão Long có chịu ở lại Yêu Hoang hay không, do hai huynh đệ hắn tự quyết định, không được cưỡng cầu!

Trong nháy mắt, hai lão huynh đệ từ ngàn dặm xa đến cách trăm trượng.

Tất Kháng tâm nguyện đạt thành, chậm rãi ngừng thế tới, biết nghe lời phải cười nói:

- Ha ha! Lão đệ nói có lý, há lại cưỡng cầu.

Giác Phách thì ép hỏi:

- Lâm Nhất! Ngươi nói thật đi, vừa rồi ai thua ai thắng?

Lâm Nhất gật đầu với Tất Kháng, sau đó nhếch miệng cười với Giác Phách, rất thẳng thắn thành khẩn trả lời:

- Đạo huynh giành chiến thắng, không có gì phải hoài nghi!

- Ai là huynh đệ của ngươi.

Giác Phách hai mắt trừng lên, lời nói nghẹn lại, lập tức hừ một tiếng rồi trầm giọng nói:

- Coi như ngươi thức thời, ngày khác tái chiến....

Hắn hơi lấy lại được mặt mùi, cũng không dây dưa, lập tức vung tay lắc mình bay đi xa. Mọi người xem náo nhiệt cũng lần lượt hồi phủ.

Đại chiến đã qua, trong Thiên Giao cốc vẫn cơ hỗn độn. Cuối cùng còn lại một già một trẻ lăng không mà đứng.

Tất Kháng tay đỡ râu dài, ý vị thâm trường quan sát Lâm Nhất. Sau đó, hắn mang theo một chút cảm khái, lên tiếng cười nói:

- Ha ha! Dùng tu vi Động Thiên trung kỳ tiểu thành, không ngờ có thể toàn thân trở ra dưới tay Giác Phách. Đổi lại là sư tôn năm đó, chỉ sợ cũng không có bản sự như lão đệ. Nếu ngươi chịu bái vào Yêu Hoang, ngày sau thành tựu không thể hạn lượng.

- Đạo huynh quá khen!

Lâm Nhất lên tiếng ngắt lời Tất Kháng, giơ tay lên chỉ vào xung quanh, nói:

- Từ nay về sau, Thiên Giao cốc này chính là động phủ của Lâm mỗ à?

Tất Kháng gật đầu đáp:

- Đó là tất nhiên, ngươi nay đã khác xưa.

Lâm Nhất căn bản không cần giãi bày, chắp tay nói:

- Như vậy thì tốt! Ta muốn bế quan mười năm, không tiễn.

Hắn nhướn mày, chắp tay sau lưng, không ngờ bỏ lại Tất Kháng, bay tới động phủ ngoài ngàn dặm.

Tất Kháng sững sờ đứng tại chỗ, thần sắc bất đắc dĩ. Sau một thoáng, hắn lắc đầu về phía bóng dáng của Lâm Nhất, xoay người rời đi.

Chỉ trong nháy mắt, Lâm Nhất đã tới trước cửa động phủ. Hắn bước vào trong động, thuận tay đóng lại cửa động phía sau rồi lập tức ngồi xuống đất, không nhịn được thở hổn hển.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free